Thập Niên 60: Tôi Cứu Vớt Cả Nhà Nhờ Miệng Quạ Đen - Chương 707: Hai Ông Anh Trai Giữ Em Gái Như Giữ Vàng

Cập nhật lúc: 07/01/2026 03:24

Anh cả câu hỏi này làm cậu bị nghẹn, Lâm Nam suy nghĩ một chút, vẫn là thành thành thật thật nói: “Đều có cả.”

Lâm Tây Tây vẻ mặt dở khóc dở cười, sợ bị người khác nghe thấy lại cảm thấy ba anh em họ tự luyến. Cũng nhỏ giọng nói: “Anh cả, anh hai, hai người có phải nghĩ quá nhiều rồi không, em lớn lên tính ra cũng hơi ưa nhìn, vẫn chưa đến mức hoa gặp hoa nở, người gặp người thích đâu nhỉ?”

Nghe được lời này, Lâm Đông là người đầu tiên không ủng hộ, anh lo lắng không phải không có lý, không phải anh khoa trương, mà là có ví dụ bày ra trước mắt, làm anh không thể không hướng bên này cân nhắc, rốt cuộc Kinh Thị còn có đầu heo tâm tâm niệm niệm muốn củng cải trắng nhà mình.

Lâm Nam lời nói thấm thía nói: “Em gái em vẫn là tiếp xúc ít người, quá đơn thuần, tuyệt đối không thể đem bọn họ hướng chỗ tốt mà nghĩ.”

Lại chú ý tới thỉnh thoảng có người triều bên này nhìn.

Đốn giác em gái lớn lên xác thật quá ch.ói mắt, cố tình chính cô lại không hề hay biết.

Lâm Đông, Lâm Nam hai người nhận thấy được sau, điều chỉnh lại dáng ngồi, vừa lúc đem thân ảnh em gái che khuất.

Ngăn chặn mất không ít ánh mắt.

Lâm Tây Tây đang cùng anh hai kể chuyện anh cả bắt trộm trên tàu hỏa, không chú ý tới sự thay đổi của anh cả và anh hai.

Lâm Nam tâm nhất thời nhắc tới: “Trên tàu hỏa móc túi rất nhiều, mọi người lúc về cũng phải cẩn thận chút.”

“Vâng, biết rồi, có anh cả ở đây, anh còn không yên tâm à.” Lâm Tây Tây đối với anh cả là cực tín nhiệm.

Lâm Đông cảm thấy trải qua lần này sự, anh sau này không có việc gì cũng muốn luyện mấy chiêu mới được, đừng vạn nhất gặp được kẻ anh đ.á.n.h không lại, chẳng phải làm em gái thất vọng rồi sao.

Ở nhà ăn ăn cơm xong, Lâm Nam biết được bọn họ ở trên tàu không ngủ ngon, liền nói: “Là về trước nhà khách nghỉ ngơi, hay là anh dẫn mọi người đi dạo quanh đây, làm quen với bên này?

Bên này phong cảnh cũng khá tốt, trừ bỏ khoảng cách đến huyện thành xa hơn một chút.

Bất quá cũng không sao, bên này có xe tiếp phẩm, cần đi huyện thành có thể ngồi xe tiếp phẩm đi.”

Lâm Tây Tây ngáp một cái: “Em có chút buồn ngủ, em đi ngủ một lát. Em so với anh cả còn đỡ hơn chút, em ngủ đến nửa đêm về sáng bị đ.á.n.h thức sau đó liền không ngủ, chỉ lo xem nhân viên bảo vệ xử lý vụ việc thế nào. Anh cả mới là cả đêm không ngủ.”

Lâm Đông cũng có chút buồn ngủ: “Vậy bọn anh đi về trước ngủ một giấc, không biết khi nào có thể tỉnh ngủ. Tiểu Nam em đi làm việc của em là được, anh đợi chút cùng em gái tỉnh ngủ sẽ tự mình đi dạo, cùng nhau ăn cơm chiều nhé?”

Lâm Nam gật đầu: “Vậy được rồi, anh đưa mọi người đi nhà khách.”

“Không cần, em cùng anh cả lại không phải trẻ con, tự mình về là được.” Lâm Tây Tây cũng nói.

Lâm Nam bất đắc dĩ, cậu là muốn cùng anh cả em gái ở thêm một lát.

Đành phải chia tay ở trên đường.

Trở lại nhà khách Lâm Đông dặn dò em gái chốt cửa từ bên trong cho kỹ.

“Đã biết anh cả, đây là ở doanh trại, an toàn lắm, trộm cắp cũng không dám mò tới bên này.

Hơn nữa còn có anh ngủ cách vách em mà, yên tâm đi.” Lâm Tây Tây đáp ứng rồi, ngoài miệng vẫn nói.

Lâm Đông lắc đầu bật cười, em gái đem năng lực của anh xem quá cao rồi, vỗ nhẹ đầu cô: “Vậy cũng muốn cẩn thận một chút cho thỏa đáng, có việc liền gọi anh, cửa bên anh không đóng.”

Lâm Tây Tây gật gật đầu, cô là thật sự buồn ngủ, buổi tối không có nghỉ ngơi tốt, lúc này ăn uống no đủ, cơn buồn ngủ ập tới, thực mau liền ngủ rồi.

Lâm Nam bên này trở về doanh trại.

Ngô Đại Pháo hì hì cười sáp lại gần: “Anh Nam anh đã về rồi, sao không bồi anh cả em gái hảo hảo đi dạo một vòng, trên trấn có cái sân trượt băng, hiện tại người trẻ tuổi đều chơi cái kia, em cũng biết trượt băng, đến lúc đó em dạy mọi người.”

Lâm Nam liếc hắn một cái: “Tôi nhớ rõ cậu tuổi so với tôi còn lớn hơn một tuổi đi? Tiểu Dương gọi tôi là anh, còn nói được, cậu gọi cái gì mà anh?”

Ngô Đại Pháo: “Đây là tôn xưng, anh Nam, đi đường này mệt mỏi đi? Khát nước rồi? Em đi rót nước cho anh.” Không chừng gọi gọi thật thành anh hắn đâu! Còn đỡ việc, không cần sửa miệng, hì hì……

Lưu Bân bưng nước tiến vào, ân cần nói: “Nước tôi đã rót tới, tới, anh Nam, uống nước, cẩn thận nóng ha!”

“Lưu Bân cậu cũng thật cẩu, tớ còn muốn đi rót nước cho anh Nam uống đâu, kia anh Nam, em tới đ.ấ.m lưng cho anh, trước thử xem, cái lực đạo này thế nào? Nếu là nặng em liền nhẹ chút.

Anh Nam anh xem con người của em, nhân phẩm cũng không tồi đi?

Anh đừng nhìn em lớn lên cao to đen hôi, kỳ thật lòng em nhưng tinh tế lắm.” Ngô Đại Pháo cũng ân cần tiến lên.

Lưu Bân cũng nói: “Anh Nam chúng ta quen biết lâu như vậy, anh biết đấy, em không hút t.h.u.ố.c lá không uống rượu không đ.á.n.h bài, phàm là ham mê bất lương em một cái không có, sở thích của em chính là nấu cơm làm việc nhà thương vợ thương con.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.