Thập Niên 60: Xuyên Về Thời Bao Cấp Làm Vợ Đại Lão - Chương 49: Lũ Lụt
Cập nhật lúc: 29/01/2026 15:07
Kỳ Phóng không cùng tổ sản xuất với Quách Trường Bình nên không rõ hôm nay anh ấy có đi làm hay không.
Nhưng anh biết chân cẳng Quách Trường An không tiện, nếu vợ chồng Quách Trường Bình và Kim Bảo Chi đều vắng nhà, thì một mình bà cụ Quách ốm yếu chẳng thể nào xoay xở đưa con trai đi được. Anh càng hiểu rõ hơn, nếu Nghiêm Tuyết đã quyết tâm muốn đi, anh có cản cũng không được.
Vì thế, anh không nói một lời, chỉ lẳng lặng nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay Nghiêm Tuyết khi cô bước chân vào vũng nước ngập.
Lúc hai vợ chồng mới lên núi, nước dưới đất chỉ xăm xắp mắt cá chân, nhưng khi quay xuống, nước đã dâng lên gần đến đầu gối.
Hai người dốc toàn lực chạy nhanh nhất có thể đến nhà họ Quách. Quả nhiên, cổng lớn vẫn chưa đóng.
"Bác gái Quách ơi, phải đi ngay thôi!" Nghiêm Tuyết bước nhanh vào trong, nhưng gọi mãi chẳng thấy ai trả lời trong ba gian nhà chính.
Cô chạy một vòng cũng không thấy bóng dáng ai, chẳng những không thấy bác gái Quách mà ngay cả Quách Trường An, người thường ngày chẳng bao giờ ra khỏi cửa, cũng không thấy đâu.
"Chẳng lẽ họ đi rồi mà quên đóng cổng?" Cô không yên tâm, lại tìm thêm một lượt nữa.
Kỳ Phóng quét mắt nhìn quanh, tinh ý nhận ra điểm bất thường: "Đồ đạc trong phòng này thiếu mất vài món."
Nghiêm Tuyết định quay lại nhìn kỹ thì bị anh kéo tay: "Đi, sang bên gian nhà cũ chúng ta từng thuê xem sao."
Hai người lội nước băng qua sân, đẩy cửa gian nhà ngang ra, lúc này mới nghe thấy tiếng nói chuyện bị tiếng mưa to gió lớn lấn át.
"Cái đèn pin này hình như hết pin rồi, để mẹ về tìm hai cục pin khác." Là tiếng bác gái Quách.
"Không cần đâu mẹ, sắp xong rồi, chỉ còn vài cái nữa thôi." Giọng nam lạ lẫm, nghe rõ vẻ vất vả, chắc chắn là Quách Trường An.
Nghiêm Tuyết vội vàng bước vào: "Nước sắp ngập đến đùi rồi, sao bác và anh còn chưa đi..."
Lời chưa dứt, cô đã sững sờ trước cảnh tượng trước mắt.
Trên chiếc giường lò mà cô và Kỳ Phóng từng ngủ suốt bốn tháng trời, lúc này đặt bốn chiếc rương lớn, bên trên rương lại kê thêm một cái bàn viết.
Hai mẹ con nhà họ Quách đều đang đứng trên giường. Quách Trường An thậm chí nhoài nửa người lên mặt bàn, khó khăn nhận lấy từng lọ thủy tinh từ tay mẹ, dùng một tay xếp lên bàn.
Trong khoảnh khắc đó, cổ họng Nghiêm Tuyết nghẹn lại, mãi một lúc sau cô mới thốt nên lời: "Đã đến lúc nào rồi mà mọi người còn lo mấy thứ này làm gì?"
Bác gái Quách nhìn thấy cô thì ngạc nhiên hơn cả: "Chẳng phải có thông báo chạy lên núi sau nhà sao? Cháu còn chạy tới đây làm gì?"
"Bác cũng biết là phải chạy lên núi cơ à? Cháu sợ anh chị Bảo Chi không có nhà nên chạy qua xem thử."
Nghiêm Tuyết định leo lên giường thì Kỳ Phóng đã nhanh hơn một bước. Anh gạt phăng cái lọ trong tay Quách Trường An, vừa kéo vừa đỡ, lôi anh ta từ trên giường xuống.
