Thập Niên 60 Tôi Xuyên Thành Thợ Giết Heo, Rồi Lại Nói Tôi Là Thật Thiên Kim - Chương 265: Phụ Tử Gặp Lại, Nỗi Lo Của Thôn Trưởng
Cập nhật lúc: 07/01/2026 07:18
Trong hoàn cảnh khốn khó, con trẻ chính là động lực để mọi người kiên trì tiếp tục.
“Ba? Mẹ?”
Ngay lúc mọi người đang cảm động vì sự hiểu chuyện của Hoắc Nhạc Sinh, một giọng nói run rẩy vang lên từ cửa.
Mọi người chậm rãi quay đầu lại, liền thấy Hoắc Kiến Nghiệp mang theo ba anh em Hoắc Văn Thái đang thở hồng hộc đứng ở ngoài cửa.
Hoắc lão phu nhân nhìn Hoắc Kiến Nghiệp, ánh mắt đảo qua đảo lại vài vòng, run rẩy bước lên phía trước hai bước.
Hoắc Kiến Nghiệp dường như mới hồi phục tinh thần, bước vào sân, trực tiếp quỳ xuống.
“Ba mẹ, là con trai bất hiếu, không thể ở bên phụng dưỡng hai người, còn để hai người lặn lội đường xa tới thăm đứa con bất hiếu này.” Hoắc Kiến Nghiệp nói xong liền dập đầu thật mạnh trước Hoắc lão gia t.ử cùng Hoắc lão phu nhân.
Ba anh em Hoắc Văn Thái cũng đi theo quỳ xuống.
“Cái thằng ngốc này, mau đứng lên.” Hoắc lão phu nhân lập tức tiến lên đỡ Hoắc Kiến Nghiệp dậy, lại nhìn về phía ba đứa cháu trai phía sau, “Mau mau mau, các cháu cũng mau đứng lên.”
Sau khi ba anh em Hoắc Văn Thái đứng dậy, Hoắc lão phu nhân mới tỉ mỉ đ.á.n.h giá Hoắc Kiến Nghiệp trước mặt.
“Đen, gầy đi rồi.” Hai mắt Hoắc lão phu nhân đỏ hoe.
“Tuy rằng đen gầy, nhưng cũng rắn rỏi hơn.” Hoắc Kiến Nghiệp lập tức trấn an.
Một tháng này hắn đã hồi phục không ít, nếu để mẹ hắn nhìn thấy bộ dạng trước kia, sợ là khóc mù cả mắt.
Hoắc lão phu nhân làm sao không biết đây là lời an ủi của Hoắc Kiến Nghiệp, chỉ cảm thấy cổ họng nghẹn ngào lợi hại hơn.
“Đại bá, chúng ta vẫn là đưa ông bà vào trong nhà nói chuyện đi.” Tô Miêu Miêu nhìn bọn họ xúc động như vậy, lên tiếng nhắc nhở.
“Đúng đúng đúng, ba mẹ, chúng ta vào nhà nói, vào nhà nói.” Hoắc Kiến Nghiệp lập tức đỡ Hoắc lão phu nhân đi vào trong phòng.
Trong phòng bày biện rất đơn sơ, chỉ có một cái bàn gỗ cùng mấy cái ghế, còn lại thì chẳng có gì.
Nhưng Hoắc lão phu nhân đã thực hài lòng, con cháu có thể có nơi che mưa chắn gió là tốt rồi.
“Mỹ Tú, em mau đi chuẩn bị chút đồ ăn, Miêu Miêu cùng ba mẹ đi đường cả ngày chắc chắn đói bụng rồi.” Hoắc Kiến Nghiệp lại nhớ tới cái gì, lập tức nhìn về phía Lâm Mỹ Tú.
“Được rồi.” Lâm Mỹ Tú lau nước mắt nơi khóe mi, xoay người đi xuống bếp.
Ngay lúc này, ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa.
“Tô đồng chí, là cô đến rồi sao?” Tô Miêu Miêu nhận ra đây là giọng của Hồng Quảng, Thôn trưởng thôn Bình Bá.
Hoắc Kiến Nghiệp vừa nghe tiếng Hồng Quảng liền định đứng dậy, Tô Miêu Miêu ngăn cản hắn.
“Đại bá, bác cứ nói chuyện với ông bà đi, để cháu ra là được.”
“Được.” Hoắc Kiến Nghiệp đã lâu không gặp cha mẹ, lúc này thật vất vả mới gặp lại cũng không muốn rời đi, quay đầu dặn dò Hoắc Văn Thái, “Văn Thái, con đi cùng Miêu Miêu đi.”
“Vâng.” Mắt Hoắc Văn Thái cũng đỏ hoe, dẫn Tô Miêu Miêu cùng đi ra cửa.
Vừa mở cổng liền thấy Hồng Quảng đang đứng bên ngoài.
Khoảng cách lần trước gặp mặt, tinh khí thần của ông ta hoàn toàn không giống nhau, tuy rằng vẫn gầy gò như cũ, nhưng trong mắt rõ ràng đã có ánh sáng.
“Tô đồng chí, cô thật sự tới rồi! Tôi hôm nay còn đang nói với đại bá cô, cô bên này nếu còn không tới, thức ăn cho gà sắp hết sạch rồi.” Hồng Quảng nhìn thấy Tô Miêu Miêu vui vẻ như nhìn thấy Bồ Tát sống vậy.
Tô Miêu Miêu vừa định mở miệng liền chú ý tới giày dưới chân Hồng Quảng hình như không cùng một đôi, ống quần cũng bên cao bên thấp, rõ ràng là vội vội vàng vàng chạy tới.
Tô Miêu Miêu cười cười, cô rất hiểu sự vội vàng của Hồng Quảng. Thôn Bình Bá tuy rằng đã nhận được lương thực cứu tế, nhưng cũng chỉ có thể tạm thời giúp người không c.h.ế.t đói, căn bản không có khả năng dư thừa lương thực để nuôi gà.
Hiện giờ thức ăn cho gà thấy đáy, Tô Miêu Miêu chưa tới, bọn họ tự nhiên lo lắng vô cùng.
“Cháu nhớ kỹ thời gian mà.” Tô Miêu Miêu hoãn thanh nói.
“Tôi biết, chính là luôn nhịn không được lo lắng. Đám gà kia lớn nhanh lắm, hiện tại mỗi ngày đều phải ăn rất nhiều đồ.” Hồng Quảng nói đến gà cả người đều tươi tỉnh hẳn lên.
