Thập Niên 60: Xuyên Về Thời Bao Cấp Làm Vợ Đại Lão - Chương 61: Rừng Cây

Cập nhật lúc: 31/01/2026 06:00

Kỳ Phóng vốn ít biểu cảm, nhưng có thể thấy ánh mắt anh trầm xuống, rõ ràng không chỉ quen biết người bên trong.

Chẳng bao lâu sau, có người từ trong văn phòng bước ra, vừa đi vừa nói vọng lại: "Vậy lát nữa tôi quay lại." Quay đầu nhìn thấy Kỳ Phóng, người này cũng khựng lại.

Người đàn ông chưa đến ba mươi tuổi, dáng người trung bình, mặt mũi cũng coi như sáng sủa nhưng khoảng cách giữa hai lông mày quá gần, nhìn có vẻ không hài hòa.

Theo nhân tướng học, những người có tướng mạo này thường lòng dạ hẹp hòi, hay đố kỵ và khó bao dung người khác. Nghiêm Tuyết lập tức liên tưởng đến kẻ đã đẩy Kỳ Phóng xuống lâm trường và ngăn cản anh tham gia lớp tập huấn.

Quả nhiên người đàn ông khựng lại một chút rồi nhướn mày với Kỳ Phóng: "Hóa ra là Kỳ Phóng, ở lâm trường vẫn ổn chứ?"

Khóe miệng gã nhếch lên, nhưng nụ cười ấy nhìn thế nào cũng chẳng thấy chút thiện ý nào.

Nghiêm Tuyết nhíu mày, quay sang nhìn Kỳ Phóng, thấy vẻ trầm mặc trên mặt anh đã tan biến, anh thậm chí chẳng thèm để ý đến đối phương.

Điều này khiến đáy mắt gã đàn ông lóe lên tia nham hiểm, khóe miệng càng nhếch cao vẻ châm chọc: "Xem ra lâm trường rất hợp với cậu, biết thế năm xưa cho cậu xuống sớm hơn."

"Sớm hơn thì cậu làm gì có bản lĩnh đó?"

Cuối cùng Kỳ Phóng cũng mở miệng, giọng điệu nhàn nhạt nhưng lời nói lại như d.a.o găm, đ.â.m thẳng vào tim đen đối phương.

Sớm hơn thì gã đâu chỉ không có bản lĩnh, mà còn bị anh đè đầu cưỡi cổ, nếu không thì sao phải ghi hận đến thế?

Nói xong, sực nhớ ra điều gì, Kỳ Phóng quay sang nhìn gã, chân thành nói: "Nói ra cũng phải cảm ơn cậu, đã cho tôi cơ hội này."

Nếu gã không đẩy anh xuống lâm trường, làm sao anh gặp được Nghiêm Tuyết?

Nghĩ vậy, giọng anh càng thêm chân thành, nhìn thẳng vào mắt gã nói lại lần nữa: "Cảm ơn cậu đã thành toàn."

Trần Kỷ Trung nghe thế nào cũng thấy như đang bị châm chọc. Thà anh cứ giận dữ chất vấn, thậm chí lao vào đ.á.n.h nhau với gã còn hơn.

Như thế ít ra gã còn cảm thấy mình là kẻ thắng cuộc. Chứ đâu như bây giờ, bị treo lơ lửng khó chịu vô cùng, gã còn nghi ngờ người trước mặt có phải Kỳ Phóng mà gã từng biết hay không.

Gã nhớ Kỳ Phóng rất kiệm lời, so với việc giao tiếp với con người, anh thích mày mò mấy cỗ máy lạnh lẽo trong xưởng hơn.

Hồi biết tin bị điều xuống lâm trường, Kỳ Phóng chẳng nói chẳng rằng, cứ thế thu dọn đồ đạc bỏ đi như con ch.ó nhà có tang.

Gã còn nhớ như in vẻ mặt như c.h.ế.t lặng của anh lúc đó, dường như chẳng còn thiết tha gì nữa. Sao hôm nay lại tinh thần phấn chấn, mở miệng là "cà khịa" người khác thế này?

Trần Kỷ Trung không kìm được quan sát Kỳ Phóng thêm lần nữa: "Đã thích thì cứ ở yên đấy mà hưởng thụ, lâm trường cũng hợp để dưỡng già lắm."