Quách Trường An theo bản năng muốn vùng vẫy, liền bị Nghiêm Tuyết quát: "Giống nấm quan trọng hay mạng người quan trọng?"
Nghiêm Tuyết kéo luôn cả bác gái Quách xuống: "Đừng lo mấy thứ này nữa, mau đi theo bọn cháu! Để Kỳ Phóng cõng anh Trường An!"
Bác gái Quách lúc này mới "ờ" một tiếng, vội vàng vơ lấy cái túi nhỏ trên giường, rõ ràng là đã chuẩn bị từ trước.
Đoàn người khóa cửa đi ra, nước trong sân đã dâng lên gần đến bẹn Nghiêm Tuyết.
Kỳ Phóng cõng Quách Trường An trên lưng, tay kia vòng lại nắm c.h.ặ.t lấy tay cô. Nghiêm Tuyết cũng quay lại đỡ bác gái Quách, cả nhóm dùng tốc độ nhanh nhất hướng về phía địa thế cao.
Cảm nhận được lực nắm từ bàn tay nhỏ bé của cô gái, bác gái Quách không kìm được nói: "Thật ra các cháu không cần quay lại đâu, bác đã bắc sẵn thang rồi, định xếp xong đống kia là leo lên mái nhà thôi."
Hôm nay vợ chồng Quách Trường Bình quả thực không có nhà. Hôm qua lúc tạnh mưa, họ tranh thủ đưa con về nhà mẹ đẻ của Kim Bảo Chi, ai ngờ trời lại đổ mưa lớn, khiến họ bị kẹt lại bên đó.
Hàng xóm xung quanh chắc cũng không biết chuyện, cứ tưởng nhà có người. Đợi đến lúc bác gái Quách chạy đi tìm người cõng con trai thì chẳng còn ai. Bà cõng không nổi, mà tính Trường An lại bướng, nó bảo không đi nổi ra núi sau, thà cứ ở lại một tay nó cũng tự leo lên mái nhà được.
"Dù sao lên mái nhà cũng đâu cần gấp, thằng Trường An bảo giống nấm của các cháu không thể để ngập nước, phải kê lên chỗ cao, nên hai mẹ con bác mới giúp một tay. Ai ngờ các cháu lại chạy tới đây."
"Không chạy tới, nhỡ nước lớn ngập luôn cả mái nhà thì làm sao?" Nghiêm Tuyết căn bản chẳng hề nghĩ đến đống giống nấm kia.
Đó là tâm huyết cô bỏ ra gần nửa năm trời, nào mua rau câu, nào nấu thạch, là "cần câu cơm" để cô nuôi bà và em trai, mất đi đúng là tiếc thật. Thậm chí nếu lỡ vụ này, cô phải đợi đến sang năm mới làm lại được. Nhưng đồ vật có quan trọng đến mấy, sao so được với tính mạng con người?
Một đợt sóng nước ập đến, chân bác gái Quách không biết đạp phải thứ gì, suýt nữa thì ngã nhào xuống nước.
Nghiêm Tuyết vội vàng giữ c.h.ặ.t lấy bà, bản thân cũng bị kéo loạng choạng.
Kỳ Phóng nhận ra ngay, lập tức túm lấy cánh tay cô, kéo cô đứng vững lại.
Vừa lúc đó, phía trước có ánh đèn pin rọi tới: "Nước ngập đến bẹn rồi mà hai đứa còn chạy lung tung!" Là giọng của Lưu Vệ Quốc.
Thấy tình hình bên này không ổn, Lưu Vệ Quốc vội lội tới, đỡ lấy bên kia của bác gái Quách: "Mau đi thôi, em trai cô hỏi thăm mấy lần rồi đấy."
Có thêm người hỗ trợ, tốc độ cả nhóm nhanh hơn hẳn, cuối cùng cũng đến được nơi đất cao.
Dòng nước lũ khiến người ta đứng không vững dần rút từ thắt lưng xuống bẹn, rồi từ bẹn xuống đầu gối, mắt cá chân...
