Thập Niên 60: Xuyên Về Thời Bao Cấp Làm Vợ Đại Lão - Chương 43: Lại Giật Mình
Cập nhật lúc: 29/01/2026 12:01
Nội dung bức điện vỏn vẹn bốn chữ: "Em hoảng, về gấp."
Lần trước Nghiêm Kế Cương mắc tật nói lắp cũng là do bị hoảng sợ, nên có thể hình dung tâm trạng của Nghiêm Tuyết khi nhận được bức điện này.
Trong khoảnh khắc đó, hàng ngàn suy nghĩ lướt qua đầu cô: Kế Cương hiện tại thế nào, là do t.a.i n.ạ.n hay gì khác, nhưng lại chẳng có ai để hỏi cho ra nhẽ.
Tuy nhiên, kinh qua hai kiếp người, trải qua bao sóng gió, cô nhanh ch.óng lấy lại bình tĩnh.
Về thì chắc chắn phải về, lần này về cô sẽ đón em trai đi luôn. Nhưng hôm nay thì không được, đã hết xe rồi.
Hơn nữa cô đi rồi thì chuyện ở nhà cũng phải dặn dò, nhất là việc nuôi cấy meo giống.
Nghiêm Tuyết ngồi xuống bàn viết, lấy giấy b.út ra, ghi lại những lưu ý khi nuôi cấy giống gốc (giống cấp 1).
Nghĩ đến việc về quê một chuyến đi cũng mất ba ngày, lỡ không kịp quay lại thì không thể để lỡ việc, cô bèn viết luôn cả phương pháp nuôi cấy giống trung gian (giống cấp 2) và giống thương phẩm (giống cấp 3).
Quá trình nuôi cấy giống mộc nhĩ thường chia làm ba giai đoạn: giống gốc, giống trung gian và giống thương phẩm.
Giống gốc không thích hợp để trồng trực tiếp, phải chuyển sang giống trung gian mới dùng để cấy vào gỗ (trồng trên thân cây), giống thương phẩm so với giống trung gian thì chi phí thấp hơn.
Nhưng nuôi cấy giống trung gian và giống thương phẩm thì không dùng môi trường cũ nữa, mà phải dùng mùn cưa.
Mùn cưa ở lâm trường không đáng tiền, rất dễ kiếm, nhất là khi trời đã ấm lên. Nếu là mùa đông, nhiều nhà tiếc tiền mua than đá có thể dùng mùn cưa để nhóm lò, tuy lửa không vượng bằng củi nhưng được cái cháy lâu, giữ nhiệt tốt cho nhà cửa mà lại tiết kiệm.
Nghiêm Tuyết là người hay lo xa, cô đã chuẩn bị sẵn mấy bao tải mùn cưa để trong nhà kho.
Một nguyên liệu khác cần để làm môi trường nuôi cấy là cám lúa mì, cô cũng đã xin lâm trường duyệt cấp, đúng lúc đội nông nghiệp của lâm trường cũng trồng lúa mì.
Khi Kỳ Phóng đi làm về, trên sàn nhà Nghiêm Tuyết đã xếp đầy những vỏ chai lọ thủy tinh cô thu mua từ các nhà với giá hai xu một cái. Bên trong đã trộn sẵn hỗn hợp mùn cưa 78%, cám lúa mì 21%, thạch cao 1%, chỉ còn chờ thêm nước.
Thực ra nuôi cấy giống trung gian và giống thương phẩm dùng túi ni lông là tốt nhất, nhưng thời này đồ nhựa hiếm, Nghiêm Tuyết đành dùng chai lọ thủy tinh thay thế.
Kỳ Phóng vừa nhìn đã thấy có gì đó không ổn, quay sang Nghiêm Tuyết: "Có chuyện gì vậy?"
Nghiêm Tuyết không giấu giếm, đưa bức điện tín cho anh: "Trước đây em chưa nói với anh, Kế Cương bị tật nói lắp, di chứng để lại sau khi bố em mất."
Kỳ Phóng chỉ liếc qua bức điện rồi đặt lại lên bàn: "Em định mai đi luôn à?"