Ý là trù ẻo Kỳ Phóng c.h.ế.t già ở lâm trường. Kỳ Phóng đang định nói gì đó thì Nghiêm Tuyết bên cạnh đã lên tiếng.

Cô gái trẻ mắt cười cong cong, nụ cười còn tươi hơn cả Trần Kỷ Trung: "Chuyện đó không cần đồng chí đây phải lo, lâm trường tốt lắm, ít nhất dân phong thuần phác, không có đấu đá, lừa lọc, nịnh trên đạp dưới, mưu mô toan tính, cũng chẳng có ai chưa đ.á.n.h răng mà đã ra đường nói chuyện."

Rõ ràng là đang bênh vực Kỳ Phóng, một tràng mỉa mai, bóng gió khiến Trần Kỷ Trung cứng họng.

Hơn nữa Kỳ Phóng vốn "độc mồm", nghe vậy lại chỉ nhìn cô một cái, vẻ mặt dịu đi hẳn: "Cô ấy nói đúng đấy."

Trần Kỷ Trung lại nghẹn họng lần nữa, nhưng cũng nhận ra hai người phụ nữ đi cùng Kỳ Phóng chắc cũng là người lâm trường, mà lời gã vừa nói lại mang ý hạ thấp lâm trường để kích động Kỳ Phóng.

Thấy người phụ nữ còn lại tuy không nói gì nhưng sắc mặt cũng chẳng vui vẻ gì, gã không muốn chọc giận cả đám, chỉ bĩu môi khinh khỉnh nhìn Kỳ Phóng một cái rồi bỏ đi.

Vẻ mặt Kỳ Phóng vẫn bình thản như thường, đợi người đi xa rồi mới hạ giọng nói với Lang Nguyệt Nga: "Xin lỗi chị."

"Là tại mồm nó thối, liên quan gì đến cậu?" Lang Nguyệt Nga lắc đầu, không hỏi thêm, "Chúng ta đợi bên ngoài một lát vậy."

Chưa thấy Trưởng khoa Miêu đâu thì người của mấy lâm trường khác đã đến trước. Cộng thêm đám trưởng đoàn như Lang Nguyệt Nga, trước cửa văn phòng lúc này đứng hơn hai mươi người.

Trưởng khoa Miêu đến nơi thấy vậy, bèn lùa tất cả ra khoảng đất trống phía trước, điểm danh làm quen từng người rồi bắt đầu xếp đội hình, chia đoạn ngâm thơ.

Và rồi ông chú ý ngay đến Kỳ Phóng và Nghiêm Tuyết: "Lâm trường Kim Xuyên phải không? Đứng vào đây." Ông chỉ vào vị trí chính giữa, "Thuộc bài chưa?"

Nghiêm Tuyết cười gật đầu: "Thuộc rồi ạ." Kỳ Phóng cũng gật đầu: "Vâng."

"Thế đọc thử hai câu tôi nghe xem nào." Trưởng khoa Miêu mở bản thảo trên tay ra.

Hai vợ chồng chẳng cần nhìn nhau, gần như đồng thanh cất tiếng, một giọng trong trẻo êm tai, một giọng trầm ấm cuốn hút, lại còn rất ăn ý.

Hơn nữa cả hai đều nói tiếng phổ thông rất chuẩn, không hề pha chút giọng địa phương nào. Trong cái thời buổi mà ngay cả giáo viên cũng còn ngọng líu ngọng lô, đọc "Húc nhật đông thăng" thành "Dệu nhật đông thăng" (ngọng l/n, r/d) thì điều này quả là hiếm có.

Trưởng khoa Miêu rất hài lòng, gật gù rồi mới gọi thêm hai người của lâm trường khác đứng hai bên.

Nghiêm Tuyết liếc qua, cô gái kia ở cùng phòng với cô, còn chàng trai thì chưa gặp bao giờ, chắc ở tuyến đường sắt bên kia. Rõ ràng Trưởng khoa Miêu chọn người theo nhan sắc.

Thông thường những buổi biểu diễn quan trọng thế này, lãnh đạo hay ngồi giữa, lâm trường cô tập hợp xướng cũng xếp người hát hay, mặt đẹp đứng giữa hàng đầu.