Khi mấy người đứng hẳn lên trên núi, quay đầu nhìn lại, cả lâm trường phía sau đã biến thành một vùng nước trắng xóa, tất cả nhà cửa cây cối đều chìm trong dòng nước cuồn cuộn.
Lưu Vệ Quốc vuốt nước mưa trên mặt: "Ngập hết rồi, sao năm nay nước lớn thế không biết?"
"Mấy chục năm rồi mới thấy trận lụt lớn thế này." Bác gái Quách cũng cảm thán, "Ngập kiểu này, không biết thiệt hại bao nhiêu của nả."
"Người không sao là tốt rồi." Giọng Nghiêm Tuyết nghe không có vẻ gì là chán nản.
Cùng lắm thì làm lại từ đầu, còn người là còn của, kiểu gì cũng nghĩ ra cách sống tiếp.
"Đi thôi, mọi người còn đang đợi trên núi đấy." Cô lại đỡ lấy bác gái Quách, Kỳ Phóng cũng xốc lại Quách Trường An trên lưng cho chắc chắn.
Mấy người đi về phía khu lán trại tạm thời đã dựng xong sơ bộ. Chưa tới nơi, một bóng dáng nhỏ bé đã chạy vụt ra: "Chị ơi! Anh rể!" Theo sau là cụ bà đi chân bó.
"Mưa to gió lớn thế này, chạy ra đây làm gì?" Nghiêm Tuyết mắng nhẹ một câu.
Cậu thiếu niên lùi lại dưới mái che, nhưng vẫn đứng ngay mép, đôi mắt to tròn không chớp nhìn chằm chằm vào Nghiêm Tuyết, ngập tràn lo lắng.
"Còn đoạn đường ngắn thôi, để bác tự đi." Bác gái Quách vỗ vỗ tay Nghiêm Tuyết, rồi quay sang đỡ con trai: "Thả thằng Trường An xuống đi cháu."
Quách Trường An không nói gì, nhưng chân đã trượt xuống, ý bảo muốn tự đi, Kỳ Phóng bèn thả người xuống.
Bác gái Quách vội đỡ lấy, hai mẹ con dìu nhau đi trong mưa gió về phía lán. Đi được vài bước, Quách Trường An bỗng quay đầu lại: "Cảm ơn."
Đây là lần đầu tiên Nghiêm Tuyết nghe thấy anh ta nói chuyện với mình. Trong màn mưa, đôi mắt cô cong lên: "Cũng cảm ơn anh và bác gái."
Bên ngoài mưa gió vẫn gào thét, dù có tấm bạt dầu che chắn, những hạt mưa vẫn bị gió tạt vào.
Đám đông co cụm dưới mấy cái lán, những người mang theo rương hòm như Nghiêm Tuyết thì còn đỡ, đặt rương xuống đất còn có chỗ thay phiên nhau ngồi, những người khác chỉ đành đứng chịu trận.
Nghiêm Kế Cương còn nhỏ, Nhị lão thái thái chân yếu, Nghiêm Tuyết để bà ngồi lên rương, ôm lấy thằng bé.
Cô và Kỳ Phóng đứng sóng vai nhau, nhìn xuống dòng nước lũ cuồn cuộn bên dưới.
Người ta thường nói thủy hỏa vô tình, chỉ khi thực sự đối mặt mới thấm thía sự tàn khốc của nó, và con người nhỏ bé biết bao trước thiên nhiên.
Nghiêm Tuyết nhìn gương mặt điển trai của người đàn ông bên cạnh đang thấm đẫm hơi nước, trông trầm lặng lạ thường: "Anh đang nghĩ gì thế?"
Kỳ Phóng vẫn nhìn chằm chằm xuống phía dưới, giọng nói lẫn trong tiếng mưa nghe thật nhẹ: "Đang nghĩ về Hoàng Hà và Trường An."
Cái tên Trường An này rõ ràng không phải chỉ Quách Trường An.
"Anh nói kinh đô thời Đường ấy hả?"
"Ừ." Người đàn ông quay sang nhìn cô, đưa tay vắt bớt nước trên tóc cô, "Trường An cũng rất dễ bị lụt."