Nghiêm Tuyết gật đầu, chỉ vào cái túi hành lý đặt ở cuối giường lò: "Đồ đạc em thu dọn xong rồi, sáng mai xuất phát."
Vừa nói cô vừa đưa cuốn sổ ghi chép những điều cần lưu ý cho anh, nhưng anh không thèm nhìn, đặt xuống rồi quay người đi ra ngoài.
"Anh đi đâu đấy?" Nghiêm Tuyết ngẩn người.
Người đàn ông chỉ quay lại nhìn cô một cái, ánh mắt sâu thẳm: "Lỡ chuyện này có ẩn tình khác, em định về một mình à?"
Không cần nói rõ Nghiêm Tuyết cũng hiểu ý anh. Kế Cương ngoan ngoãn ở nhà, cửa không ra, làm sao lại bị hoảng sợ, lại còn nghiêm trọng đến mức phải đ.á.n.h điện tín gọi cô về?
Nhưng cô đã quen một mình gánh vác mọi chuyện, nhận được điện tín cô nghĩ đến đủ thứ, chỉ là không nghĩ đến Kỳ Phóng.
Cô mím môi, không nỡ từ chối, cuối cùng chỉ nói: "Để em thu dọn đồ cho anh."
Sắc mặt Kỳ Phóng lúc này mới dịu đi đôi chút, không nhìn cô nữa, quay người đi ra ngoài.
Khi quay lại, anh không chỉ xin nghỉ phép, xin giấy giới thiệu xong xuôi mà trên tay còn xách một túi bánh quy, bánh mì và một đôi xăng đan nữ.
"Thử xem." Anh đặt đôi xăng đan xuống chân Nghiêm Tuyết.
Nghiêm Tuyết ngạc nhiên: "Sao tự nhiên lại mua xăng đan?"
"Trong Quan chẳng phải trời nóng rồi sao?" Thấy cô không động đậy, Kỳ Phóng ngồi xổm xuống giúp cô cởi giày.
Thấy anh cởi giày, đặt ngay ngắn trước chân mình, thậm chí còn định xỏ giày cho mình, Nghiêm Tuyết vội vàng đưa chân vào.
Vừa khít, cô cởi ra xem, quả nhiên là size 35.
"Vừa không?" Dù nhớ rõ như in nhưng anh vẫn hỏi lại một câu.
Nghiêm Tuyết vừa đáp "Vừa ạ", anh đã cầm lấy cuốn sổ cô đưa lúc nãy.
Lần này không đợi cô hỏi, anh chủ động nói: "Anh sang nhờ bác Quách trông coi giúp mấy lọ nấm."
Quyết đoán, nhanh gọn và chu đáo.
Trước đây toàn là Nghiêm Tuyết lo lắng cho người khác, lần đầu tiên có người lo liệu mọi việc cho cô, cô ngẩn ra một lúc mới phản ứng kịp: "Em đi cùng anh."
Hai vợ chồng sang đến nhà hàng xóm, vừa vặn nghe thấy tiếng bà Quách: "Trường An à, con cố thử lại xem, hôm nay chẳng phải đã đi được nhiều hơn hôm qua hai bước rồi sao? Thử lại đi..."
Lời chưa dứt thì bị tiếng "bịch" nặng nề cắt ngang.
Giọng bà Quách nghe rõ vẻ hoảng hốt: "Trường An con có sao không? Ngã vào đâu rồi?"
Tiếp đó là giọng Quách Trường Bình: "Mẹ đừng đỡ nó, để nó tự đứng dậy, chẳng lẽ nó định nằm cả đời à?"
Từ đầu đến cuối hai người không nghe thấy tiếng Quách Trường An. Nhưng rõ ràng là sau bốn tháng bị thương, Quách Trường An đã bắt đầu tập đi.
Chỉ là từ khi về nhà, phòng cậu ấy luôn kéo rèm kín mít, rõ ràng không muốn ai nhìn thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của mình. Hai vợ chồng ý tứ không lên tiếng, quay về trước, đợi người nhà họ Quách đi ra mới gọi bà Quách lại.
