Thập Niên 60 Tôi Xuyên Thành Thợ Giết Heo, Rồi Lại Nói Tôi Là Thật Thiên Kim - Chương 866: Khách Không Mời Mà Đến, Phong Thư Bí Ẩn
Cập nhật lúc: 08/01/2026 02:11
Ông không tin trên thế giới này có nhiều trùng hợp như vậy, người nhà họ Hoắc nhất định ở trong đó sử lực.
Uông Tài Tuấn nói cái gì mà mấy bà tám vây xem truyền tin đồn, ông mới không tin, nhất định là người nhà họ Hoắc giở trò quỷ.
Nhà họ Hoắc này sợ là muốn tính sổ với ông.
Phong ba của Uông Tài Tuấn qua đi, Tô Miêu Miêu bên này yên ổn được một đoạn thời gian.
Trung tâm thương mại bên kia kinh doanh cũng đã hoàn toàn đi vào quỹ đạo, Tô Miêu Miêu cơ hồ đem tất cả quyền lợi đều giao cho Hoắc Tâm Viễn cùng Hoắc Xảo Ngọc bọn họ.
Cổ phần trung tâm thương mại cũng tiến hành phân chia, Tô Miêu Miêu nguyên bản định chia bốn phần cho bốn người bọn họ cùng Nhiếp Tiểu Sương, nhưng không một ai đồng ý.
Cuối cùng Tô Miêu Miêu một người chiếm năm phần, Hoắc Tâm Viễn, Nhiếp Tiểu Sương cùng Hoắc Xảo Ngọc ba người chia đều năm phần còn lại thành hai phần.
Hoắc Tâm Viễn cùng Nhiếp Tiểu Sương nói bọn họ là người một nhà, lấy một phần là đủ rồi.
Nói bọn họ không bỏ nhiều công sức bằng Tô Miêu Miêu cùng Hoắc Xảo Ngọc, lấy nhiều như vậy đã là vượt mức.
Tô Miêu Miêu cùng Hoắc Xảo Ngọc không lay chuyển được bọn họ, cũng chỉ có thể bước đầu dựa theo định mức như vậy phân chia.
Chờ đến sau này việc làm ăn nhiều lên, lại bồi thường cho bọn họ một ít là được.
Hôm nay, tất cả mọi người đều đi làm, Tô Miêu Miêu một người ngồi trên ghế nằm trong sân, uống trà phơi nắng, muốn bao nhiêu nhàn nhã có bấy nhiêu nhàn nhã.
Mà ngay khi cô bị ánh mặt trời phơi đến mơ màng sắp ngủ, ngoài cửa đột nhiên vang lên một trận tiếng gõ cửa.
Tô Miêu Miêu chậm rãi mở mắt, cẩn thận lắng nghe một chút, xác định không nghe lầm, lúc này mới đứng dậy đi mở cửa.
Nhưng mà vừa mở cửa, ngoài cửa đứng chính là một cô gái quen mắt.
“Đồng chí Tô, tôi rốt cuộc cũng tìm được cô.” Cô gái kia vừa thấy Tô Miêu Miêu, tức khắc thở phào nhẹ nhõm.
“Sao cô lại tìm tới đây? Chẳng lẽ Bành Dũng xảy ra chuyện gì?” Cô gái này là y tá bệnh viện, lần trước Tô Miêu Miêu đi thăm Bành Dũng, còn đưa cho cô ấy một số tiền, nhờ cô ấy nạp vào tài khoản của Bành Dũng.
“Anh ta đã xuất viện, trước khi xuất viện có nhờ tôi chuyển giao thứ này cho cô. Tôi thời gian trước có chút bận, hôm nay vất vả lắm mới được nghỉ phép, lúc này mới đưa tới cho cô.” Y tá nói liền từ trong túi lấy ra một cái phong thư đưa cho Tô Miêu Miêu.
“Xuất viện? Thân thể anh ta đã khỏi hẳn rồi sao?” Tô Miêu Miêu duỗi tay nhận lấy.
“Sao có thể a, cũng chỉ có nửa người trên khôi phục một ít cơ năng, nửa người dưới vẫn bị liệt, chỉ có thể dựa vào xe lăn di chuyển. Bất quá thái độ của anh ta tương đối kiên quyết, nhất định phải xuất viện, chúng tôi cũng không lay chuyển được anh ta, chỉ có thể để anh ta rời đi.” Y tá thở dài.
Tô Miêu Miêu nghe được lời này, mày không khỏi nhăn lại, ngay sau đó mở phong thư trong tay ra, bên trong cư nhiên là một xấp tiền.
“A, trong này sao lại có nhiều tiền như vậy?” Y tá chưa từng mở phong thư, bởi vậy cũng không biết bên trong có thứ gì, lúc này nhìn thấy còn có chút kinh ngạc.
Tô Miêu Miêu kiểm kê một chút tiền trong tay, phát hiện cùng số tiền cô cho Bành Dũng mượn trước đó cơ hồ không có sai biệt, thậm chí còn bao gồm cả tiền t.h.u.ố.c men bọn họ ứng ra lần đầu tiên.
“Anh ta rõ ràng nói là vì không có tiền mới xuất viện, sao còn có nhiều tiền như vậy trả lại cô?” Y tá lẩm bẩm một câu.