Trường An vì nhiều lần được chọn làm kinh đô, dân số tăng vọt, cây cối xung quanh bị c.h.ặ.t phá nghiêm trọng dẫn đến xói mòn đất, thời Đường thường xuyên xảy ra lũ lụt. Vì vậy thời Võ Tắc Thiên mới dời đô về Lạc Dương, hoàng đế cũng thường ở Lạc Dương thay vì Trường An.
Trong mắt anh, có lẽ trận đại hồng thủy hôm nay ngoài thiên tai, còn một phần lớn là do nhân tai.
"Nhưng ở Trường An ngày xưa làm gì có người trồng cây." Nghiêm Tuyết nói, "Đâu như chúng ta ngày nào cũng phải lên núi chăm sóc rừng non, mưa gió cũng phải đi."
Tiến trình văn minh của nhân loại luôn đi kèm với sự tàn phá môi trường, đó là điều khó tránh khỏi. Chỉ khi phát triển rồi, có dư dả rồi, người ta mới nghĩ đến chuyện bảo vệ.
Nghiêm Tuyết nhớ sau này những nhà máy gây ô nhiễm nặng đều bị đóng cửa, bảo vệ môi trường luôn là một đề tài quan trọng của quốc gia, hàng năm đều đầu tư rất nhiều tiền để xử lý.
Câu nói của cô vừa có chút oán trách lại vừa pha chút tinh nghịch, Kỳ Phóng không biết có nghe lọt không, anh nhìn cô một cái rồi lại bước ra màn mưa.
"Sao thế?" Nghiêm Tuyết vội hỏi.
Kỳ Phóng giơ tay ra hiệu cô không cần đi theo. Anh đi vào khu rừng bên cạnh, một lát sau bê về một tảng đá lớn.
Dội nước rửa sạch mặt đá, anh đặt nó cạnh chiếc rương nhỏ mà bà và Nghiêm Kế Cương đang ngồi, rồi ngước mắt nhìn Nghiêm Tuyết: "Ngồi đi."
Hóa ra là đi tìm chỗ ngồi cho cô. Nghiêm Tuyết hơi bất ngờ, rồi ánh mắt lại cong lên cười.
Cô đẩy tảng đá ra ngoài một chút, mình ngồi một nửa, vỗ vỗ vào nửa còn lại: "Anh cũng ngồi đi."
Tảng đá không lớn, nhưng với vóc dáng nhỏ nhắn của cô thì cũng không đến nỗi chật. Kỳ Phóng cúi nhìn, cuối cùng ngồi xuống nửa bên kia, xoay lưng lại với cô.
Có lẽ vì tảng đá quá nhỏ nên hai người ngồi rất sát nhau, lưng Nghiêm Tuyết cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ lớp áo ướt sũng của người đàn ông, ấm áp hơn cô rất nhiều.
Điều này khiến cô bất giác lùi lại phía sau một chút, dán c.h.ặ.t hơn vào chút hơi ấm hiếm hoi trong đêm mưa lạnh giá.
Không biết có phải cảm nhận được hay không, người đàn ông thẳng lưng lên, cũng lùi lại phía sau, tạo điểm tựa vững chãi cho cô.
Nghiêm Tuyết chỉ cần hơi ngửa đầu là có thể tựa hẳn vào tấm lưng rộng của anh, thế là cô dứt khoát dựa cả người vào: "Giờ em mới thấy vóc dáng nhỏ bé cũng có cái lợi."
Nếu cô cao hơn chút nữa, hoặc sự chênh lệch hình thể với Kỳ Phóng không lớn thế này, thì chắc chẳng thể tận hưởng sự ấm áp này rồi.
"Ừ." Kỳ Phóng giữ nguyên tư thế không động đậy, chỉ vòng tay ra sau xoa nhẹ đầu cô.
Thấy cả nhà bốn người bên này đều có chỗ ngồi, những người đang đứng bên kia cũng dần hoàn hồn sau nỗi sợ hãi, lo lắng, bắt đầu tản ra xung quanh tìm đá kê ngồi.
Chẳng bao lâu sau, không còn ai chạy lên nữa. Bí thư Lang đi điểm danh, phát hiện thiếu mất bảy hộ.