"Nhờ bác trông coi giúp á? Được thôi." Bà Quách không ngần ngại, "Chỉ sợ bác không biết làm, làm hỏng của hai đứa."
"Cũng không có gì khó đâu ạ, chỉ cần chú ý nhiệt độ là được." Nghiêm Tuyết đưa cuốn sổ cho bà.
Bà Quách gọi ngay con dâu: "Bảo Chi, con ra xem hộ mẹ với, thằng Trường Bình học hành chẳng đến nơi đến chốn, thà không học còn hơn."
"Thế thì mẹ phải bảo chú Trường An chứ, con cũng chỉ học nhiều hơn anh Trường Bình có hai năm." Kim Bảo Chi cầm lấy xem qua, cũng cau mày.
Bà Quách do dự một chút rồi đi vào trong: "Để mẹ vào bảo thằng Trường An xem, nó học nhiều." Rồi quay lại nhìn hai vợ chồng: "Hai đứa không vội chứ?"
Nghiêm Tuyết cười: "Không vội ạ." Kỳ Phóng cũng nhàn nhạt bồi thêm: "Không vội."
Bà Quách cầm cuốn sổ vào trong, một lát sau quay ra, vẻ mặt băn khoăn đã biến mất: "Tức là lạnh thì đốt lò, nóng thì mở cửa sổ, giữ nhiệt độ ở mức 22 đến 28 độ C đúng không?"
Chắc là Quách Trường An đã xem giúp bà, giải thích cũng ngắn gọn dễ hiểu.
Nghiêm Tuyết đưa năm đồng cho bà: "Trên giường lò nhà cháu có nhiệt kế, bác cứ cách một lúc qua ngó một cái là được, cháu tính công theo giá lao động thời vụ cho bác."
"Có chút việc cỏn con, tính toán gì tiền nong?" Bà Quách định từ chối.
Nghiêm Tuyết vẫn nhét tiền vào tay bà: "Có qua có lại mới toại lòng nhau, bác nhận tiền thì cháu mới yên tâm giao việc cho bác được chứ ạ?"
Thấy bà Quách còn do dự, Kỳ Phóng thêm vào: "Bác không nhận thì chúng cháu cũng phải thuê người khác."
Thế thì phiền phức lắm, nhà họ Quách ở ngay cạnh, lại ở chung sân mấy tháng trời, nhân phẩm tin cậy được.
Thấy hai vợ chồng kiên quyết, bà Quách không từ chối nữa, nhưng cũng rất nhanh nhẹn đi ra cửa ngay: "Hai đứa chỉ cho bác xem cái nhiệt kế xem thế nào."
Tối trước khi đi ngủ, Nghiêm Tuyết kiểm tra lại hành lý mang theo ngày mai một lần nữa.
Quần áo thay đổi, giấy giới thiệu, đồ ăn...
Đến lần kiểm tra thứ hai, Kỳ Phóng từ phía sau ôm lấy cô, xoa nhẹ lên đầu cô: "Kế Cương sẽ không sao đâu."
Sự an ủi hiếm hoi, và cũng hiếm có người nhận ra sự bất an cô cố giấu kín qua những hành động lặp đi lặp lại máy móc ấy.
Lần này Nghiêm Tuyết không né tránh, cũng không trách anh xoa đầu mình nữa, ngược lại thở phào một hơi, thả lỏng dựa vào lòng anh một lúc.
Chỉ một lúc thôi, trời có sập xuống thì người cao chống đỡ trước, chứ không phải lúc nào cũng là cô...
Sáng sớm hôm sau, hai người khóa cửa, giấu chìa khóa dưới hòn đá trên bệ cửa sổ để bà Quách tiện lấy.
Ngồi tàu hỏa nhỏ ra trấn, chuyển tàu lớn rồi đi thuyền, lại chuyển xe khách đường dài, ba ngày sau họ mới về đến quê.
Đang là đầu tháng Sáu, mùa gặt lúa mì trong Quan, tất cả lao động đều đổ ra đồng. Giữa những sóng lúa vàng óng ả, hai người đi bộ suốt dọc đường cũng chẳng gặp chiếc xe bò xe lừa nào.