Bảo đọc thử một đoạn, Trưởng khoa Miêu cau mày, giữ cô gái lại, cho chàng trai đứng sang một bên rồi gọi người khác lên thay.

Người này nhan sắc kém hơn chút đỉnh nhưng được cái giọng không nặng địa phương, lại to vang, nên được giữ lại.

Đang định xếp tiếp thì cô gái vừa được chọn giơ tay: "Báo cáo Trưởng khoa Miêu, tôi thấy xếp thế này không công bằng!"

Mới bắt đầu xếp đội hình đã có người nhảy ra phản đối, Trưởng khoa Miêu hơi khựng lại, nhưng vẫn hỏi: "Cô thấy không công bằng chỗ nào?"

Tần Linh nhìn thẳng về phía trước, ngẩng cao đầu, vẻ mặt chính nghĩa lẫm liệt: "Đã là tiết mục chung của bảy lâm trường thì phải cho bảy lâm trường cơ hội như nhau. Hai người họ đều ở lâm trường Kim Xuyên, sao lại được đứng giữa hết? Thế là không công bằng với các lâm trường khác!"

Nói rồi cô ta còn nhìn quanh một lượt những người còn lại: "Tôi nói có đúng không các đồng chí?"

Cô ta nhìn là biết dân làm công tác đoàn đội, nói năng hùng hồn, lại biết cách kích động cảm xúc, lập tức có người của lâm trường khác hùa theo.

Mấy trưởng đoàn cũng lại nói với Trưởng khoa Miêu rằng để lâm trường Kim Xuyên chiếm hết sóng (đất diễn) thì không hay lắm, hay là đổi bớt một người.

Nhưng đổi ai bây giờ?

Trưởng khoa Miêu nhìn đi nhìn lại vẫn thấy Nghiêm Tuyết và Kỳ Phóng là phù hợp nhất, cả về ngoại hình lẫn giọng nói.

Ánh mắt ông đảo qua đảo lại, rõ ràng là đang phân vân. Tần Linh liền chỉ vào Nghiêm Tuyết đứng bên cạnh: "Đổi cô ấy đi ạ, chiều cao không đạt."

Dám lôi chiều cao ra tấn công cô, Nghiêm Tuyết lập tức quay sang: "Đã nói đến công bằng thì phải cho mọi chiều cao cơ hội như nhau chứ? Tôi đóng góp cho công cuộc xây dựng đất nước ít hơn cô, hay tôi nói tiếng phổ thông không chuẩn bằng cô? Hay là tôi chuẩn bị không kỹ bằng cô?"

"Cô xấu hơn cô ấy." Kỳ Phóng chỉ buông một câu nhạt thếch, nhưng lại khiến Tần Linh đang định mở miệng cãi lại nghẹn ứ ở cổ họng.

Câu nói quá "độc", khiến không ít người xung quanh phì cười, làm sắc mặt Tần Linh càng thêm khó coi.

Nếu Nghiêm Tuyết và Kỳ Phóng chưa được chọn mà cứ cố tranh vị trí này, với tính cách của Lang Nguyệt Nga, chắc bà sẽ không bênh.

Nhưng đằng này hai người đã được chọn rồi, lại có kẻ muốn cướp, Lang Nguyệt Nga dù hiền lành đến mấy cũng nổi cáu: "Trưởng khoa Miêu để họ đứng giữa là vì thấy họ phù hợp nhất về mọi mặt. Rõ ràng là hợp mà bắt đổi xuống, thế thì công bằng với lâm trường Kim Xuyên chúng tôi à?"

Trưởng khoa Miêu cũng nhận ra Tần Linh ghen tị vì không được đứng giữa nên mới gây chuyện.

Ông xua tay: "Cứ đứng thế đi, ai không thích thì đứng ra rìa."

Lần này Tần Linh im thít, nhưng chân vẫn chôn c.h.ặ.t tại chỗ, đời nào cô ta chịu vì dỗi mà tự chui ra rìa đứng.

Trưởng khoa Miêu xếp xong đội hình một lèo rồi cho mọi người nghỉ giải lao tại chỗ, ông về uống ngụm nước rồi quay lại chia đoạn.

