Thập Niên 60: Tôi Cứu Vớt Cả Nhà Nhờ Miệng Quạ Đen - Chương 709: Ba Chàng Ngự Lâm Quân Bám Đuôi, Cùng Nhau Đi Chơi

Cập nhật lúc: 07/01/2026 03:24

Lâm Đông đi rửa hộp cơm: “Hai đứa không cần động, có mấy cái hộp cơm thôi, để anh rửa là được.”

Lâm Tây Tây đi lấy quần áo mới mẹ làm cho anh hai cho cậu xem.

Lâm Nam lại hỏi rất nhiều chuyện về ba mẹ.

Lâm Tây Tây đều nhất nhất kể lại, còn có chuyện bọn họ mua nhà mới: “Anh hai, về sau chúng ta cùng anh cả cũng là người có nhà rồi.

So với chỗ chúng ta đang ở thì lớn hơn nhiều.

Có hoa viên, có thể trồng hoa có thể trồng rau, mẹ còn muốn nuôi mấy con gà, bất quá bị em cự tuyệt, nhà chúng ta ai cũng bận, nuôi gà cũng không có công phu cho ăn.

Còn có thật nhiều gian phòng, phòng ốc bố trí vẫn là ấn theo dáng vẻ ban đầu, ngắn gọn sáng sủa.”

Lâm Nam nghiêm túc nghe.

Em gái kể rất chi tiết, bao gồm hoa viên trồng hoa trồng rau, dọn dẹp sân, dọn dẹp phòng, làm cậu có một loại cảm giác như đang đi theo toàn bộ hành trình, miêu tả phi thường tốt.

Lâm Đông đi rót chút trà nóng lại đây, ba người mỗi người một ly, lại lấy ra chút đậu rang ba mang theo.

Ba anh em vừa ăn vừa uống vừa tán gẫu.

Lâm Nam nhìn ly trà bốc hơi nóng, còn có hương trà xông vào mũi, có chút giống như trước mùa đông cả nhà vây quanh bếp lò uống trà nói chuyện phiếm.

Ba anh em cái gì đều nói, nói tình hình gần đây, nói tương lai, giống như muốn đem lời nói của nửa năm này bổ sung cho đủ.

Bất tri bất giác đã tới 9 giờ rưỡi tối.

Lâm Tây Tây nhớ tới trên quần anh hai còn có bùn đất, buổi sáng lại không biết dậy sớm thế nào đi đón bọn họ, nói:

“Anh hai anh cũng mệt mỏi một ngày, anh cùng anh cả ở đây chen chúc một đêm?”

Lâm Nam nhìn cái giường đơn của nhà khách, cứ việc không muốn đi. Nhưng cậu cùng anh cả đều không phải khi còn nhỏ, cũng đã lớn thành cái đầu 1 mét 8 mấy, ngủ cái giường đơn chen chúc nhau càng mệt, nói:

“Vẫn là thôi đi, anh trở về ngủ, sáng mai mang bữa sáng lại đây cho mọi người, ngày mai là chủ nhật, đại đội nghỉ ngơi, anh dẫn mọi người đi khắp nơi dạo chơi.”

Lâm Tây Tây lúc này mới nhớ tới là giường đơn, hai người ngủ xác thật quá chật, bọn họ lúc đặt phòng không suy xét đến điểm này.

Bởi vì mới vừa tỉnh ngủ không lâu, Lâm Tây Tây lúc này cũng ngủ không được, ở trong phòng đọc sách.

Thẳng đến xem mệt mỏi, buông sách vở liền ngủ.

Một đêm không mộng mị.

Lâm Tây Tây nghe được tiếng kèn tỉnh lại.

Cái tiếng kèn này quá vang dội, đối với cô cái người thích ngủ nướng này không quá hữu hảo.

Tỉnh ngủ liền rời giường, bên này mới vừa rửa mặt đ.á.n.h răng xong, bên kia nhìn thấy anh hai mang theo bữa sáng tới.