Kỳ Phóng xách hết hành lý của cả hai, không kìm được nhìn xuống chân Nghiêm Tuyết: "Em không sao chứ?"
"Không sao, trước khi đi đã khỏi hẳn rồi mà."
Nghiêm Tuyết nói xong thấy anh vẫn nhìn chằm chằm vào mắt cá chân mình, chợt nhớ đến xung đột hôm nọ: "Thật sự không sao mà."
Kỳ Phóng không biết có tin không, thu hồi tầm mắt nhìn về phía trước: "Sắp đến nơi chưa?"
"Sắp rồi." Nghiêm Tuyết nhìn thấy người quen ở đầu thôn, bước tới chào: "Chào bà Năm."
Nghiêm Gia Trang là thôn độc tính (cả thôn cùng một họ), đều là anh em họ hàng trong tộc. Bà cụ này tính theo vai vế là thím họ của bố Nghiêm Tuyết.
Bà cụ hồi trẻ nhà nghèo, đêm nào cũng chong đèn xe sợi nên mắt kém, nheo mắt nhìn mãi mới nhận ra: "Là con bé Tuyết nhà Bách Sơn đấy à?"
"Vâng ạ." Nghiêm Tuyết đáp, "Cháu về thăm bà nội và em trai, không biết hai người dạo này thế nào rồi ạ?"
Cô chào hỏi là để dò la tin tức trước, chuẩn bị tâm lý.
Bà Năm rõ ràng biết chuyện, nghe vậy thở dài: "Tệ lắm cháu ạ. Vốn dĩ thằng Kế Cương bị hoảng sợ lần trước chưa khỏi hẳn, mấy hôm trước không biết làm sao lại bị dọa, sốt cao li bì mấy đêm liền. Bà cháu (ý chỉ bà nội Nghiêm Kế Cương) chạy vạy khắp nơi tìm thầy t.h.u.ố.c, đông y cũng xem, tây y cũng khám, đến giờ trong nhà vẫn còn đang sắc t.h.u.ố.c đấy."
Bà cụ rõ ràng vẫn còn mê tín, hạ giọng thì thầm với Nghiêm Tuyết: "Theo bà thấy, khéo là bệnh tà (ma làm), không được thì cháu về bàn với bà cháu tìm thầy cúng xem sao..."
Nghiêm Tuyết nào còn tâm trí nghe mấy lời phỏng đoán đó, vội vàng cảm ơn rồi cùng Kỳ Phóng rảo bước về nhà.
Về đến sân nhà họ Nghiêm, gia đình Nghiêm Tùng Sơn đều đã ra đồng gặt lúa, trong sân yên ắng, chỉ có tiếng t.h.u.ố.c sôi ùng ục trong siêu đất đặt trên lò lò đất trước mặt bà thím hai.
Bà cụ ngồi trên cái đệm cói trước lò, tay phe phẩy cái quạt lá cọ, nghe tiếng động quay lại, thấy Nghiêm Tuyết liền đứng dậy: "Tiểu Tuyết về rồi đấy à."
"Bà ơi cháu về rồi." Nghiêm Tuyết đáp, định đi về phía chái nhà phía Đông, "Kế Cương sao rồi ạ?"
Bà thím hai gọi giật lại: "Kế Cương giờ không ở đó, ở bên phòng bà."
Bước chân Nghiêm Tuyết khựng lại, nhưng cô không vội vào nhà chính mà đẩy cửa phòng chái Đông ngó vào.
Quả nhiên bà thím hai nhắc cô không chỉ vì Kế Cương đang ở bên đó.
Nếu không, dù người tạm thời chuyển sang đó để tiện chăm sóc, Nghiêm Tuyết về nhà mình cất đồ đạc thì có sao đâu?
"Sao thế?" Kỳ Phóng đi ngay sau Nghiêm Tuyết, thấy cô đứng sững ở cửa, sắc mặt không tốt lắm, cũng ngó vào xem.
