Thập Niên 60 Tôi Xuyên Thành Thợ Giết Heo, Rồi Lại Nói Tôi Là Thật Thiên Kim - Chương 865: Mất Chức Vì Lời Đồn, Nỗi Khổ Tâm Của Người Cha
Cập nhật lúc: 08/01/2026 02:11
“Mày có biết hay không, đường ca mày trong khoảng thời gian này đang được đề bạt thăng chức, tao thay nó chạy không ít quan hệ, nguyên bản đã là ván đã đóng thuyền, nhưng chuyện của mày đột nhiên truyền tới tai lãnh đạo, chuyện này liền thất bại!”
“Ba, hóa ra ba là bởi vì đường ca không được thăng chức mới ra tay tàn nhẫn với con như vậy?” Uông Tài Tuấn hoàn toàn không nghe hiểu ý tứ trong lời nói của cha Uông, ngược lại vẻ mặt tức giận nhìn ông.
Cha Uông tức đến một hơi thiếu chút nữa không thở nổi.
“Ba, con biết ba từ nhỏ đã không thích con, đối với đường ca bọn họ so với con còn tốt hơn, nhưng con mới là con trai ruột của ba, sao ba có thể bên trọng bên khinh như thế chứ?” Uông Tài Tuấn còn đang chất vấn.
Cha Uông tức đến một câu cũng nói không nên lời, xoay người lại cầm lấy cây gậy.
“Con trai, con mau chạy lên lầu đi.” Mẹ Uông cũng không thể lại để cha Uông đ.á.n.h người, một bên ôm ông một bên hô với Uông Tài Tuấn.
Uông Tài Tuấn nắm lấy cơ hội nhanh như chớp chạy lên lầu.
Cha Uông nhìn bóng dáng chạy trốn kia của hắn, tức giận đến mức ném mạnh cây gậy trong tay xuống đất.
“Được rồi, người đều đã chạy, có thể buông tôi ra.” Cha Uông tức muốn hộc m.á.u nhìn thoáng qua mẹ Uông.
Mẹ Uông lúc này mới buông tay ra, nhưng vẫn thật cẩn thận nhặt cây gậy kia lên, nghĩ ngày mai nhất định phải ném xuống hồ nước ở hậu viện.
“Đừng nóng giận, cẩn thận tức hỏng người, con trai tôi tâm tính không xấu, chính là có chút tức không chịu được việc ông vì đường ca nó mà đ.á.n.h nó.” Mẹ Uông muốn nói đỡ vài câu cho Uông Tài Tuấn.
“Nó không hiểu bà còn không hiểu sao? Bà cho rằng vì sao tôi không ngại cực khổ đi lót đường cho bọn họ? Tôi là ăn no rửng mỡ không có việc gì làm sao?” Cha Uông trầm mặt nhìn mẹ Uông.
“Tôi cũng không nói như vậy.” Mẹ Uông tuy rằng phủ nhận, nhưng trong mắt rõ ràng cũng có chút không vui.
Rốt cuộc lúc trước bà cũng nói bảo ông hỗ trợ kiếm cho Uông Tài Tuấn một chức vụ, ông nói không có gì thích hợp, kết quả quay đầu liền giúp con của anh em ông.
Chuyện này nhiều năm như vậy vẫn luôn là một cái kết trong lòng bà.
“Bà trong lòng nghĩ như thế nào tôi lại rõ ràng bất quá, bà còn không phải cảm thấy tôi không mưu cầu cho con trai một chức vụ sao, nhưng nó là cái dạng tính tình gì bà không rõ ràng lắm sao? Liền cái dạng này của nó, tôi nếu kiếm cho nó một chức vụ, không chừng có thể chọc thủng trời.”
“Nó hiện tại chơi bời lêu lổng, chỉ cần không chạm đến điểm mấu chốt, tôi thế nào cũng có thể giữ được nó. Nhưng tới chốn quan trường, tôi chính là cả người mọc đầy mắt, cũng không thể thời thời khắc khắc nhìn chằm chằm nó, bà là muốn tôi đưa con trai đi tìm c.h.ế.t sao?” Cha Uông tức đến n.g.ự.c phập phồng.
“Nào có ông nói nghiêm trọng như vậy……” Mẹ Uông có chút bị dọa.
“Tôi nói nghiêm trọng? Mấy năm nay người c.h.ế.t còn thiếu sao?” Cha Uông khẳng định.
Mẹ Uông lập tức có chút nói không ra lời.
“Bà nói tôi đối với cháu trai so với con trai ruột còn tốt hơn, liền không nghĩ tới nguyên do trong đó? Tôi tuổi đã lớn, lại qua không lâu chung quy là muốn từ vị trí này lui xuống, hoặc là nói không chừng ngày nào đó người liền đi.”
“Nhưng con trai trời sinh ngu dốt, lại cố tình bị bà dưỡng đến vô pháp vô thiên, nếu không có người che chở nó, đợi chúng ta rời đi, kết cục của nó nhất định thê t.h.ả.m vô cùng.”
“Tôi vội vội vàng vàng lót đường cho mấy đứa cháu trai kia, bất quá chính là hy vọng chờ tương lai hai chúng ta đều rời đi, Tài Tuấn gặp được nguy hiểm, bọn họ có thể bảo vệ nó.”
“Nhà họ Uông chúng ta trải qua nhiều trắc trở như vậy, vẫn như cũ có thể sừng sững không ngã, chính là bởi vì đoàn kết một lòng, biết cùng vinh hoa chung tổn hại.”
“Trước kia tôi không nghĩ tới các người liền đạo lý đơn giản như vậy đều nghĩ không ra, hôm nay tôi đều nói rõ ràng với bà, về sau bớt dạy cho con trai mấy cái tư tưởng không tốt đi.” Cha Uông nói lời này thời điểm cực kỳ nghiêm túc.
Mẹ Uông sửng sốt một hồi lâu mới hồi phục tinh thần lại, đầy mặt xin lỗi dịch tới bên cạnh ông.
“Thực xin lỗi, tôi trước kia không nghĩ nhiều như vậy……”
“Nguyên bản những việc này cũng không cần bà nghĩ, tôi tự sẽ trải sẵn con đường sau này cho con trai. Nhưng cho dù là huyết mạch chí thân, cũng là cần duy trì tình cảm, bà về sau phải khuyên con trai đi lại nhiều hơn với mấy anh em họ của nó, đừng lúc nào cũng một bộ người khác nợ nó.”
“Tôi đã biết, ông bớt giận, đừng để tức hỏng thân thể.” Mẹ Uông ôn nhu vuốt n.g.ự.c cha Uông.
Cha Uông vẫy vẫy tay, ý bảo bà đi lên xem Uông Tài Tuấn.
Mẹ Uông biết ông chính là muốn yên tĩnh một mình, lưu luyến mỗi bước đi rời đi.
Thẳng đến khi toàn bộ phòng khách chỉ còn lại có một mình cha Uông, ông lúc này mới biểu lộ vài tia mệt mỏi.
Kỳ thật trong khoảng thời gian này ông sống cũng không tốt lắm, từ sau khi Hoắc Kiến Quốc bọn họ trở về, rất nhiều lần nhà bọn họ mắt thấy sắp thành công thì sự tình đều xảy ra đường rẽ.