Lâm Nam tính toán mang theo anh cả em gái đi khắp nơi dạo chơi, bên này phong cảnh khá tốt, bà con cũng thực nhiệt tình, chỗ vui chơi thì ít, đều là phong cảnh nguyên sinh thái.

Ngày hôm qua nghe Ngô Đại Pháo nói, trên trấn có cái sân trượt băng, đi trước trên trấn nhìn xem rồi nói sau.

Mới ra khỏi nhà khách.

Liền nhìn thấy trước xe jeep đứng ba người.

“Hải! Anh Nam, kinh hỉ không, bất ngờ không.

Chúng em hôm nay đều rảnh, thuận tiện mang chúng em mấy người cùng nhau chơi đi? Em đối với bên này đặc biệt thục, đi theo em chuẩn không sai.” Ngô Đại Pháo tiếng anh Nam này là gọi càng thêm thuần thục, một chút cũng nghe không ra là hôm qua mới vừa sửa miệng.

“Em cũng thế, đối với bên này rất quen, em có thể làm hướng dẫn viên cho mọi người.” Lưu Bân cũng nói.

“Anh Nam, thêm em một vé.” Trịnh Tiểu Dương xem sắc mặt Lâm Nam càng ngày càng đen, yếu ớt giơ tay lên.

Lâm Tây Tây:……

Không nghĩ tới anh hai cùng các chiến hữu là ở chung như vậy, thật thú vị.

Lâm Nam có thể có biện pháp nào, bị bọn họ ba vị chỉnh cũng hết tính nết.

“Trên xe ngồi không hết nhiều người như vậy.”

Ngô Đại Pháo, Lưu Bân, Trịnh Tiểu Dương vừa nghe có hi vọng a! Cả người đều sắp cười nở hoa.

“Không quan hệ, em thuộc họ thạch sùng, sẽ dán tường mà ngồi.” Ngô Đại Pháo dẫn đầu nói.

“Yên tâm, tuyệt đối làm anh cả em gái có thể ngồi xe, còn sẽ không chen chúc đến bọn họ.

Em ngồi một bên, Tiểu Dương gầy tong teo, để Tiểu Dương ngồi trên đùi Đại Pháo.” Lưu Bân vội vàng nói.

Trịnh Tiểu Dương:……

Ngô Đại Pháo trừng mắt Lưu Bân: “Sao không ngồi trên đùi mày.”

“Hiện tại là lúc rối rắm mấy cái này sao? Anh Nam cho chúng ta đi liền không tồi rồi.

Ai bảo mày to xác thế này, ngồi đâu cũng vướng víu, nếu không mày đừng đi, chúng ta mấy người ngồi càng rộng rãi một ít.” Lưu Bân nói.

Ngô Đại Pháo không chịu: “Dựa vào cái gì không cho tao đi, Lưu Bân, trách không được mày vóc dáng lùn, đều là do tâm nhãn đè nặng nên cái đầu mới không dài nổi.

Ngồi đi, ngồi đi, tao cho Trịnh Tiểu Dương ngồi còn không được sao.”

Trịnh Tiểu Dương: “Các cậu cũng chưa ai hỏi ý kiến tớ sao?”

“Thích đi thì đi.” Ngô Đại Pháo, Lưu Bân trăm miệng một lời nói.

Đặc biệt là Ngô Đại Pháo người cũng như tên, vừa mở miệng liền cùng đại pháo giống nhau, nghe liền điếc tai.

Trịnh Tiểu Dương đành phải khuất phục.

Lâm Nam xem bọn họ an bài xong, cũng không thèm để ý mang thêm hai người, đặc biệt cậu cũng nhìn ra được, hôm nay không mang theo bọn họ là không có khả năng, liền cùng dính khối kẹo mạch nha giống nhau, như thế nào đều ném không xong.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.