Căn nhà hai gian nhỏ có kết cấu gần giống căn nhà họ thuê của bà Quách, chỉ khác là nhà vùng Đông Bắc rộng, thường sâu sáu mét đến sáu mét rưỡi, có nhà còn xây giường lò Nam Bắc (hai giường lò đối diện nhau), còn nhà ở quê đây chỉ sâu hơn bốn mét.
Vào cửa là bếp, dọn dẹp khá sạch sẽ, nhưng là sạch trơn: tủ bát, hũ gạo trống rỗng.
Cái nồi lớn nằm chỏng chơ, vung nồi cũng chẳng thấy đâu, rõ ràng đã lâu không có người sử dụng...
Nghiêm Tuyết mặt không biểu cảm khép cửa lại: "Đây không còn là nhà tôi nữa rồi."
Vừa dứt lời, sau lưng vang lên tiếng thở dài của bà thím hai: "Là bà vô dụng, không giữ được đồ."
"Bà có giữ kỹ đến mấy cũng chẳng phòng được kẻ trộm ngày đêm nhòm ngó."
Nghiêm Tuyết khá bình tĩnh, quay sang bảo Kỳ Phóng: "Đồ đạc để tạm sang phòng bà đi anh."
Gian phòng nhỏ phía Tây nhà chính này Nghiêm Tuyết cũng ít vào, lần này vào cảm thấy chật chội hơn trước nhiều.
Không chỉ kê thêm nhiều đồ đạc của Nghiêm Kế Cương, cửa sổ cũng bị che kín bằng tấm ga trải giường, trong ánh sáng lờ mờ, một bóng dáng nhỏ bé đang nằm im lìm trên giường lò.
Nghiêm Tuyết nhận ra ngay em trai mình, cậu bé gầy rộc đi hẳn, co ro trong tấm chăn mỏng, tay ôm c.h.ặ.t cái gì đó, sắc mặt nhợt nhạt, đôi mày nhíu c.h.ặ.t.
Cô định đưa tay vuốt phẳng đôi mày đang nhíu lại kia, nhưng sợ làm em giật mình nên tay dừng lại giữa không trung.
Bà thím hai cũng không dám nói to, giúp hai người cất đồ xong thì hất hàm ra hiệu ra ngoài nói chuyện.
"Rốt cuộc là chuyện gì thế ạ?" Vừa ra đến sân, Nghiêm Tuyết hạ giọng hỏi.
"Bà cũng không rõ." Bà thím hai nói, "Vốn dĩ sau khi cháu đi, Kế Cương vẫn bình thường, ban ngày sang bên bà, tối về bên kia ngủ, ôm cái gối cháu dùng trước đây."
Chuyện này Nghiêm Tuyết biết, Kế Cương từng viết thư kể với cô, nói chỉ cần ôm gối của chị là không sợ ngủ một mình.
Lúc đó cô còn hồi âm khen em trai đã lớn, dũng cảm, là người đàn ông nhỏ, sau này nhất định sẽ bảo vệ được chị.
"Hôm đó nó cũng về từ khi trời chưa tối, bảo là lấy thư cháu gửi ra học thuộc thêm mấy chữ. Bà đã nằm xuống rồi, bỗng nghe thấy tiếng nó hét bên kia, chạy sang thì thấy nó đã chui tọt xuống gầm bàn, run lẩy bẩy, bà gọi mấy tiếng cũng không thưa."
Bà cụ nhớ lại mà thở dài: "Bà bó chân, đi chậm, cũng chẳng biết nó bị cái gì dọa sợ. Chỉ biết là nó sợ bóng tối, sợ cả kính cửa sổ, thế nên bà mới phải che cửa sổ lại. Đã thế vẫn không yên, thỉnh thoảng lại co giật, sốt thì cứ hạ rồi lại lên."
"Nó không nói nguyên nhân ạ?" Nghiêm Tuyết càng nghe mày càng nhíu c.h.ặ.t.
"Nó mà nói được thì tốt rồi." Bà thím hai lại thở dài, "Kế Cương đã tám ngày nay không nói một chữ nào, nếu không bà cũng chẳng đ.á.n.h điện gọi cháu về."
