Thập Niên 60 Tôi Xuyên Thành Thợ Giết Heo, Rồi Lại Nói Tôi Là Thật Thiên Kim - Chương 182: Bữa Ăn Cứu Mạng
Cập nhật lúc: 07/01/2026 07:05
Tô Miêu Miêu liếc mắt một cái, mày nhíu lại.
“Đây là đất Quan Âm.”
“Đất Quan Âm?” Trong giọng nói của Hoắc Văn Bác mang theo một tia mờ mịt.
“Loại đất này mịn hơn đất thường, vào những năm nạn đói, có rất nhiều người đem loại đất này nấu lên ăn.” Thanh âm Tô Miêu Miêu có chút khàn khàn.
“Ăn đất? Bác cả, mọi người ở chỗ này liền ăn mấy thứ này sao?” Thanh âm Hoắc Văn Bác vội vàng.
“Cũng không thường ăn, thứ này ăn nhiều không tiêu hóa, bụng trướng, chỉ có ở tình huống đặc biệt đói mới có thể đi đào một chút tới ăn.” Hoắc Kiến Nghiệp lắc lắc đầu.
Hoắc Văn Bác nghe được lời này, cũng không biết nên nói cái gì cho phải.
Hoắc Kiến Quốc trực tiếp đem đất Quan Âm trong lòng n.g.ự.c anh trai mình rũ hết ra ngoài.
“Kiến Quốc, chú làm cái gì vậy, đây chính là anh vất vả lắm mới đào được.” Hoắc Kiến Nghiệp vội vàng quỳ trên mặt đất bắt đầu đi vơ lại những nắm đất Quan Âm đó.
Hoắc Kiến Quốc nhìn đến bộ dáng này của anh trai, lập tức ngồi xổm xuống ngăn cản, nước mắt không chịu khống chế rơi xuống.
“Đại ca, mấy thứ đất này không cần nhặt, em có mang đồ ăn cho anh, chúng ta về nhà!”
“Có…… ăn?” Động tác vơ đất của Hoắc Kiến Nghiệp bởi vì lời này của Hoắc Kiến Quốc mà không khỏi tạm dừng lại.
“Đúng vậy, có cái ăn, anh trước dẫn bọn em về nhà.” Hoắc Kiến Quốc nỗ lực ức chế cảm xúc đang cuồn cuộn trong lòng.
“Về nhà, về nhà!” Hoắc Kiến Nghiệp run rẩy đứng dậy, lôi kéo Hoắc Kiến Quốc liền vội vội vàng vàng hướng về nhà.
“Anh, em đỡ anh.” Hoắc Kiến Quốc nâng Hoắc Kiến Nghiệp rời đi, Hoắc Văn Bác cũng đỡ Hoắc Văn Thái vẫn luôn đứng ở bên cạnh.
Trong lòng n.g.ự.c anh họ cũng đồng dạng sủy một đống đất Quan Âm.
Anh ấy là trưởng t.ử của Hoắc Kiến Nghiệp, cũng là trưởng tôn của toàn bộ Hoắc gia.
Ngày thường là tấm gương cho con cháu Hoắc gia, làm người nho nhã ôn hòa nhất.
Nhưng hôm nay, anh ấy gầy như cái que củi, sống lưng vẫn luôn đĩnh bạt giờ cong đến kỳ cục.
Ngay cả đôi mắt ngày xưa rực rỡ lấp lánh giờ đều trở nên ảm đạm không ánh sáng.
Thậm chí vừa rồi ba hắn cùng bác cả nhận nhau, trên mặt anh ấy đều không có bất luận cái gì cảm xúc biến hóa.
“Bọn họ hẳn là thời gian dài dinh dưỡng bất lương, thế cho nên các cơ năng thân thể đều bắt đầu thoái hóa, đầu óc cùng thân thể không thể đồng bộ.” Tô Miêu Miêu ở một bên giải thích.
Khi một người đói quá mức, ngươi nói chuyện với bọn họ kỳ thật bọn họ không có biện pháp lý giải.
Bởi vì sở hữu năng lượng của thân thể đều dùng để duy trì sự sống ở mức thấp nhất.
“Anh, chúng ta về nhà.” Hoắc Văn Bác ách thanh âm đỡ Hoắc Văn Thái đi về phía trước.
Tô Miêu Miêu gắt gao đi theo phía sau bọn họ.
Nói là về nhà, kỳ thật chỗ ở của người nhà họ Hoắc chính là một cái nhà tranh rách nát.
Hoắc Kiến Nghiệp vừa đến cửa liền bắt đầu gọi.
“Mỹ Tú, chú ba tới xem chúng ta, mình mau ra đây.” Tuy nói là gọi, nhưng bởi vì thật sự là không còn sức lực, thanh âm còn không bằng ngày thường nói chuyện bình thường.
“Đại ca, anh đừng vội, chính chúng ta đi vào liền hảo.” Hoắc Kiến Quốc nhìn bộ dáng này của anh trai liền biết, chị dâu phỏng chừng cũng không khá hơn là bao.
Quả nhiên, chờ bọn họ đẩy ra cánh cửa nhà tranh, tình cảnh bên trong làm nước mắt Hoắc Kiến Quốc tức khắc liền rơi xuống.
Nho nhỏ một gian nhà tranh, nằm sáu bảy người.
Bọn họ từng người cuộn tròn, dưới thân nằm chính là cỏ tranh khô, trên người đắp cũng là cỏ tranh.
Những đống cỏ tranh đó hơi hơi run rẩy, hẳn là người ngủ ở bên trong bởi vì rét lạnh mà không tự giác phát run.