Trần Kỷ Trung đứng ngay cạnh đó, thấy ông xong việc liền nhờ người giới thiệu, ngỏ ý mượn Nhà hát lớn.

Đằng nào bên ông cũng phải tổng duyệt, Trưởng khoa Miêu nghĩ ngợi một chút rồi đồng ý, hẹn chiều mai qua.

Trần Kỷ Trung cảm ơn rồi định đi, đi ngang qua bãi đất trống, bước chân gã không kìm được khựng lại, nhìn về phía Kỳ Phóng đang nói chuyện với Nghiêm Tuyết ở một góc.

"Hắn là Kỳ Phóng mà cậu bảo gạt xuống hồi trước đấy à?" Người đi cùng gã cũng nghe thấy lúc điểm danh, nhìn theo.

Trần Kỷ Trung "ừ" một tiếng, hỏi: "Họ đang làm gì thế?"

"Ngâm thơ." Người kia đáp, "Ý của Trưởng khoa Miêu là mỗi lâm trường cử hai người, cùng tập một tiết mục ca ngợi cuộc sống tươi đẹp ở lâm trường."

"Lâm trường mà cũng có cuộc sống tươi đẹp á?" Trần Kỷ Trung cười khẩy, rõ ràng rất khó chịu khi thấy Kỳ Phóng lại "ngoi lên".

Thấy vẻ mặt gã, người kia cười: "Chỉ là ngâm thơ thôi mà, có làm nên trò trống gì đâu."

Nhưng thấy Trần Kỷ Trung vẫn nhìn chằm chằm về phía đó, người kia nhắc nhở: "Bây giờ đừng manh động, Cục mới có Bí thư mới về, tính tình thế nào mọi người chưa nắm rõ."

"Không phải bảo Cục trưởng Lưu lên chức sao? Sao lại có người mới về?" Trần Kỷ Trung ngạc nhiên.

"Ai mà biết được, chắc cơ to (ô dù to). Nghe bảo cấp trên phái thẳng xuống, chưa đến bốn mươi tuổi đâu."

Thế thì trẻ thật. Trần Kỷ Trung hạ giọng: "Thế Cục trưởng Lưu?"

"Mấy hôm nay đang phát hỏa đấy, chắc còn sóng gió chán. Nên tôi mới bảo cậu đừng manh động, nhỡ đụng trúng họng s.ú.n.g của ai thì xui xẻo."

Trần Kỷ Trung không nói gì nữa, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi bãi đất trống, một lúc sau lại dừng lại trên người Tần Linh ở phía bên kia.

Tần Linh từ nhỏ đã làm lớp trưởng, ở lâm trường cũng là nòng cốt, vốn tính hiếu thắng. Không ngờ lần này chuẩn bị kỹ càng thế mà lại bị người khác cướp mất hào quang (spotlight).

Tâm trạng cô ta chẳng vui vẻ gì, đến mức có người lạ sán lại chào hỏi, cô ta cũng cau mày khó chịu.

Nhưng thấy người này không phải người của mấy lâm trường kia, trước đó còn nói chuyện với Trưởng khoa Miêu, cô ta mới miễn cưỡng gật đầu chào lại.

Người kia chỉ ngay vào Nghiêm Tuyết đằng xa: "Cô có biết đồng chí nữ kia không? Cô ấy với đồng chí nam kia có quan hệ gì cô biết không?"

"Làm sao tôi biết được?" Nghe hỏi về Nghiêm Tuyết, mặt cô ta xầm lại.

Người kia định thôi, nhưng một lúc sau lại cố giải thích: "Tôi cứ tưởng các cô cùng đoàn, thấy cô ấy với đồng chí nam kia thân mật quá."

"Tôi với họ có cùng lâm trường đâu." Giọng Tần Linh càng gắt gỏng hơn.

Nhưng nói đến đây, cô ta bỗng khựng lại, nheo mắt nhìn kỹ về phía đó.

Nói đi cũng phải nói lại, hai người của lâm trường Kim Xuyên kia trông thân mật quá mức thật.

Trưa nay ăn xong, hai người này cũng không về nhà khách nghỉ ngơi, chẳng biết dắt nhau đi đâu...