Lần trước Kế Cương bị hoảng sợ cũng không nói năng gì, nếu không phải sau đó Nghiêm Tuyết gặp chuyện, cậu bé cuống lên thì chưa chắc đã mở miệng được.
Nghiêm Tuyết mím c.h.ặ.t môi.
"Lúc đó cổng sân có khóa không ạ?" Giọng nói thanh đạm của người đàn ông bất ngờ vang lên.
Bà cụ lo cho cháu quá, suýt quên mất Nghiêm Tuyết không về một mình, nhìn người đàn ông cao lớn tuấn tú quá mức trước mặt, rồi nhìn sang Nghiêm Tuyết: "Đây là?"
"Chồng cháu, Kỳ Phóng ạ." Nghiêm Tuyết cũng quên béng mất, vội giới thiệu bà thím hai với Kỳ Phóng, "Đây là bà nội của chúng mình."
"Cháu chào bà." Kỳ Phóng chào ngay, rồi lặp lại câu hỏi, "Lúc Kế Cương bị dọa, cổng sân đã khóa chưa ạ?"
"Chắc là khóa rồi, bà đã rửa chân lên giường đi ngủ rồi, cũng phải hơn tám giờ."
"Nghĩa là thứ làm Kế Cương sợ hãi nằm ngay trong cái sân này."
Giọng Kỳ Phóng bình tĩnh, giúp bà gỡ rối từng chút một: "Lúc đó Kế Cương trốn ở đâu, bà có thể dẫn chúng cháu đi xem không ạ?"
"Được, bà nhớ nó trốn chỗ nào." Bà cụ vội dẫn anh sang chái nhà phía Đông.
Vào trong buồng, sự trống trải của căn phòng càng hiện rõ.
Những kỷ niệm ấm áp của hai chị em từng gắn bó với ngôi nhà này đều biến mất, một số xuất hiện ở phòng phía Tây của bà cụ, số khác thì không biết đã đi đâu.
Bà cụ chỉ vào chỗ có bốn vết hằn hình vuông rõ rệt trên nền đất cạnh giường lò: "Chỗ này trước đây kê cái bàn viết, bố con Tuyết đóng cho nó hồi nó đi học."
Rồi chỉ vào khoảng trống ở giữa: "Dưới bàn có khoảng trống, lúc bà vào thì Kế Cương đang co rúm ở trong đó."
Nghiêm Tuyết bước tới, không cần ngồi xuống, chỉ cần ngước mắt lên là nhìn thấy cửa phòng buồng trong.
"Không phải thứ ở ngoài cửa." Kỳ Phóng cũng nhận ra điều đó.
Nếu là ở ngoài cửa, Kế Cương sẽ không trốn dưới gầm bàn mà sẽ chọn những chỗ kín đáo hơn như sau cánh cửa, trong rương hòm... những chỗ không nhìn thấy cửa ra vào.
"Chắc cũng không phải côn trùng, chuột bọ đâu, nó không sợ mấy thứ đó." Nghiêm Tuyết nói.
Ở nông thôn rắn rết chuột bọ là chuyện thường, con trai dù không nghịch thì cũng đa phần không sợ. Hơn nữa nếu là chuột, Kế Cương sẽ nhảy lên giường lò chứ không chui xuống gầm bàn.
Vậy thứ làm thằng bé sợ là...
Hai vợ chồng đồng loạt nhìn về phía cửa sổ, nhớ lại câu nói của bà thím hai: sợ kính cửa sổ.
Bà thím hai là người tinh ý, thấy hai vợ chồng cùng nhìn về một hướng, nếp nhăn trên khuôn mặt già nua cũng run lên.
Đang định nói gì đó thì từ gian phía Tây nhà chính vọng lại tiếng hét thất thanh.
Bà cụ lập tức quên hết mọi chuyện, đôi chân bó nhỏ xíu chạy như bay ra ngoài: "Bà đây! Bà đây rồi!"
Nghiêm Tuyết cũng vội vàng chạy theo. Vào phòng thấy Nghiêm Kế Cương đang nhắm nghiền mắt, toàn thân co giật, mồ hôi vã ra như tắm.