Ông nhíu mày c.h.ặ.t: "Không phải đã thông báo đến từng nhà rồi sao?"
Nước dưới kia lớn thế này, trời lại tối đen như mực, muốn tìm cũng chẳng có cách nào.
Cuối cùng ông chỉ đành an trí cho những người trên núi trước, những việc khác đành đợi trời sáng tính tiếp.
Hai ba trăm hộ dân của lâm trường Kim Xuyên cứ thế chen chúc dưới những mái lán tạm bợ, gắng gượng vượt qua một đêm dài đằng đẵng tưởng chừng như vô tận.
Đến nửa đêm, có lẽ mưa đã ngớt, mọi người vừa sợ hãi vừa mệt mỏi rã rời, một số người không chịu nổi đã thiếp đi.
Thấy Nhị lão thái thái ôm c.h.ặ.t Kế Cương vào lòng, Nghiêm Tuyết đưa tay ra: "Để cháu bế nó một lúc, bà nghỉ chút đi."
Vừa đón lấy thằng bé thì Kỳ Phóng đã giành lấy: "Người anh nóng."
Người anh đúng là ấm hơn thật, l.ồ.ng n.g.ự.c cũng rộng rãi, vững chãi hơn, khiến người ta an tâm. Nghiêm Tuyết không tranh với anh, rồi bất giác cũng ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Giấc ngủ chập chờn không yên, cô luôn cảm thấy xung quanh có tiếng người nói chuyện, tiếng bước chân đi lại, tiếng ai đó thút thít khóc, tiếng trẻ con quấy khóc vì không chịu nổi khổ cực, bên ngoài lán tiếng mưa vẫn rả rích không ngừng. Đến khi cô hoàn toàn tỉnh lại, chân trời đã hửng sáng. Không biết ai đó thốt lên đầy mừng rỡ: "Trời hình như sáng rồi."
Nghiêm Tuyết mở mắt, nheo nheo lại một chút rồi cũng như bao người khác vừa tỉnh giấc, cùng nhìn về phía chân trời.
Tiếng sấm rền đã ngắt từ nửa đêm qua, nhưng mưa vẫn chưa tạnh. Giờ đây, đám mây đen kịt như bị ai đục một lỗ thủng, cuối cùng ánh sáng cũng xuyên qua được.
Bí thư Lang dẫn người đi phát bánh quy, bánh mì đã chuyển ra từ cửa hàng tối qua cho mọi người: "Đồ không nhiều, bà con ăn tạm lót dạ."
Cái rương của Kỳ Phóng lúc mang đi cũng được cụ bà nhét cho mấy cái bánh nướng. Nhờ bảo quản tốt, rương không bị ngấm nước, lúc này lôi ra ăn chống đói là vừa đẹp.
Trải qua một đêm màn trời chiếu đất, mọi người đã bình tĩnh hơn nhiều. Bí thư Lang thấy mưa đã ngớt, bèn chọn vài thanh niên bơi giỏi thổi phồng lốp xe làm bè da đơn giản.
Còn bảy hộ gia đình nữa, không thể bỏ mặc được. Bè thả xuống, chẳng bao lâu sau đã đưa lên được một người già và hai đứa trẻ.
Cũng có người cố thủ trên mái nhà, sống c.h.ế.t không chịu xuống. Bí thư Lang hết cách, phải đích thân qua khuyên giải, mới đưa được vài hộ xuống.
Cuối cùng vẫn còn hai người chưa tìm thấy, mọi người cũng không biết tìm ở đâu, đành thấp thỏm trên núi đợi mưa tạnh, nước rút.
Đến trưa, mây đen dần tan, nhường chỗ cho ánh nắng. Dòng nước lũ từng dâng cao quá vai người cuối cùng cũng từ từ rút xuống.
Đến chập tối, nước rút xuống dưới thắt lưng, mưa cũng tạnh hẳn. Bí thư Lang nhìn sắc trời: "Mọi người về đi thôi, chắc không mưa nữa đâu."
Nhưng chẳng ai dám cử động. Trận đại hồng thủy tối qua đã khiến họ khiếp vía, sợ rằng vừa về lại phải chạy thêm lần nữa.
