Thập Niên 60 Tôi Xuyên Thành Thợ Giết Heo, Rồi Lại Nói Tôi Là Thật Thiên Kim - Chương 264: Cháu Trai Hiếu Thảo, Kẹo Ngọt Tình Thân

Cập nhật lúc: 07/01/2026 07:18

“Mỹ Tú……” Hoắc lão phu nhân nhìn Lâm Mỹ Tú, nghẹn ngào gọi một tiếng.

“…… Mẹ?” Thanh âm Lâm Mỹ Tú run rẩy lợi hại.

“Là mẹ, là mẹ đây……” Hoắc lão phu nhân liên tục gật đầu.

Lâm Mỹ Tú đến lúc này mới thật sự tin tưởng những gì mình nhìn thấy trước mắt là sự thật, lập tức tiến lên ôm lấy Hoắc lão phu nhân, nước mắt từng giọt lớn rơi xuống.

“Hài t.ử ngoan, không khóc, không khóc.” Hoắc lão phu nhân đỏ hoe mắt vỗ về lưng Lâm Mỹ Tú.

“Mẹ, ba, mau vào đi thôi. Nếu Kiến Nghiệp biết ba mẹ tới, khẳng định sẽ cao hứng đến không tìm thấy bắc.” Lâm Mỹ Tú phát tiết xong cảm xúc, lập tức buông Hoắc lão phu nhân ra, đỡ bà đi vào trong sân.

“Chi Âm, Nhạc Sinh, các con mau ra đây, xem ai tới này.” Vào sân, Lâm Mỹ Tú liền cất giọng gọi to.

Chỉ chốc lát, Kiều Chi Âm dắt Hoắc Nhạc Sinh từ trong phòng đi ra.

Nhìn thấy Tô Miêu Miêu, trên mặt hai người đều là vui vẻ, nhưng lại rất nhanh chú ý tới Hoắc lão gia t.ử cùng Hoắc lão phu nhân phía sau, kinh hỉ liền biến thành khϊếp sợ.

“Ông nội bà nội?” Kiều Chi Âm có chút không dám xác định.

“Đúng vậy, chính là ông bà nội con tới. Mau, con mau ra sau núi gọi ba con cùng Văn Thái bọn họ về.” Lâm Mỹ Tú thúc giục.

“Dạ, vâng!” Kiều Chi Âm lúc này mới lấy lại tinh thần, buông Hoắc Nhạc Sinh ra lập tức chạy ra cửa.

“Cô cô!” Hoắc Nhạc Sinh hiện giờ khuôn mặt nhỏ đã có chút thịt, có vài phần đáng yêu như lúc Tô Miêu Miêu mới gặp.

“Tiểu Nhạc Sinh, thời gian qua có ngoan không?” Tô Miêu Miêu nhẹ nhàng véo véo khuôn mặt nhỏ của cậu bé.

“Cháu rất ngoan, còn giúp ông nội cho gà ăn nữa.” Hoắc Nhạc Sinh kiêu ngạo hất cằm lên.

“Vậy thật là rất lợi hại.” Tô Miêu Miêu cười xoa đầu cậu bé, từ trong túi lấy ra viên kẹo đã chuẩn bị sẵn, “Tới, đây là cô cô thưởng cho cháu.”

“Cảm ơn cô cô!” Hoắc Nhạc Sinh vừa thấy kẹo, đôi mắt tức khắc sáng rực.

Trong nhà có Tô Miêu Miêu trước đó mang lương thực tới, sau lại được chia lương thực cứu tế, một ngày cũng có thể ăn được một bữa no, nhưng vật phẩm như kẹo thì vẫn rất hiếm thấy.

Hoắc Nhạc Sinh gấp không chờ nổi muốn bóc một viên nhét vào miệng, nhưng nhìn thấy Hoắc lão gia t.ử cùng Hoắc lão phu nhân đứng bên cạnh, nghĩ nghĩ, cậu bé bước tới.

“Cụ ông, cụ bà, hai người ăn đi ạ.” Hoắc Nhạc Sinh giơ kẹo trong tay lên trước mặt hai người.

Hai người già vốn đang nhìn cậu bé với ánh mắt hiền từ lập tức ngây ngẩn cả người, phản ứng lại xong, chính là niềm vui sướng khó có thể che giấu.

“Hài t.ử ngoan, cụ ông không ăn, cháu tự ăn đi.” Hoắc lão gia t.ử nói lời này, thanh âm đều có chút run rẩy.

“Đúng vậy, răng cụ ông cháu không tốt, không ăn được đồ ngọt, Nhạc Nhạc tự mình ăn đi.” Hoắc lão phu nhân cũng ôn nhu vuốt ve đầu Hoắc Nhạc Sinh.

Hoắc Nhạc Sinh có chút không xác định nhìn về phía Tô Miêu Miêu, tựa hồ đang dò hỏi ý kiến cô.

“Cụ ông cụ bà bảo cháu ăn, cháu cứ ăn đi.” Tô Miêu Miêu ôn nhu nói.

“Vâng ạ.” Hoắc Nhạc Sinh vui mừng đáp.

Cẩn thận bóc một viên kẹo nhét vào miệng, vị sữa bọc lấy vị ngọt ngào nháy mắt tràn ngập toàn bộ khoang miệng Hoắc Nhạc Sinh, ngọt đến mức mặt mày cậu bé đều cong lên.

“Cô cô, ngon thật đấy!” Hoắc Nhạc Sinh ngẩng đầu, ánh mắt sáng quắc nhìn Tô Miêu Miêu.

“Ngon thì ăn nhiều một chút.” Tô Miêu Miêu vỗ vỗ đầu cậu bé.

Hoắc Nhạc Sinh lại không ăn tiếp, mà đem số kẹo còn lại cẩn thận bỏ vào trong túi, cậu bé muốn đợi ba mẹ về cùng nhau chia sẻ.

Trẻ con luôn không giấu được tâm sự, mọi người nhìn bộ dáng này tự nhiên biết cậu bé đang nghĩ gì, ai nấy đều lộ vẻ vui mừng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.