Thập Niên 60 Tôi Xuyên Thành Thợ Giết Heo, Rồi Lại Nói Tôi Là Thật Thiên Kim - Chương 867: Trả Hết Nợ Nần, Cuộc Gọi Cho Người Yêu
Cập nhật lúc: 08/01/2026 02:11
“Trước khi xuất viện anh ta có chỗ nào không thích hợp không?” Tô Miêu Miêu truy vấn.
“Hẳn là không có, cô ngày đó rời đi xong, anh ta sau đó phục hồi chức năng đều rất phối hợp. Bất quá tôi nghe nói sau lại mẹ anh ta lại tới tìm vài lần, nhưng tôi đều không ở hiện trường. Sau đó nghe đồng nghiệp nhắc tới một câu, hình như là cãi nhau, không biết anh ta xuất viện có liên quan đến chuyện này hay không.” Y tá suy nghĩ một chút rồi mở miệng.
“Vậy anh ta có nói anh ta muốn đi đâu không?” Tô Miêu Miêu lại hỏi.
“Cái này tôi không hỏi, anh ta ở bệnh viện dưỡng bệnh vẫn luôn trầm mặc ít lời, có đôi khi cô nói mười câu anh ta cũng chưa chắc trả lời một câu.” Y tá có chút xin lỗi lắc đầu.
“Không sao, tôi cũng chỉ thuận miệng hỏi thôi, cảm ơn cô đã cố ý đưa đồ tới cho tôi.” Tô Miêu Miêu nói lời cảm tạ.
“Không có chi, tôi cũng chỉ là tiện tay, vậy tôi về trước đây.” Y tá từ biệt.
“Được.”
“……”
Y tá rời đi sau, Tô Miêu Miêu lúc này mới cầm phong thư trở lại sân.
Cô nhìn tiền trong tay, suy tư một lát, vẫn là đi vào phòng khách.
Trong nhà thời gian trước đã lắp điện thoại, hiện tại gọi điện thoại cũng không cần chuyên môn đi buồng điện thoại công cộng.
Tô Miêu Miêu ngồi xuống ghế, cầm lấy ống nghe quay số bộ đội của Lục Tu Viễn.
Cùng tiếp tuyến viên thuyết minh chính mình muốn tìm Lục Tu Viễn xong, liền cúp máy chờ.
Lại qua năm phút, điện thoại lại lần nữa vang lên.
“Miêu Miêu.” Đầu dây bên kia truyền đến thanh âm trong trẻo của Lục Tu Viễn.
Nhưng Tô Miêu Miêu vẫn có thể nghe ra giọng nói hơi suyễn của hắn.
“Vừa mới huấn luyện xong?” Tô Miêu Miêu dò hỏi.
“Đúng vậy.” Lục Tu Viễn đáp lời.
“Em hôm nay gọi điện thoại cho anh là có một chuyện muốn nói với anh.” Tô Miêu Miêu mở miệng.
“Em nói đi.”
“Anh còn nhớ lần trước chúng ta đã cứu người kia không?” Tô Miêu Miêu dò hỏi.
“Em nói là người đàn ông vì cứu bé gái mà bị tủ quần áo đè trúng đó hả?”
“Đúng vậy.”
“Anh ta làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì sao?”
“Cũng không tính là xảy ra chuyện gì, chính là hôm nay y tá bệnh viện đột nhiên tới, cô ấy đưa cho em một cái phong thư, nói là Bành Dũng nhờ cô ấy chuyển giao cho em, bên trong là một số tiền, vừa lúc khớp với số tiền t.h.u.ố.c men chúng ta cho anh ta mượn trước đó.” Tô Miêu Miêu đúng sự thật bẩm báo.
“Anh ta nhanh như vậy liền khỏi hẳn?” Lục Tu Viễn nhớ rõ lúc ấy bác sĩ nói tình huống của anh ta thực nguy cấp.
“Y tá nói cũng chưa khỏi hẳn, là chính anh ta cưỡng cầu xuất viện.”
“Vậy à.” Lục Tu Viễn lẩm bẩm.
“Y tá nói anh ta là vì không có tiền mới muốn xuất viện, nhưng anh ta lại trả hết nợ cho chúng ta.” Tô Miêu Miêu rũ mắt nhìn thoáng qua phong thư trong tay.
“Có thể là không muốn mắc nợ chúng ta đi.”
“Đại khái vậy.”
“Thôi, chúng ta gặp được, ra tay giúp một lần là duyên phận, hiện giờ anh ta nhờ người trả lại tiền, coi như duyên phận đã hết đi.” Lục Tu Viễn trấn an Tô Miêu Miêu.
“Ừ.” Tô Miêu Miêu gật gật đầu.
“Đúng rồi, anh bên này nhiệm vụ huấn luyện đại khái còn nửa tháng nữa, đến lúc đó anh có thể nghỉ phép.” Lục Tu Viễn nghe ra được cảm xúc của Tô Miêu Miêu tựa hồ có chút không quá tăng vọt, ngay sau đó tìm đề tài dời đi sự chú ý của cô.
“Phải không?” Quả nhiên, Tô Miêu Miêu nháy mắt liền không còn tâm tư nghĩ chuyện khác.
“Đúng vậy, cái này là anh cố ý tranh thủ, đến lúc đó anh sẽ mang em về nhà gặp ba mẹ anh.” Lục Tu Viễn nói lời này thời điểm, ngữ khí đều đang phi dương.
Tô Miêu Miêu bên này lại lâm vào trầm mặc.
“Sao vậy? Em không phải là muốn đổi ý chứ?” Lục Tu Viễn bên kia không nghe được đáp lại, vội vàng mở miệng.
“Không phải, em chỉ đang suy nghĩ đi gặp cha mẹ anh cần chú ý chút gì.” Tô Miêu Miêu cười cười.
“Cái gì cũng không cần chú ý, em đến lúc đó chỉ cần ngoan ngoãn cùng anh về nhà là được.” Lục Tu Viễn thoáng nhẹ nhàng thở ra.
“Nói anh đã nói với ba mẹ chuyện anh muốn ở rể chưa?” Tô Miêu Miêu lại nhớ tới chuyện quan trọng nhất.
“Vẫn chưa nói.” Lục Tu Viễn mở miệng.