Trưởng khoa Miêu uống nước xong quay lại, chia đoạn theo vị trí đứng. Suốt buổi chiều mọi người tập trung luyện tập, khớp nối với nhau.

Vì thời gian gấp rút, buổi tối Trưởng khoa Miêu cũng không cho nghỉ: "Còn có hai ngày nữa thôi, mọi người chịu khó chút, ăn tối xong quay lại tập thêm vài lượt."

Không chỉ người của các lâm trường, ngay cả ông ăn xong cũng từ nhà chạy qua, đứng bên cạnh giám sát, uốn nắn giọng cho mấy người nói chưa chuẩn.

Mãi đến khi trời trở lạnh hẳn, ông mới xem đồng hồ cho mọi người về, chỉ giữ lại vài người kém quá để hướng dẫn riêng trong văn phòng.

Nghiêm Tuyết và Kỳ Phóng đương nhiên không bị giữ lại. Đang định đi về thì khóe mắt Kỳ Phóng liếc thấy gì đó: "Khoan hãy về."

Nghiêm Tuyết cũng để ý thấy, kín đáo liếc qua, hóa ra là Tần Linh - người tranh vị trí với cô lúc sáng.

Người này chẳng hiểu sao cứ nhìn chằm chằm cô và Kỳ Phóng suốt cả buổi chiều, nhất là lúc nghỉ giải lao, chốc chốc lại lén lút liếc trộm.

Cô ừ một tiếng với chồng rồi hạ giọng: "Anh cũng thấy cô ta là lạ à?"

"Lấm la lấm lét, không có ý tốt." Kỳ Phóng đúc kết trong tám chữ.

Quả nhiên hai người ra khỏi Cục Lâm nghiệp không đi về hướng nhà khách, một lúc sau Tần Linh đã lén lút bám theo sau.

Định một mình chấp hai đ.á.n.h ngất họ để không tham gia tập luyện và biểu diễn được nữa à? Hay là theo dõi 24/24 để bắt thóp cô?

Nghiêm Tuyết nhìn chiều cao vượt trội của Kỳ Phóng, nghĩ khả năng thứ hai cao hơn, bèn chọc chọc vào tay anh: "Trông em dễ bắt nạt lắm hả?"

Thị trấn Trừng Thủy đã có điện, đèn đường tuy không sáng lắm nhưng cũng đủ để kéo dài bóng người, càng làm tôn lên vóc dáng nhỏ bé của cô.

Kỳ Phóng nghĩ đến cảm giác nhẹ bẫng khi bế cô, rồi nhớ lại đôi mắt ửng đỏ của cô mỗi lần "xong việc": "Cũng đúng."

Nghiêm Tuyết dừng bước ngay tắp lự, nhìn chồng rồi nhìn Tần Linh phía sau, cuối cùng chỉ nhướn mày: "Anh chắc chứ?"

Câu hỏi này có vẻ khó trả lời, Kỳ Phóng ngập ngừng: "Không, em lợi hại lắm."

Nhất là với sự chênh lệch thể hình của hai người.

Không biết do trời tối hay do đi vào chỗ khuất đèn đường, Nghiêm Tuyết cảm thấy ánh mắt chồng mình sâu thăm thẳm.

Cô chọc chọc anh lần nữa, hất hàm về phía Tần Linh: "Tính sao đây? Chẳng lẽ cứ để cô ta bám theo mãi?"

"Thì thử xem cô ta muốn làm gì," Kỳ Phóng nói, "giải quyết được thì giải quyết sớm cho xong."

Nghiêm Tuyết xích lại gần, đang định hỏi anh định làm thế nào thì bị anh nắm tay kéo tuột vào rừng cây nhỏ bên đường.

Cặp đôi gian phu dâm phụ này, hóa ra có gian tình thật!

Tần Linh đi phía sau nhìn thấy mà vừa sốc vừa giận, không hiểu sao lâm trường Kim Xuyên lại chọn hai kẻ đồi bại này đi thi.

Trơ trẽn quá thể, tối tăm mặt mũi còn lôi nhau vào rừng cây!

Tần Linh vội vàng bám theo, sợ giẫm phải lá khô gây tiếng động nên không dám lại quá gần.

Cũng may cặp đôi kia đang gấp gáp, vừa vào chưa được bao xa, gã đàn ông đã ép người phụ nữ vào gốc cây.