Nghiêm Tuyết cũng không động đậy, chỉ lén kéo áo Kỳ Phóng, chỉ tay về phía chân trời: "Nhìn kìa."
Kỳ Phóng nhìn theo hướng tay cô, thấy một chiếc cầu vồng rõ nét tuyệt đẹp vắt ngang bầu trời.
"Đẹp không anh?" Mắt Nghiêm Tuyết sáng lấp lánh, "Nhưng nếu không trải qua mưa gió tàn khốc tối qua, thì làm sao thấy được cầu vồng đẹp thế này."
Cô biết anh có tâm sự trong lòng, cũng không rõ anh có biết mình chỉ cần đợi thêm bảy năm nữa là mọi chuyện sẽ ổn hay không. Cô nói vậy, chỉ mong anh bớt gánh nặng trong lòng, nghĩ thoáng hơn một chút.
Kỳ Phóng nhìn cô, chỉ cảm thấy đôi mắt ấy còn đẹp hơn cả cầu vồng kia, khiến người ta muốn hôn lên, muốn trân trọng cất giữ.
Tiếc là thời điểm và địa điểm đều không thích hợp. Cách đó không xa, có người òa lên khóc nức nở: "Nhà tôi bị nước cuốn sập rồi!"
Hai vợ chồng nhìn sang, nhận ra là vợ Lý Thụ Vũ.
Chị ta vỗ đùi, khóc xé gan xé phổi: "Thế này thì nhà tôi biết ở đâu? Còn đồ đạc trong nhà nữa, mất hết rồi! Mất sạch rồi!"
Nhà ở khu Bá Vương Khuyên ấm thì có ấm, nhưng nền móng nông, khả năng chống chọi thiên tai kém. Nước lũ dâng cao, nhà một số hộ bị cuốn sập. Nhà Lý Thụ Vũ nằm trong số đó, sập mất quá nửa, chỉ còn trơ lại nửa bức tường không chịu lực trực tiếp của dòng nước và mấy thanh gỗ chống.
Quan trọng không phải là chuyện xây lại nhà, vì lâm trường sẽ cấp gỗ, chỉ tốn công sức thôi. Cái chính là nhà không còn, đồ đạc bên trong cũng trôi sạch bách.
Thảm quá đi mất. Nghiêm Tuyết nhìn chị ta, rốt cuộc cũng nuốt lại câu: "Chị là người bản địa có kinh nghiệm mà?"
Kỳ Phóng thì không tốt bụng như cô, miệng lưỡi sắc bén: "May mà hồi đó không thuê nhà bọn họ."
Độc mồm thật, vợ Lý Thụ Vũ ở ngay gần đó chắc chắn nghe thấy.
Chị ta đúng là nghe thấy, nhưng một là quá đau lòng, hai là có lẽ còn nhớ chuyện hôm qua mình mỉa mai Nghiêm Tuyết, nên nín thinh không dám ho he, chỉ ngồi đó khóc tiếp.
Cũng có vài nhà khác bị sập. Bí thư Lang thấy tình hình này, bèn đi thông báo một lượt, bảo mọi người về kiểm tra nhà cửa trước. Nhà nào ở được thì ở, không ở được thì qua nhà khác tá túc tạm, đừng để nước rút rồi mà nhà sập đè c.h.ế.t người thì oan.
Mấy hộ xác định nhà đã sập được bố trí tạm ở nhà khách lâm trường, bên đó xây bằng gạch ngói, kiên cố hơn khu Bá Vương Khuyên, không hề hấn gì.
Mọi người vừa đói vừa mệt, không thể cứ ở mãi trên núi được. Đợi trời sẩm tối, nước rút thêm chút nữa, họ lục tục kéo nhau về.
Lúc này mới thấy sự sáng suốt của Nghiêm Tuyết và Kỳ Phóng khi xây thêm một lớp gạch bên ngoài. Nhà hàng xóm thì sập, nhà thì nứt toác vì nước lũ, chỉ riêng nhà họ là vẫn đứng vững.
Nhưng nhà không sập không có nghĩa là họ nhàn hạ hơn người khác. Chỉ riêng bùn đất theo nước lũ tràn vào nhà cũng đủ để họ dọn dẹp mệt nghỉ.