Bà thím hai vội ôm c.h.ặ.t lấy cháu vào lòng, vỗ về liên tục. Nghiêm Tuyết cuối cùng cũng nhìn rõ thứ Kế Cương đang ôm trong lòng – một chiếc gối, chiếc gối quen thuộc của cô.
Một lúc lâu sau, Nghiêm Kế Cương vẫn chưa bình tĩnh lại, ngón tay bấu c.h.ặ.t vào gối đến trắng bệch.
"Để cháu." Cô đưa tay đón lấy em trai.
Có lẽ vì được nằm trong vòng tay quen thuộc hơn, hoặc cơn hoảng loạn đã qua, theo nhịp vỗ nhẹ vào lưng của chị, Nghiêm Kế Cương dần dần bớt run.
Bà thím hai thấy vậy đứng dậy: "Vậy cháu ở đây, để bà đi canh t.h.u.ố.c."
"Để cháu đi." Kỳ Phóng nhanh chân hơn bà bước ra ngoài.
Khi bà cụ ra đến gian ngoài, người đàn ông đã ngồi xổm trước lò, tay lót giẻ nhấc nắp ấm t.h.u.ố.c lên xem.
Thấy nước còn nhiều, anh đặt xuống, cầm cái quạt lá cọ bà để lại phe phẩy.
Trời tháng Sáu nóng nực, ấm t.h.u.ố.c trên lò bốc hơi nghi ngút, khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông nhanh ch.óng đỏ bừng lên vì nóng, nhưng thần sắc vẫn không thay đổi.
Bà cụ đứng ở cửa nhìn một lúc, thấy anh có vẻ thạo việc mới quay vào trong.
Trong buồng phía Tây, Nghiêm Tuyết đã ôm trọn em trai vào lòng, Nghiêm Kế Cương cũng chuyển từ túm gối sang túm c.h.ặ.t vạt áo chị.
Bà cụ nhân cơ hội sờ trán cháu: "Vẫn hơi sốt, thằng bé cứ uống t.h.u.ố.c vào là nôn, cơm cũng không ăn được. Nếu không phải sốt không cao lắm thì đã phải đi tiêm rồi."
Trong thôn từng có đứa trẻ sốt cao không hạ, bất đắc dĩ phải đưa lên huyện tiêm.
Về thì hạ sốt thật, nhưng tai cũng điếc luôn. Từ đó về sau, trừ khi sốt quá cao, người trong thôn không dám cho trẻ con đi tiêm nữa.
Một lát sau t.h.u.ố.c sắc xong, Kỳ Phóng bưng ấm t.h.u.ố.c vào hỏi bà thím hai: "Đổ vào bát này ạ?"
"Ừ, đưa cho bà." Bà thím hai định đón lấy thì người đàn ông đã chắt nước t.h.u.ố.c ra.
Chắt xong anh nhìn bã t.h.u.ố.c trong bát: "Nước thứ ba rồi ạ?"
Bà thím hai gật đầu, anh liền đổ bã t.h.u.ố.c đi: "Lò còn dùng không ạ?"
Nghe bảo không dùng nữa, anh dập lửa lò, múc nước vào chậu lớn ngoài sân rửa ấm t.h.u.ố.c.
Bà thím hai hoàn toàn không có việc gì làm, quay vào phòng: "Bà cô cháu giới thiệu người này được đấy."
Động tác lau mồ hôi cho em trai của Nghiêm Tuyết khựng lại, không ngờ bà vẫn chưa biết chuyện.
Cũng phải, trong nhà toàn người già trẻ nhỏ, biết rồi cũng chỉ thêm lo lắng, chắc Đơn Thu Phương lúc đó chỉ hỏi địa chỉ chứ không nói chuyện Tề Phóng không gặp được người.
Đang định giải thích thì bên ngoài có tiếng người nói chuyện ồn ào đến gần, Bạch Tú Trân đã về.
Bà ta không về một mình mà đi cùng một ông chú họ của Nghiêm Tuyết, chân hơi thọt nhưng là thợ mộc nổi tiếng trong thôn.