Bị ép vào cây, Nghiêm Tuyết cũng cạn lời: "Đây là cách anh thử đấy à?"

"Ừ." Một tay anh đệm sau lưng cô, cúi người thì thầm vào tai cô, "Em không thấy em cứ chọc anh là cô ta phản ứng mạnh lắm sao?"

Hóa ra là đi bắt gian cô và Kỳ Phóng, Nghiêm Tuyết càng cạn lời hơn: "Cô ta không biết mình là vợ chồng à?"

Chưa chắc đã biết, vì dù là lúc báo danh hay lúc Lang Nguyệt Nga giới thiệu cũng đâu cần nhấn mạnh họ là vợ chồng.

Nghiêm Tuyết đang ngửa đầu nói chuyện với Kỳ Phóng, nhưng từ góc độ của Tần Linh thì rõ ràng hai người đang hôn nhau ngấu nghiến.

Không chỉ hôn mà còn hôn rất nhiệt tình, mãi không thấy buông nhau ra.

Điều này khiến Tần Linh vừa giận vừa phấn khích, cảm thấy cuối cùng cũng nắm được thóp để kéo Nghiêm Tuyết xuống bùn.

Nhưng chỉ thế này thì chưa đủ, cô ta quyết định đợi thêm chút nữa, đợi đôi gian phu dâm phụ này làm chuyện đồi bại hơn nữa rồi bắt quả tang tại trận.

Bên này Nghiêm Tuyết không nhịn được liếc về phía cô ta, thì thầm hỏi Kỳ Phóng: "Sao cô ta chưa đi nhỉ?"

"Chắc thấy chưa đủ đô." Lần này Kỳ Phóng mổ nhẹ lên môi Nghiêm Tuyết thật.

Nghiêm Tuyết đ.ấ.m nhẹ vào n.g.ự.c anh: "Anh cố tình đúng không?"

Kỳ Phóng không trả lời, vòng tay ôm c.h.ặ.t cô vào lòng: "Lạnh không?"

Cuối tháng Chín ở Đông Bắc đêm xuống khá lạnh, nhưng người đàn ông này như cái lò sưởi di động, anh vừa áp lại gần, cô đã thấy ấm áp hẳn lên.

Nghiêm Tuyết khẽ đáp: "Không lạnh." Rồi kiễng chân nhìn qua vai anh ra ngoài, "Vẫn chưa đi kìa, không lẽ bắt mình diễn cảnh nóng sống động (live-stream) cho cô ta xem thật à?"

Nghiêm Tuyết không có sở thích dã chiến tìm cảm giác mạnh, mà dù có thì cũng không đời nào diễn cho người khác xem, nhất là khi "khán giả" này còn không trả tiền vé.

Kỳ Phóng rõ ràng cũng không có hứng thú đó, cau mày suy nghĩ một lúc rồi buông cô ra, bắt đầu cởi cúc áo khoác đại cán bằng vải dạ.

Nghiêm Tuyết giữ c.h.ặ.t t.a.y anh lại: "Đừng, cô ta có trả tiền đâu."

Kỳ Phóng nhìn cô thật sâu: "Trả tiền là được à?"

"Cũng không phải." Nghiêm Tuyết nhận ra mình lỡ lời, vội chữa cháy, "Em cưới anh gần nửa năm mới được xem, dựa vào đâu mà cho cô ta xem?"

Sắc mặt Kỳ Phóng mới giãn ra đôi chút: "Không sao, anh chỉ cởi áo khoác thôi."

Lát sau, chiếc áo khoác đại cán được cởi ra, Kỳ Phóng chỉ mặc áo sơ mi, trùm áo khoác lên đầu cả hai người.

Lần này Tần Linh không nhìn thấy họ làm gì nữa, nhưng nhìn cái áo khoác rung rung thì chắc chắn chẳng phải chuyện tốt đẹp gì.

Cô ta lập tức quay đầu chạy thục mạng về văn phòng Trưởng khoa Miêu: "Trưởng khoa Miêu! Có người lợi dụng đợt tập huấn ngâm thơ này để quan hệ nam nữ bất chính ngay trong rừng cây gần đây!"

