Thập Niên 60 Tôi Xuyên Thành Thợ Giết Heo, Rồi Lại Nói Tôi Là Thật Thiên Kim - Chương 18: Chạy Đua Với Tử Thần, Cưỡi Xe Lừa Lên Huyện
Cập nhật lúc: 07/01/2026 06:41
“Bệnh viện? Trong thôn không có bệnh viện.” Đứa trẻ lớn nhất lắc đầu.
“Có bác sĩ không?” Tô Miêu Miêu lại hỏi.
“Có một ông thầy lang, người trong thôn bị bệnh đều tìm ông ấy.”
“Mau dẫn chị qua đó.”
“Vâng.”
Cậu bé kia đi trước dẫn đường, Tô Miêu Miêu ôm đứa bé bị thương chạy nhanh theo sau.
Nhớ tới cái gì lại dặn dò một câu với đám trẻ chạy theo phía sau: “Các em cử một người đi gọi người nhà đứa bé này về.”
Những đứa trẻ kia lúc này mới như ở trong mộng mới tỉnh, xoay người lập tức đi tìm người lớn.
Cùng lúc đó.
Ngoài ruộng.
Bốn cha con nhà họ Hoắc đang bẻ ngô theo sự sắp xếp của đội trưởng.
Đại để là do thành phần của bọn họ, người bên cạnh không ai bắt chuyện.
Bốn cha con nhà họ Hoắc cũng nội liễm, lo chính mình vùi đầu làm việc.
Mới đầu còn có chút không thuần thục, về sau càng ngày càng lưu loát, động tác người này nhanh hơn người kia.
Rốt cuộc bọn họ làm nhiều một chút, người trong nhà có thể ăn nhiều một chút.
Khi mọi người đang hừng hực khí thế làm việc, một đám trẻ con khóc lóc chạy vào trong ruộng.
“Hổ Tử? Làm sao vậy? Sao lại khóc thành như vậy? Ai bắt nạt con à?” Có người nhận ra con mình, vội vàng tiến lên.
Còn cẩn thận kiểm tra thân thể con mình một chút, xác định không thiếu tay cụt chân sau, mới thoáng yên tâm.
“Không phải con…… Là Cẩu Đản……” Hổ T.ử khóc nước mắt nước mũi tèm lem.
“Cẩu Đản? Cẩu Đản làm sao?” Người phụ nữ kia vừa nghe lời này, giọng điệu lập tức cao lên.
Cẩu Đản chính là con trai của đội trưởng bọn họ, mà đội trưởng lại là con rể thôn trưởng, chuyện này không thể đùa được.
“Nó chảy rất nhiều m.á.u, rất nhiều m.á.u……” Hổ T.ử vừa khóc vừa gào.
“Máu? Đang yên đang lành sao lại chảy m.á.u?” Người phụ nữ vội vàng truy vấn.
Hổ T.ử lại trả lời không được, chỉ lo khóc.
“Cái thằng ranh con này.” Người phụ nữ thấy hỏi không ra cái gì, hung hăng vỗ con mình một cái, xoay người đi tìm mẹ Cẩu Đản.
“……”
Tô Miêu Miêu bên này đi theo cậu bé kia đã tới nhà thầy lang đi chân đất trong thôn.
“Ông Triệu, ông Triệu mau ra đây, Cẩu Đản sắp chảy m.á.u c.h.ế.t rồi!” Cậu bé kia vừa vào sân liền gân cổ lên hô to.
“Kêu kêu quát quát cái gì?” Chỉ chốc lát sau trong phòng truyền đến một giọng nói già nua.
Ngay sau đó là tiếng bước chân, nghe qua không nhanh không chậm.
Trẻ con trong thôn nghịch ngợm lắm, thường xuyên trèo cây bắt chim, xuống sông bắt cá, lâu lâu lại chảy chút m.á.u bị chút thương.
Lão đầu Triệu đã sớm quen rồi.
Còn tưởng rằng lần này cũng là vết thương nhỏ, nhưng chờ ông từ trong phòng đi ra, liền nhìn thấy một nữ oa oa xinh đẹp đến mức vô lý đang ôm Cẩu Đản.
Mà tay Cẩu Đản đã rũ xuống, nhìn qua giống như hôn mê.
Lão đầu Triệu thấy một màn này, bước chân vốn còn chậm rì rì nháy mắt liền nhanh lên, một chút liền vọt tới trước mặt Tô Miêu Miêu.
“Nó bị làm sao vậy?” Lão đầu Triệu vội vàng dò hỏi.
“Hình như bọn trẻ chơi ná cao su, bị b.ắ.n trúng mắt, lúc này đã đau đến ngất đi rồi.” Tô Miêu Miêu nhìn đứa bé trong lòng.
Lão đầu Triệu vội vàng kiểm tra mắt Cẩu Đản, vết thương kia làm đầu ngón tay ông đều phát run.
“Vết thương này quá nặng, ta chỉ là một thầy lang vườn, cái này phải đưa đi bệnh viện huyện.” Lão đầu Triệu nhíu mày.
“Cháu đã cho người đi gọi ba mẹ thằng bé rồi.” Tô Miêu Miêu mở miệng.
“Bọn họ hôm nay đi bẻ ngô sau núi, một đi một về mất hơn nửa giờ, thương thế Cẩu Đản không thể kéo dài, bằng không sẽ có nguy hiểm đến tính mạng.” Ngữ khí lão đầu Triệu vội vàng.
“Nhưng cháu không biết đường đi huyện thành.” Tô Miêu Miêu nhíu mày.
“Cháu đi theo ta.” Mạng người quan trọng, lão đầu Triệu cũng bất chấp những cái khác, về phòng thu thập qua loa một chút đồ đạc.
Tìm mảnh vải sạch, đơn giản băng bó cho Cẩu Đản một chút, liền dẫn Tô Miêu Miêu ra cửa.
Nhưng vẫn để lại một đứa bé ở cửa nhà, dặn dò nó, nếu ba mẹ Cẩu Đản tìm tới, bảo bọn họ mang tiền tới bệnh viện huyện.
Tô Miêu Miêu ra cửa vốn dĩ chỉ muốn làm quen hoàn cảnh xung quanh, lại không nghĩ vướng vào chuyện này, nhưng quản đều quản rồi, cũng không thể nửa đường bỏ mặc, chỉ có thể ôm đứa bé đi theo phía sau lão đầu Triệu.
Đi đến cửa thôn, Tô Miêu Miêu liền thấy được chiếc xe lừa hôm qua đón bọn họ về.
Đang buộc dưới gốc cây hòe trăm năm.
“Ôm đứa bé lên xe.” Lão đầu Triệu nói với Tô Miêu Miêu một câu, liền đi cởi dây thừng.
Cái xe lừa này là của công, cá nhân muốn dùng cần phải báo cáo với trong thôn, nhưng hiện tại tình huống khẩn cấp, cũng không kịp đi cái quy trình này.
Lão đầu Triệu cởi bỏ xe lừa xong, Tô Miêu Miêu đã ôm đứa bé ngồi lên.
Lão đầu Triệu chỉ quay đầu lại nhìn cô một cái, liền lập tức đ.á.n.h xe đi.
Dọc đường đi lão đầu Triệu vung roi bay nhanh, một đường nhanh như điện chớp.
Gia súc tuy rằng quý trọng, nhưng lại làm sao quan trọng hơn mạng người.
