Thập Niên 60 Tôi Xuyên Thành Thợ Giết Heo, Rồi Lại Nói Tôi Là Thật Thiên Kim - Chương 19: Bác Sĩ Bó Tay, Nguy Cơ Mất Mạng Của Cẩu Đản
Cập nhật lúc: 07/01/2026 06:41
Tô Miêu Miêu hỗn độn trong gió, cũng không rảnh lo cho mình, chỉ cẩn thận che chở đứa bé trong lòng.
Thật vất vả tới được bệnh viện huyện thành, lão đầu Triệu mới vừa dừng xe, Tô Miêu Miêu liền lập tức nhảy xuống, nhìn về phía lão đầu Triệu.
“Cháu đưa đứa bé vào trước.” Rốt cuộc còn phải tìm chỗ đỗ xe lừa.
“Được.” Lão đầu Triệu đáp lời.
Tô Miêu Miêu bước chân bay nhanh ôm đứa bé vào bệnh viện, vừa vào cửa liền hô to.
“Mau tới đây, có người bị thương nặng.” Giọng cô uyển chuyển dễ nghe nhưng đầy uy lực.
Nhân viên y tế trong đại sảnh lập tức chú ý tới bên này, nhanh ch.óng tiến lên.
Kiểm tra xong tình huống đứa bé trong lòng Tô Miêu Miêu, lập tức gọi người tới.
“Mau, nơi này có bệnh nhân trọng thương, lập tức đưa vào phòng phẫu thuật!”
Nhân viên y tế đẩy giường bệnh di động tới, Tô Miêu Miêu đặt Cẩu Đản lên giường.
Nhân viên y tế đẩy đi về hướng phòng phẫu thuật, Tô Miêu Miêu như hình với bóng đi theo, thẳng đến khi cửa phòng phẫu thuật đóng lại.
Tô Miêu Miêu ở cửa phòng phẫu thuật đợi một lát, lão đầu Triệu liền sốt ruột hoảng hốt chạy tới.
“Tình hình thế nào rồi?”
“Đã đưa vào phòng phẫu thuật, hiện tại còn chưa biết kết quả.” Tô Miêu Miêu mở miệng.
“Hy vọng không có việc gì.” Lão đầu Triệu khẩn trương nhìn chằm chằm cửa phòng phẫu thuật đang đóng c.h.ặ.t trước mặt.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, không đợi được bác sĩ từ phòng phẫu thuật đi ra, liền nhìn thấy Vương Hoành Kiệt dẫn theo năm sáu người đi về phía bọn họ.
“Ông Triệu, Cẩu Đản nhà chúng tôi thế nào rồi?” Một người phụ nữ trung niên da ngăm đen vừa thấy lão đầu Triệu lập tức nhào tới, giọng nói nghẹn ngào.
“Đừng vội đừng vội, bác sĩ còn đang cấp cứu bên trong.” Lão đầu Triệu an ủi.
“Cấp cứu?” Người phụ nữ trung niên vừa nghe đến hai chữ này, hai chân tức khắc mềm nhũn.
Cũng may người đàn ông phía sau đỡ lấy bà: “Mình đừng tự dọa mình, Cẩu Đản sẽ không có việc gì đâu.”
Vương Hoành Kiệt thấy được Tô Miêu Miêu đứng ở một bên, mày nhíu lại: “Sao cô cũng ở đây?”
Lão đầu Triệu lập tức mở miệng: “Chính là nha đầu này ôm Cẩu Đản tới tìm tôi.”
“Là cô cứu Cẩu Đản?” Vương Hoành Kiệt kinh ngạc.
“Không tính là cứu, chỉ là bế thằng bé từ trên núi xuống thôi.” Tô Miêu Miêu lắc đầu.
“Vậy cũng là cứu, ân tình này tôi nhớ kỹ.” Vương Hoành Kiệt có thể đảm nhiệm chức thôn trưởng, mắt nhìn người là có đủ.
Chỉ cần là người quen biết trong thôn, khẳng định sẽ không chút do dự ra tay hỗ trợ.
Nhưng Tô Miêu Miêu là cải tạo phần t.ử ngày hôm qua vừa mới hạ phóng tới, cô không hỗ trợ người khác cũng không thể nói cái gì.
Tô Miêu Miêu nghe được lời này, nhìn về phía Vương Hoành Kiệt ánh mắt nhiều vài phần dị sắc.
Vị thôn trưởng này cũng coi như không tồi.
Nói chuyện được một lúc, cửa phòng phẫu thuật rốt cuộc bị người từ bên trong mở ra, một bác sĩ mặc áo blouse trắng đi ra.
“Bác sĩ, con trai tôi thế nào rồi?” Người phụ nữ trung niên lập tức lao tới.
“Tình huống bệnh nhân hiện tại rất nguy hiểm, đạn châu trực tiếp làm vỡ mắt phải bệnh nhân, chúng tôi cần phải bỏ đi tròng mắt, cùng với lấy đạn châu ra. Nhưng hiện tại tròng mắt bỏ đi, vị trí đạn châu lại tương đương nguy hiểm, chúng tôi tập kết toàn viện chi lực, nhưng không ai có năng lực hoàn thành ca phẫu thuật này, các người…… có thể đưa đứa bé về.” Bác sĩ nói đến phía sau, giọng điệu rõ ràng trầm thấp rất nhiều.
Ông tuy rằng không nói rõ, nhưng người ở đây đều nghe rất rõ ràng.