Rồi còn đồ đạc hỏng hóc phải thay, đồ bẩn phải giặt, nhà ngâm nước phải khử trùng kỹ càng, phơi phóng một thời gian, nếu không chắc chắn sẽ bị ẩm mốc.
Có lẽ do nước cuốn theo đất đá va đập, kính cửa sổ nhà Nghiêm Tuyết và Kỳ Phóng bị vỡ mất mấy tấm. Mấy người bàn bạc, quyết định dọn dẹp phòng của cụ bà và Nghiêm Kế Cương trước, cả nhà chen chúc tạm qua đêm nay. Đợi ngày mai nước rút hẳn rồi mới dọn dẹp các phòng khác.
Điều may mắn duy nhất là họ chuẩn bị kỹ càng, nước lũ chưa ngập đến mái nhà nên rất nhiều đồ đạc để trên cao đều thoát nạn.
Kỳ Phóng lấy chăn từ trên nóc tủ xuống, vừa mở ra, bên trong rơi ra cuốn từ điển, vở bài tập, hộp b.út chì và một khẩu s.ú.n.g gỗ nhỏ. Cũng không biết Nghiêm Kế Cương nhét vào từ lúc nào ngày hôm qua.
Thấy mọi người đều nhìn mình, trong mắt chị gái và bà nội còn ánh lên nét cười, mặt Nghiêm Kế Cương đỏ bừng, vội vàng chạy tới ôm đống đồ đi.
Nhưng cái giường đất này đã ngâm nước, giờ không nhóm lửa được, cũng không thể nằm trực tiếp. Mấy người lót một lớp quần áo dày bên dưới, coi như tạm bợ qua đêm nay.
Sáng sớm hôm sau, cả lâm trường bắt đầu bận rộn, đâu đâu cũng thấy cảnh dọn dẹp. Nghiêm Tuyết lúc này mới có thời gian kiểm kê thiệt hại.
Đầu tiên là phải thay kính cửa sổ, bát đĩa vỡ không ít, còn lại mấy cái sứt mẻ dùng tạm, cũng phải mua mới.
May mà đồ đạc giá trị đều nằm trong cái rương nhỏ của Kỳ Phóng, lương thực cũng được kê lên cao nên không lo đói. Một số nhà đã cạn lương thực, Bí thư Lang đang liên hệ với các lâm trường lân cận không bị thiên tai xem có thể vận chuyển đồ cứu trợ sang không.
Ngoài ra, điều khiến Nghiêm Tuyết mừng nhất là đống gỗ khúc ở sân sau. Nhờ cô làm mái che từ trước nên không bị thiệt hại quá nhiều.
Có điều gỗ ngâm nước hết cả, phải phơi khô mới dùng được, bề mặt cũng phải quét nước vôi khử trùng, nếu không sẽ sinh nấm tạp.
Khu vực trồng mộc nhĩ và trong nhà từng bị ngập nước cũng phải rắc vôi bột khử trùng. Chỉ không biết công sức của bác gái Quách và Quách Trường An đã giữ lại được bao nhiêu giống nấm.
Sợ bên nhà họ Quách neo người không làm xuể, Nghiêm Tuyết dọn dẹp sơ qua rồi cùng Kỳ Phóng chạy sang.
Quả nhiên vợ chồng Quách Trường Bình vẫn chưa về được, nghe nói đoạn đường từ lâm trường đến làng Đại Hoàn bị sạt lở đất.
Nghiêm Tuyết và Kỳ Phóng chưa vội xem giống nấm, trước tiên giúp hai mẹ con dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ. Xong xuôi đâu đấy, họ mới quay lại căn nhà cũ từng thuê.
Lần này Quách Trường An không tránh mặt họ nữa, một tay chống tường, một tay để mẹ dìu, khó nhọc đi theo sau.
Vừa vào cửa đã thấy mấy cái vỏ chai đồ hộp vỡ nát, mảnh thủy tinh lẫn với mùn cưa vương vãi đầy đất.
Kỳ Phóng ngăn mọi người lại, ra ngoài tìm xẻng dọn sạch lối đi, đặc biệt là vụn thủy tinh, sau đó mới ngước nhìn lên trên: "Đa số đều không sao."
