Thập Niên 60: Tôi Cứu Vớt Cả Nhà Nhờ Miệng Quạ Đen - Chương 460: Khoe Đồng Hồ Nhập Khẩu Và Tai Nạn Bất Ngờ Bên Bờ Sông
Cập nhật lúc: 07/01/2026 02:02
Lâm Tây Tây hai ngày này đi theo cô út ăn sung mặc sướng, rốt cuộc cô bé chính là đứa cháu gái cô út thích nhất nha!
Cô út trong lúc nhất thời còn có chút không thích ứng, chỉ mấy ngày thời gian cô đã có chồng chưa cưới, liền rất ngốc nghếch.
Còn may, bên người có cái "hạt dẻ cười" nhỏ bé bồi cô, đảo làm cô không khẩn trương như vậy.
Nếu hỏi Từ Thừa đính hôn xong cái lợi ích đầu tiên là gì, đó chính là có thể quang minh chính đại đi nhà mẹ vợ tương lai ngắm vợ, hì hì, đúng rồi, là vợ, chỉ cần tưởng tượng đến điều này Từ Thừa liền nhịn không được cười ngây ngô.
Mấy năm trước danh không chính ngôn không thuận, anh chỉ có thể lượn lờ nhiều ở những nơi Lâm Tuyết Mai hay đi, ngày nào vận khí tốt, là có thể ngẫu nhiên gặp được một lần.
Hôm nay, Từ Thừa hẹn cô út đi huyện thành dạo chơi, sáng sớm đã qua nhà họ Lâm đón người.
Hai người thân phận trở nên thân mật, cô út trong lúc nhất thời không biết nên ở chung với Từ Thừa thế nào, một hai phải lôi kéo Lâm Tây Tây đi cùng.
Lâm Tây Tây nào nguyện ý làm cái bóng đèn này, cô bé là người không có mắt nhìn như vậy sao, chuồn lẹ, vèo một cái chạy mất.
Sau đó đi theo mấy ông anh lên núi.
Lâm Nam từ khi thấy Từ Thừa, mặc một thân quân phục màu xanh lục hảo soái, hiện tại có chí hướng mới, đó chính là tốt nghiệp cấp ba xong muốn đi tòng quân.
Lâm Đông và Lâm Tây Tây hai người bọn họ đều biết em trai/anh trai cả thèm ch.óng chán, cho rằng cậu chỉ là ngoài miệng nói chơi mà thôi. Không chừng qua đoạn thời gian nữa lại cảm thấy cái khác tốt hơn.
Thật sự là từ nhỏ không thiếu nghe chí hướng lớn của Lâm Nam, trước kia lúc trong nhà nghèo, chí hướng của Lâm Nam là làm công nhân còn có làm đầu bếp tiệm cơm quốc doanh.
Vì thế Lâm Nam hiện tại còn luyện ra một tay trù nghệ tốt, tuy rằng chỉ là biết làm chút cơm nhà, nhưng thế đã không tồi rồi.
Ở trong thôn, đừng nhìn trong thôn nghèo, chú trọng không ít, rất nhiều gia đình không cho con trai vào bếp đâu, cho rằng như vậy con trai lớn lên cũng không có tiền đồ.
Nhà cô bé là không chú ý mấy cái này.
Ngược lại cảm thấy con trai biết nấu cơm biết làm việc nhà so với loại đàn ông gia trưởng tốt hơn quá nhiều.
Tống Khải, Tống Trí hai anh em phá lệ cổ vũ cho Lâm Nam, sôi nổi tỏ vẻ bọn họ cũng muốn đi, đến lúc đó cùng đi, con trai nào trong lòng mà không có giấc mộng quân nhân chứ.
Cả một buổi trưa đều ngâm mình ở trên núi.
Trên núi đều là rừng cây, có cây cối che đậy, ngược lại so với bên ngoài mát mẻ hơn một ít.
Thường thường còn có thể hái được chút quả dại.
Buổi chiều về nhà khi cô út đã cùng Từ Thừa từ huyện thành trở về.
Lâm Tây Tây cười tủm tỉm nói: "Cô út cô về nhanh vậy nha, sao không ở huyện thành chơi thêm chút nữa?"
Cô út xua tay tỏ vẻ, huyện thành có cái gì vui, cô đều ở huyện thành mấy năm rồi, sớm chán ngấy.
Lúc cô út phất tay, Lâm Tây Tây mắt sắc nhìn thấy trên cổ tay cô đeo một chiếc đồng hồ nữ sáng lấp lánh, lóe mắt cô bé có chút đau.
Cô út không phải tới khoe khoang đồng hồ chứ?
Nếu là như vậy, cô bé có phải hay không nên phối hợp một chút, làm bộ thực kinh ngạc, "Cô út cô mua đồng hồ khi nào vậy? Thật đẹp thật đẹp a, hôm nay mới vừa mua sao? Cái này tốn không ít tiền đi?"
Cô út cười khẽ: "Cô nói không cần, anh ấy một hai phải mua cho bằng được, hàng nhập khẩu đấy! Bé Tây cháu xem đồng hồ này thế nào?"
"Đẹp, đẹp đến không được, giá cả bày ra đó mà, cũng thật không rẻ." Lâm Tây Tây nghe được giá cả cũng là nho nhỏ giật mình một chút, chép chép miệng, đắt thì có đắt, nhưng hàng nhập khẩu giá cao chút, không cần phiếu đảo còn dễ làm.
Cô út khoe khoang xong lôi kéo Lâm Tây Tây bồi cô cùng nhau về nhà cũ.
Lâm Tây Tây ở nhà cũ ăn một miếng bánh hạt dẻ, lại ăn chút đồ khác, bụng nhỏ ăn no căng, buổi tối cô bé không cần ăn cơm cũng được.
Từ nhà cũ về nhà cô bé cố ý đi đường vòng một chút, xúc tiến tiêu hóa.
Không ngờ lại đụng phải có người đang bơi lội trong sông, a không, thế nhưng là rơi xuống nước, vùng vẫy kêu: "Cứu mạng —— tôi —— không biết bơi."
Lâm Tây Tây chạy chậm qua, nhìn đến người đang giãy giụa trong sông thế nhưng là nữ thanh niên trí thức Triệu Tân Vinh của điểm thanh niên trí thức, lúc này thời điểm mấu chốt, quản gì ai là ai, chạy nhanh lớn tiếng kêu: "Nơi này có người rơi xuống nước, mau lên người tới a, tới cứu người!"