Trưởng khoa Miêu đang chỉnh giọng cho một thành viên trong đoàn, nghe vậy ngớ người ra: "Cô nói cái gì?"

"Có người lợi dụng đợt tập huấn này quan hệ bất chính." Tần Linh nhắc lại, "Tôi tận mắt nhìn thấy, hai người bọn họ cởi hết quần áo rồi!"

Thời này cực kỳ kỵ chuyện quan hệ nam nữ, nam nữ chưa cưới mà làm chuyện ấy là bị phê bình, kỷ luật như chơi.

Mà dù không phải thời này thì bắt gian (đánh ghen) vẫn luôn là tiết mục hóng hớt yêu thích của người dân, nghe thấy cởi hết quần áo, lập tức có người xông xáo: "Ở đâu?"

Lần này Trưởng khoa Miêu cũng không thể ngồi yên được nữa, ông cũng ghét cay ghét đắng cái kiểu mọi người đang nỗ lực tập luyện thì có kẻ lợi dụng cơ hội làm bậy.

Cả đám người vội vã rời Cục Lâm nghiệp, đi về phía rừng cây, có người còn bật đèn pin, vào đến nơi là lia đèn lung tung.

Lia một hồi thì đúng là thấy hai bóng người, cũng là thành viên tham gia tập ngâm thơ lần này, Kỳ Phóng và Nghiêm Tuyết của lâm trường Kim Xuyên.

Chỉ là lúc bị đèn chiếu vào, hai người chẳng làm gì cả, thậm chí còn đứng cách nhau nửa mét, đang đi ra ngoài, thấy đám đông còn tỏ vẻ ngạc nhiên.

"Có chuyện gì thế ạ?" Nghiêm Tuyết cảm thấy giải Oscar nợ mình một tượng vàng, ít nhất lúc này ánh mắt ngây thơ vô tội của cô diễn quá đạt.

Mọi người không nói gì, ánh mắt quét qua cô, rồi quét qua Kỳ Phóng, cuối cùng dừng lại ở chiếc áo khoác của Kỳ Phóng đang khoác trên vai cô.

Đúng là có một đôi nam nữ trong rừng cây, đúng là có cởi áo, nhưng hình như... không giống tưởng tượng lắm.

Chẳng lẽ xong việc rồi? Hai người này nhanh thế cơ à?

Lần này mọi ánh mắt đổ dồn về phía Kỳ Phóng, khiến anh phải cau mày: "Mọi người cũng đi dạo à?"

"Đi dạo? Anh lừa ai đấy?" Tần Linh cũng không ngờ hai người xong chuyện nhanh thế, nhưng đã gọi người đến rồi thì không thể bỏ lỡ cơ hội này, "Trai đơn gái chiếc đêm hôm chui vào rừng cây đi dạo, lại còn cởi cả áo, các người coi mọi người là đồ ngốc hết à?"

Chiếc áo khoác đúng là vấn đề, hơn nữa trai gái đêm hôm chui vào rừng cây cũng khó mà giải thích rõ ràng.

Trưởng khoa Miêu nhíu mày, đang định lên tiếng thì Kỳ Phóng chậm rãi ngước mắt lên: "Vợ tôi lạnh, tôi khoác áo cho cô ấy thì có vấn đề gì?"

Khoan đã, anh ta nói cái gì?

Vợ anh ta?!

Tất cả mọi người đều ngơ ngác, đặc biệt là Tần Linh, không dám tin vào tai mình: "Anh bảo cô ta là vợ anh?"

"Đúng, lĩnh chứng ngày 14 tháng 2 năm nay, sao thế?" Kỳ Phóng nhìn cô ta, "Tôi còn mang theo cả giấy kết hôn đây, có cần tôi lấy cho cô xem không?"

"Ở đâu?" Tần Linh rõ ràng chưa từ bỏ ý định, nhưng Trưởng khoa Miêu đã chán ngấy cái trò giật gân của cô ta rồi: "Đúng là rỗi hơi." Nói xong ông bỏ đi thẳng.

Những người khác cũng không ngờ sự việc lại xoay chuyển thế này, đều thấy hơi ngại, có người tò mò hỏi: "Hai người là vợ chồng thật à?"

