Thập Niên 60: Tôi Cứu Vớt Cả Nhà Nhờ Miệng Quạ Đen - Chương 708: Bữa Cơm Ấm Cúng, Ba Anh Em Hàn Huyên Tâm Sự

Cập nhật lúc: 07/01/2026 03:24

Lâm Nam vẻ mặt cạn lời nhìn về phía hai người bọn họ: “Tránh ra cho tôi, tôi nói trước với các cậu, không nên đ.á.n.h chủ ý thì đừng có đ.á.n.h lung tung.

Đừng nói nhiều với tôi như vậy, tôi lại không phải nữ, cậu được hay không liên quan gì đến tôi, đi sang một bên đi.”

Lại cảnh cáo hai người bọn họ: “Có chút vui đùa không khai được, các cậu biết tính tôi rồi đấy, không biết đùa đâu, chọc tôi, đừng trách tôi trở mặt với các cậu.”

Ngô Đại Pháo, Lưu Bân thu hồi bộ dáng hi hi ha ha, thành thành thật thật nói: “Đã biết.”

Trịnh Tiểu Dương tấm tắc hai tiếng: “Hai người các cậu cũng thật không biết xấu hổ, trước kia cũng không gặp hai cậu đối tốt với anh Nam như vậy.”

Lại cùng Lâm Nam nói: “Anh Nam, anh xem bọn họ hai cái đây là lòng Tư Mã Chiêu người qua đường đều biết, cũng không tè một bãi soi lại mình, nhìn xem chính mình xứng hay không.”

Ngô Đại Pháo rống to: “Trịnh Tiểu Dương còn có coi bọn tao là anh em không, Lưu Bân lên, tẩn c.h.ế.t thằng nha này.”

Cùng Lưu Bân hai người vây quanh đi lên.

Trịnh Tiểu Dương vội vàng cầu cứu: “Anh Nam, mau cứu em, em chính là vẫn luôn đứng ở phía anh.”

Lâm Nam tiến lên, đem bọn họ ba người tách ra: “Được rồi các cậu còn có chút chính sự nào không.”

Mắt mang uy h.i.ế.p nói: “Các cậu thật muốn luyện, cùng tôi luyện, vừa lúc tôi vài ngày không luyện, vừa lúc thử xem có ngượng tay không.”

Ngô Đại Pháo, Lưu Bân liên tục xua tay, ai không biết Lâm Nam có thể đ.á.n.h, toàn bộ đoàn có thể cùng Lâm Nam đ.á.n.h nhau cũng chỉ có Thẩm Diễn, mấy ngày nay tên kia bị trong đoàn phái đi họp, không ở đây, mặc dù ở đây, hắn cũng sẽ không giúp bọn hắn.

Trịnh Tiểu Dương vỗ vỗ bụi đất trên người, đứng ở phía sau Lâm Nam, khoanh tay trước n.g.ự.c, khiêu khích: “Hai người các cậu không phải biết đ.á.n.h nhau sao, tới nha, đ.á.n.h với anh Nam của tớ.”

Hai người bọn họ xem Trịnh Tiểu Dương lúc này liền cùng con hồ ly cáo mượn oai hùm không gì khác nhau.

Bất quá, lúc này cũng lấy hắn không có biện pháp.

Ngô Đại Pháo: “Trịnh Tiểu Dương mày có gan đừng đứng ở sau lưng anh Nam, giống một thằng đàn ông đi ra đây.”

“Phi, tao mới không nghe mày.” Trịnh Tiểu Dương thần sắc đắc ý nói.

——

Lâm Tây Tây một giấc này tỉnh ngủ, nhìn đồng hồ trên cổ tay, đã gần 5 giờ hơn.

Trách không được bên ngoài trời đã có chút tối xuống.

Mùa đông ban ngày đặc biệt ngắn.

Rời giường uống một bát nước, đoán chừng anh cả giờ này chắc cũng tỉnh, Lâm Tây Tây chạy tới chỗ anh cả gõ cửa, nghe được từ trong phòng truyền đến một tiếng “Vào đi” sau, liền đẩy cửa đi vào.

“Anh cả anh tỉnh đã bao lâu rồi?” Lâm Tây Tây từ ngoài cửa thò đầu vào, nhìn thấy anh cả ngồi ở trên giường đọc sách.

Lâm Đông cười một cái: “Mới vừa tỉnh được một lát.”

Lâm Tây Tây đột nhiên nhớ tới: “Em đi lấy đồ ba mẹ gửi cho anh hai qua đây, đợi chút bảo anh hai mang về.”

Có quần áo mẹ làm cho anh hai, còn có các loại đặc sản vùng núi xào ba chuẩn bị.

Còn có các loại điểm tâm bánh quy Lục Khi đưa, đều giữ lại cho anh hai.

Cô thấy bên này cách huyện thành rất xa, mấy thứ này không dễ mua.

Lâm Tây Tây bên này mới vừa thu thập xong, liền nghe được cách vách có tiếng nói chuyện, phòng này không quá cách âm, suy đoán là anh hai tới.

Vội vàng đem đồ vật đóng gói cẩn thận, mang sang phòng bên cạnh.

“Anh hai anh tới rồi.” Lâm Tây Tây ý cười ngâm ngâm đem đồ vật buông xuống.

Lâm Nam đem hộp cơm từ túi lưới lấy ra, đặt ở trên bàn: “Tỉnh ngủ bao lâu rồi?”

“Mới vừa tỉnh ngủ, một giấc này ngủ quá say.” Lâm Tây Tây nói.

Lâm Nam cười: “Đói bụng chưa, anh đ.á.n.h đồ ăn mang về rồi, không cần chạy tới nhà ăn nữa.”

Cậu cũng có tư tâm của mình, bữa cơm buổi sáng kia, quá nhiều người cứ nhìn chằm chằm em gái, căn bản phòng không được.

Lâm Tây Tây sờ sờ bụng: “Thật là có chút đói bụng.”

“Vậy chúng ta ăn cơm, trời lạnh, đồ ăn nguội cũng nhanh.” Lâm Nam đi rửa tay, đem hộp cơm mở ra.

Lâm Tây Tây, Lâm Đông cũng đi rửa tay sạch sẽ, lại đây ăn cơm.

Không chỉ Lâm Tây Tây đói bụng, Lâm Đông cũng đói bụng, Lâm Nam dẫn người huấn luyện cả buổi, cũng đói.

Trong lúc nhất thời ba anh em đều chuyên chú ăn cơm, không ai nói chuyện.

Lâm Tây Tây chú ý tới trên ống quần anh hai có bùn đất lấm tấm, quan tâm nói: “Anh hai các anh huấn luyện vất vả lắm sao?”

Lâm Nam: “Làm việc mình thích, không cảm thấy vất vả, huống chi, anh đều quen rồi, hiện tại không cảm thấy vất vả.

Lúc mới tới năm đầu tiên, cảm giác mệt có chút căng không nổi, thời gian lâu rồi, liền ổn.”

Lâm Tây Tây gắp cho anh hai một miếng thịt: “Anh hai ăn nhiều một chút.”

“Được, em gái, em cũng ăn đi.” Lâm Nam cũng không khách khí, cậu tiêu hao nhiều, sức ăn cũng có chút lớn.

“Em ăn no rồi.” Lâm Tây Tây buông đũa, bảo anh cả anh hai ăn nhiều chút.

Anh cả ăn no cũng buông đũa.

Cuối cùng đồ ăn đều bị Lâm Nam bao trọn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.