Thập Niên 60 Tôi Xuyên Thành Thợ Giết Heo, Rồi Lại Nói Tôi Là Thật Thiên Kim - Chương 181: Gặp Lại Người Thân Nơi Thôn Vắng

Cập nhật lúc: 07/01/2026 07:05

Đôi tay lộ ra ngoài vừa đỏ vừa sưng, nhìn như bị nứt da, lại không được xử lý kịp thời, miệng vết thương trông vô cùng dữ tợn.

Tô Miêu Miêu đứng cách đó không xa, trong lúc nhất thời cũng không biết nên mở miệng như thế nào.

Hoắc Kiến Quốc cùng Hoắc Văn Bác đuổi theo nhìn thấy một màn này, cũng đều hít ngược một hơi khí lạnh.

Khi bọn họ mới tới thôn Thạch Mã Đầu, trong thôn cũng hoang vắng, nhưng so với cảnh tượng trước mắt này thì đã tốt hơn quá nhiều.

Tô Miêu Miêu thoáng thu liễm cảm xúc, lại đi về phía trước vài bước.

“Đồng chí xin chào, xin hỏi nơi này là thôn Bình Bá phải không?” Tô Miêu Miêu hạ thấp giọng xuống rất nhiều.

Chỉ là nàng đợi một hồi lâu đều không có người đáp lại, nghĩ có phải hay không thanh âm quá nhẹ, lại đi về phía trước hai bước.

“Xin chào, xin hỏi nơi này là thôn Bình Bá phải không?” Lần này, thanh âm của Tô Miêu Miêu so với vừa rồi nặng hơn một chút.

Những người vốn đang cắm cúi đào đất bỗng nhiên đều động tác nhất trí dừng tay lại, ngẩng đầu nhìn về phía Tô Miêu Miêu.

Vừa đối diện với ánh mắt của mọi người, Tô Miêu Miêu liền cảm nhận được một cỗ hơi thở t.ử vong ập vào trước mặt.

Đó là một loại t.ử khí toát ra từ những người đã sống quá lâu trong hoàn cảnh tuyệt vọng.

Nhưng phần t.ử khí này sau khi mọi người xác định người trước mặt cũng không phải ảo giác thì thoáng biến mất một ít.

“Các người là ai?” Có người mở miệng dò hỏi.

Thanh âm phi thường suy yếu, nếu không cẩn thận nghe thậm chí đều sẽ bỏ lỡ.

“Chúng tôi tới thôn Bình Bá tìm người, xin hỏi nơi này trước kia có phải có một hộ họ Hoắc chuyển tới không?” Tô Miêu Miêu không bỏ lỡ đôi môi mấp máy của đối phương.

Ánh mắt người nọ có chút mờ mịt, qua một hồi lâu mới hình như phản ứng lại được ý của Tô Miêu Miêu, lắc lắc đầu, tiếp tục cúi đầu đào rễ cỏ.

Mà những người đang chú ý bên này nghe được bọn họ cũng không phải tới tìm chính mình, cũng từng người cúi đầu xuống.

Tô Miêu Miêu nhìn những người này, trong lòng dâng lên một cỗ cảm xúc khó tả.

Bọn họ…… còn được coi là đang sống sao?

Ánh mắt Tô Miêu Miêu đảo qua trên người bọn họ một vòng, cuối cùng quay lại bên cạnh Hoắc Kiến Quốc.

“Ba, chúng ta vào trong thôn hỏi một chút đi.” Tô Miêu Miêu khẽ nói.

“…… Được.” Thanh âm Hoắc Kiến Quốc có chút run rẩy.

Người ở đây ai nấy đều gầy ốm như vậy, không biết gia đình anh cả của ông thế nào rồi.

Ba người vội vàng chạy về phía ngôi làng cách đó không xa.

Trong thôn an an tĩnh tĩnh, ngay cả tiếng trẻ con ồn ào cũng không có.

Còn có rất nhiều phòng ốc đều sụp xuống mà không được sửa sang lại.

Ba người đi tới đều không thấy bóng người, muốn tìm cá nhân dẫn đường đều tìm không thấy.

Tô Miêu Miêu nhìn quanh toàn bộ thôn xóm, cảm giác nơi này như là một ngôi làng c.h.ế.t, không cảm nhận được bất cứ hơi người nào.

Mà cùng lúc đó, có hai bóng người đang từ trên núi chậm rãi đi xuống.

Bọn họ hơi hơi khom lưng, đi đứng dị thường thong thả.

Dọc theo đường đi không nói một lời, chỉ cẩn thận che chở đồ vật trong lòng n.g.ự.c.

Tô Miêu Miêu mơ hồ nghe được có tiếng bước chân, lập tức đi về phía trước vài bước.

“Ba, bên kia có người.” Tô Miêu Miêu lập tức gọi Hoắc Kiến Quốc cùng Hoắc Văn Bác.

Ba người bước nhanh tiến lên, khi Hoắc Văn Bác nhìn rõ ràng hai bóng người kia, có trong nháy mắt hoài nghi chính mình có phải hay không nhìn lầm rồi.

Mà Hoắc Kiến Quốc bên cạnh hắn buông lỏng tay hắn ra, ném luôn cả gậy gộc trên tay, ba bước cũng làm hai bước chạy tiến lên, một phen đỡ lấy thân ảnh gầy gò đi ở phía trước.

“Đại ca!” Thanh âm Hoắc Kiến Quốc đều nhiễm một tia nghẹn ngào.

Hoắc Kiến Nghiệp nghe được thanh âm, chậm chạp ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại trên người Hoắc Kiến Quốc một hồi lâu, tựa hồ cũng chưa nhận ra ông.

“Đại ca, là em, em là Kiến Quốc a.” Khóe mắt Hoắc Kiến Quốc phiếm hồng.

“…… Kiến Quốc?” Hoắc Kiến Nghiệp giống như lúc này mới hồi phục tinh thần lại, đồng t.ử hôi bại dần dần có ánh sáng, rốt cuộc là nhận ra em trai mình.

“Kiến Quốc? Chú là Kiến Quốc!” Cả người Hoắc Kiến Nghiệp đều run rẩy lợi hại.

“Là em, là em!” Hoắc Kiến Quốc nắm c.h.ặ.t cánh tay Hoắc Kiến Nghiệp.

“Kiến Quốc, sao chú lại tới nơi này? Chú không phải là trốn đi ra đấy chứ? Mau, thừa dịp người còn chưa phát hiện, chạy nhanh rời đi nơi này.” Hoắc Kiến Nghiệp xác định người trước mặt không phải ảo giác sau, vội vàng thúc giục.

“Đại ca, anh không cần lo lắng, bọn em là xin đại đội khai giấy giới thiệu, sẽ không có người tới bắt bọn em.” Hoắc Kiến Quốc vội vàng giải thích.

“Khai giấy giới thiệu? Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.” Hoắc Kiến Nghiệp bởi vì lâu dài không có ăn cái gì, tư duy cả người đều trở nên dị thường trì độn.

Thế cho nên ông căn bản không có dư thừa sức lực đi tự hỏi Hoắc Kiến Quốc với thân phận như vậy làm sao xin được giấy giới thiệu.

“Bác cả, trong lòng n.g.ự.c mọi người ôm đều là thứ gì vậy?” Hoắc Văn Bác lúc này cũng từ trong kh·iếp sợ hồi thần, đi tới bên cạnh Hoắc Kiến Nghiệp.

Hoắc Kiến Nghiệp hơi hơi mở ra vạt áo của mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.