"Đấy, hai gian bên này, chú xem đóng đồ đạc gì thì được. Tủ bát chắc chắn phải thay rồi, còn cái cửa này nữa, tôi thấy hơi vênh..."
"Cái bà Bạch Tú Trân này." Bà thím hai không nhịn được nhìn sang Nghiêm Kế Cương, sợ tiếng ồn làm thằng bé vừa yên tĩnh lại giật mình.
Ngoài sân, Bạch Tú Trân cũng nhìn thấy Kỳ Phóng, cau mày: "Cậu là ai? Chạy vào sân nhà tôi làm cái gì?"
Ngược lại ông chú họ đoán: "Chắc là đối tượng của Tiểu Tuyết đấy? Vừa nãy nghe thím Năm bảo Tiểu Tuyết dẫn đối tượng về rồi."
"À, con Tuyết về rồi hả?" Giọng Bạch Tú Trân chẳng nghe ra chút vui mừng nào, sắc mặt còn khó coi hơn lúc nãy vài phần.
Kỳ Phóng nhìn qua là biết bà ta và Nghiêm Tuyết cơm chẳng lành canh chẳng ngọt, chỉ gật đầu lạnh nhạt.
Bạch Tú Trân chẳng buồn để ý đến anh, vội vàng sắp xếp cho thợ mộc vào đo đạc ở chái nhà phía Đông rồi đi thẳng vào buồng Tây: "Về mà chẳng báo trước một tiếng?"
Nghiêm Tuyết bịt tai em trai lại rồi mới nhìn bà ta: "Ý bác là cháu không được về?"
"Đâu có?" Bạch Tú Trân bị đôi mắt trong veo của cô nhìn chằm chằm, chột dạ vô cớ, "Dù cháu gả đi đâu thì đây vẫn là nhà mẹ đẻ của cháu mà."
"Thế ạ? Cháu về thấy nhà trống hoác, còn tưởng chị em cháu bị đuổi ra đường rồi chứ."
Lời này khó nghe thật, dù là sự thật nhưng cũng chỉ làm chứ không ai nói toạc ra, dù sao căn nhà đó là Nghiêm Bách Sơn để lại cho chị em cô, chẳng liên quan gì đến chi cả (nhà bác cả).
Mặt Bạch Tú Trân càng thêm sượng sùng: "Thì tại thằng Kế Cương ở bên đó sợ, bác thấy đằng nào nó cũng không dám về nên dọn dẹp lại chút thôi."
"Vậy là bác định lấy hai gian nhà chính của bác đổi lấy hai gian nhà chái nhỏ xíu của chúng cháu ạ?" Nghiêm Tuyết hỏi một câu khiến bà ta cứng họng.
Nhà bà ta là hai gian chính to đùng, ai thèm đổi sang cái nhà chái bé tẹo của chị em cô.
"Thế thì là bác thương chị em cháu không cha không mẹ, định đóng bộ nội thất mới cho Kế Cương sau này cưới vợ rồi."
Bạch Tú Trân lại nghẹn họng. Bà ta đúng là định đóng nội thất mới để cưới vợ, nhưng là cho con trai bà ta chứ không phải cho Nghiêm Kế Cương.
Nghiêm Tuyết trở về đột ngột khiến bà ta trở tay không kịp, không thể ở lại thêm nữa: "Đường xa về chắc cũng mệt, cháu nghỉ ngơi trước đi. Bác sang bên kia xem thế nào, không thể để khách khứa một mình được."
Bên chái Đông là phụ, quan trọng là phải đi bàn với ông Nghiêm Tùng Sơn một tiếng, kẻo con ranh này lại làm ầm ĩ lên lúc này thì phiền.
Bạch Tú Trân đi vội vã, Nghiêm Tuyết dùng đầu ngón chân cũng đoán được bà ta định làm gì, nhưng cô không ngăn cản.
Bởi vì ngay lúc này, người trong lòng cô tuy chưa mở mắt nhưng bàn tay túm vạt áo cô đã siết c.h.ặ.t hơn.
Nghiêm Kế Cương tỉnh rồi.