Cũng phục hai mẹ con bác gái Quách nghĩ ra cách dùng rương kê bàn viết, rồi không biết tốn bao nhiêu sức lực mới khiêng lên được. Trừ mấy chai ở mép bị rung lắc rơi xuống và số ít chưa kịp xếp lên, đa phần các chai lọ đều được bảo quản nguyên vẹn.
"Lần này hai người đã giúp cháu một việc lớn rồi." Mắt Nghiêm Tuyết cười cong lên, nhìn bác gái Quách rồi lại nhìn Quách Trường An.
Trên gương mặt bác gái Quách cũng nở nụ cười: "Giúp được là tốt rồi, bác còn sợ công cốc."
Ngược lại, Quách Trường An mím môi, hồi lâu mới hỏi: "Còn dùng được không?" Thấy mọi người nhìn mình, anh bổ sung: "Đêm hôm kia nhiệt độ chắc chắn xuống dưới 22 độ."
Bác gái Quách nghe vậy cũng lo lắng: "Đúng đấy, mưa to thế, hai ngày nay lại không nhóm được lửa."
"Không sao đâu ạ." Nghiêm Tuyết cười trấn an, "Nhiệt độ thấp chỉ làm sợi nấm phát triển chậm lại thôi, không ảnh hưởng đến hoạt tính của nó, lát nữa chỉnh lại nhiệt độ là được."
"Thế thì tốt, thế thì tốt." Bác gái Quách thở phào nhẹ nhõm, còn Quách Trường An lộ vẻ suy tư.
Thấy vậy, Nghiêm Tuyết giải thích thêm với anh vài câu: "Thực ra sợi nấm mộc nhĩ sợ nhất là nhiệt độ cao, một khi vượt quá 30 độ thì có thể mất hoạt tính, nên thường phải khống chế trong khoảng 22 đến 28 độ. Nhiệt độ lý tưởng nhất là 25 độ, nhưng cái này khó kiểm soát lắm, nên tôi cũng không cưỡng cầu."
Trong lúc nói chuyện, mấy người bắt đầu chuyển lọ thủy tinh xuống. Đồ dễ vỡ để trên cao mãi cũng không an toàn, bàn và rương của nhà họ Quách cũng không thể cứ để đây chiếm chỗ mãi được.
Tay phải Quách Trường An không dùng được nhưng tay trái lại cực kỳ vững vàng, anh im lặng đứng bên cạnh giúp chuyển đồ xuống.
Vừa khiêng cái bàn ra sân thì vợ chồng Quách Trường Bình và Kim Bảo Chi về tới. Nhìn bộ dạng vội vã là biết họ chạy gấp về, đến thằng bé Thiết Đản cũng không mang theo.
Bác gái Quách thấy vậy liền hỏi dồn: "Thiết Đản đâu? Sao không mang nó về? Làng Đại Hoàn thế nào? Có bị ngập không?"
Hai vợ chồng vội vàng chạy lại đỡ đần tay chân: "Làng Đại Hoàn không sao, Thiết Đản cũng khỏe. Đường vừa mới thông, khó đi lắm nên bọn con không mang nó theo."
Bác gái Quách lúc này mới yên tâm, kể lại chuyện hôm trước cho hai con nghe: "May nhờ có Tiểu Nghiêm và Tiểu Kỳ, không thì mẹ với thằng Trường An phải trèo lên nóc nhà rồi."
Hai vợ chồng lại rối rít cảm ơn hai người.
"Không có gì đâu ạ, bác gái và anh Trường An cũng đã cứu giống nấm của em mà."
Nghiêm Tuyết nói rất rõ ràng, nhưng hai vợ chồng vẫn cảm kích không thôi, nhìn bộ dạng là nhất định muốn cảm ơn hậu hĩnh mới chịu.
Nghiêm Tuyết vốn định về tiếp tục dọn dẹp nhà cửa, nhưng thấy Quách Trường An đang vịn tường lẳng lặng lết ra ngoài, cô bỗng dừng bước.
"Nếu anh chị thực lòng muốn cảm ơn, thì để anh Trường An làm việc cho em vài ngày được không?"