"Thật chứ giả gì?" Nghiêm Tuyết cười nói, "Ngày kia người biểu diễn của các lâm trường đến đông đủ, các anh chị cứ hỏi bừa một người là biết ngay."

Cũng đúng, mọi người càng thêm ngại ngùng.

Cũng tại cô Tần Linh này có vấn đề, cạnh tranh không lại người ta thì quay sang đặt điều, đêm hôm bám đuôi vợ chồng người ta.

Thế là mọi người đều vô thức giữ khoảng cách với Tần Linh, kiếm cớ lảng đi hết, để mặc cô ta đứng đó mặt đỏ tía tai.

Nghiêm Tuyết và Kỳ Phóng cũng chẳng thèm nói gì với cô ta, đi được một đoạn, Nghiêm Tuyết mới cười hỏi chồng: "Anh mang cả giấy kết hôn đi thật đấy à?"

Kỳ Phóng không nói gì, đi về đến tận nhà khách mới đủng đỉnh ngước đôi mắt hoa đào lên: "Muốn biết à?"

"Thôi anh về phòng nhanh đi, làm như tối đến anh nói cho em biết được ấy." Nghiêm Tuyết đẩy anh về phía phòng nam.

Không ngờ sau đó Tần Linh quay lại, không biết là đút lót hay làm cách nào mà dọn đồ đi luôn trong đêm, chắc nhận ra mình bị vợ chồng Nghiêm Tuyết chơi xỏ rồi.

Nhưng nhận ra thì làm được gì, ai bảo cô ta không có ý tốt, tự chui đầu vào rọ?

Hơn nữa người ta là vợ chồng danh chính ngôn thuận, cô ta bên này chỉ có một đồng nghiệp nam cùng lâm trường, có làm ầm lên cũng chẳng được lợi lộc gì.

Thế là Nghiêm Tuyết sung sướng độc chiếm một phòng, ngoại trừ việc ở đây quản lý c.h.ặ.t hơn lâm trường, nửa đêm bị gọi dậy kiểm tra giấy giới thiệu (thư giới thiệu) ba lần.

Hôm sau, Trưởng khoa Miêu đổi lại vị trí đứng và phân đoạn, Tần Linh bị đẩy ra tít ngoài rìa, chỉ còn lại vài câu đọc đồng thanh.

Mấy câu đọc riêng của cô ta được chia lại cho Nghiêm Tuyết và Kỳ Phóng. Mọi người tuy ghen tị nhưng nghĩ lại người bị Tần Linh tố cáo quan hệ bất chính đâu phải họ, nên cũng chẳng nói được gì.

Trưởng khoa Miêu thường xuyên dàn dựng tiết mục cho Cục nên quen biết bên Nhà hát lớn, tập sơ qua ở đây xong là ông dẫn mọi người sang nhà hát.

Thế nên khi Trần Kỷ Trung dẫn đoàn Xưởng cơ khí bước vào, đập ngay vào mắt gã là Kỳ Phóng đang đứng ở vị trí trung tâm sân khấu, ngoại hình nổi bật như hạc giữa bầy gà.

Không những vẫn ở đó, mà còn đứng giữa, sao lời thoại của anh ta cũng nhiều hơn hẳn người khác thế này?

Gã hỏi thăm xung quanh mới biết chuyện tối qua, không biết nên trách mình không tìm hiểu kỹ hay trách Kỳ Phóng số đỏ.

Đang suy nghĩ miên man thì trên sân khấu có hai ánh mắt chiếu tới, một là của Tần Linh đang đứng trong góc, một là của Kỳ Phóng.

Ánh mắt ấy u tối, thâm trầm, từ trên cao nhìn xuống, như thể nhìn thấu tâm can gã.

Trần Kỷ Trung thoáng rùng mình, nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh.

Chỉ là một buổi ngâm thơ thôi mà, Kỳ Phóng định dựa vào đó mà ngoi lên lại, đè đầu cưỡi cổ gã chắc?

Gã không quan tâm đến vợ chồng Kỳ Phóng nữa, hai người kia đương nhiên cũng chẳng rảnh hơi để ý đến gã. Chỉ không ngờ đến hôm biểu diễn chính thức, họ lại nhìn thấy một người quen ở hàng ghế đầu khán giả.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.