Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 1072
Cập nhật lúc: 31/12/2025 14:11
Chương trình kết thúc lúc gần mười giờ tối, Lục Thiệu Đường khéo léo từ chối lời mời ở lại qua đêm. Anh và các con thì sao cũng được, nhưng Lâm Thúy không mang theo những đồ dùng quen thuộc. Vợ anh có chút khiết tịnh, đi xa nhất định phải mang theo ga trải giường, vỏ chăn, đồ dùng vệ sinh cá nhân riêng và ngày nào cũng phải thay nội y.
Sau khi tiễn gia đình Lục Thiệu Đường, bác cả Lục chào hỏi mọi người vài câu rồi về nhà. Lục Anh Kiệt đã hẹn với Viên Lỗi sẽ gặp nhau sau khi tan làm, kết quả lúc diễn viên chào khán giả thì không thấy Viên Lỗi đâu, vào hậu trường tìm cũng chẳng thấy người. Cô hỏi người của đoàn văn công, họ cứ ấp úng bảo không biết. Hồ Tín Đạt đi nghe ngóng cũng chẳng có thông tin gì.
Khi Lâm Thúy và Lục Thiệu Đường về đến nhà khách ở phía Nam thành phố thì Phán Phán và Điềm Điềm đã ngủ say trên xe. Lục Thiệu Đường bế con gái, Tiểu Cao bế Phán Phán đưa hai đứa nhỏ vào giường. Lâm Thúy vội vã vắt khăn nóng lau mặt và tay chân cho hai con, trẻ con vận động nhiều dễ ra mồ hôi, lau đi cho chúng ngủ ngon.
Cô cũng nhanh ch.óng tắm rửa rồi chui vào chăn, ngồi cả tối cũng thấy khá mệt. Cô xoay người thì thấy Lục Thiệu Đường vẫn đang ngồi trên ghế ở góc phòng, dáng vẻ trầm mặc. Lâm Thúy nói nhỏ với anh: Anh đang nghĩ gì thế? Tắm rửa rồi đi ngủ thôi.
Lục Thiệu Đường ừ một tiếng, đứng dậy vào phòng tắm rồi nhanh ch.óng trở ra. Anh lặng lẽ nằm xuống bên cạnh Lâm Thúy, im lặng một cách lạ thường. Lâm Thúy vốn đang buồn ngủ, ban đầu còn sợ anh quấy rầy mình, nhưng thấy anh im lặng bất thường thì lại đ.â.m lo. Cô rúc vào lòng anh, khẽ hỏi: Có chuyện gì vậy anh?
Có phải lúc xem văn nghệ đã xảy ra chuyện gì không? Lục Thiệu Đường dang tay ôm c.h.ặ.t cô, hôn lên trán cô rồi nói khẽ: Không có gì đâu, ngủ đi em. Lâm Thúy mệt nên nằm trong lòng anh một lúc là ngủ thiếp đi, còn Lục Thiệu Đường mãi lâu sau mới chìm vào giấc ngủ. Anh khá lo lắng về những suy đoán của mình.
Sáng sớm hôm sau Lục Thiệu Đường thức dậy, bên ngoài trời lạnh thấu xương nhưng trong phòng hơi ấm lò sưởi tỏa ra rất đủ, Lâm Thúy và các con vẫn đang ngủ ngon. Anh cử động nhẹ nhàng, không hề làm thức giấc người bên cạnh. Vì mất đi nguồn nhiệt để dựa dẫm, cô lầm bầm một tiếng không hài lòng, cánh tay quờ quạng vài cái làm áo ngủ bị lệch lộ ra một bên vai trắng ngần, mái tóc đen nhánh cũng rối bời phủ đầy mặt.
Lục Thiệu Đường nhìn thấy thì ánh mắt dịu lại, anh cúi người kéo chăn che kín vai cho cô, sửa lại lọn tóc rối, khẽ hôn lên hàng mi, sống mũi và cuối cùng là đôi môi hơi khô của cô rồi mới đứng dậy đi ra ngoài.
Anh xuống lầu tập thể d.ụ.c buổi sáng, vừa ra khỏi cổng nhà khách đã thấy Địch Liệt đang đứng ở góc sân hút t.h.u.ố.c, dưới đất vứt năm sáu mẩu t.h.u.ố.c lá, rõ ràng là đã đến từ lâu. Lục Thiệu Đường bước tới: Sớm thế.
Mắt Địch Liệt thâm quầng như thể cả đêm mất ngủ, trên mặt có vết xước và bầm tím, giọng nói cũng khàn đi: Lục Thiệu Đường, Viên Lỗi... cậu tha cho cô ấy lần này.
Lục Thiệu Đường không bày tỏ thái độ gì. Địch Liệt tiếp lời: Cô ấy không nên tính kế cậu, nhưng Triệu Thiên Thiên đó thực sự... không có vấn đề về lai lịch.
Nếu Lục Thiệu Đường cứ nắm lấy chuyện của Triệu Thiên Thiên không buông thì Viên Lỗi sẽ bị liên lụy. Thủ trưởng Viên sẽ không tha cho cô ta đâu, chắc chắn sẽ bắt cô ta xuống cơ sở hai năm. Viên Lỗi từ nhỏ chưa từng rời khỏi thủ đô, làm sao chịu nổi khổ cực đó? Trước đây chỉ đi xuống cơ sở ở ngoại ô thủ đô mà cô ta mới ở ba ngày đã không chịu nổi rồi.
Lục Thiệu Đường thản nhiên: Kiểm tra cho yên tâm hơn.
Tối qua khi cô nàng văn công đó ngã anh đã không nghĩ nhiều, xác định cô ta không phải đặc vụ là được, ai ngờ cô ta lại còn dụng tâm đuổi theo ra ngoài. Lúc đó anh đang đứng trong góc tối cạnh đèn đường để suy nghĩ vấn đề, cô nàng văn công đó bê một ca nước nóng đi tới, miệng nói lãnh đạo bảo đưa trà cho anh nhưng lại giả vờ vô ý hất nước vào người anh.
Anh sao có thể để người khác đạt được mục đích? Anh tránh được nước nóng, đối phương vẫn không chịu bỏ cuộc còn định lao thẳng vào lòng anh, anh lập tức bẻ quặt tay cô ta lại. Một khi anh đã nghi ngờ và ra tay khống chế thì lực đạo không hề nhỏ, có thể khiến đối phương trật khớp vai ngay lập tức, vì mục tiêu là triệt tiêu sức chiến đấu.
Cô ta đau quá liền kêu khóc xin tha, nói là đoàn trưởng bảo cô ta làm vậy. Lục Thiệu Đường còn gì mà không hiểu nữa? Đây là Viên Lỗi cố tình chơi xấu. Anh thật sự không ngờ, đều là người lớn cả rồi mà cô ta vẫn còn dùng cái trò trẻ con đó. Hồi nhỏ thì gọi một đám thiếu niên vây đ.á.n.h anh, lớn lên thì tìm phụ nữ đến hủy hoại anh?
Không, đây không đơn giản là hủy hoại cá nhân anh. Một khi anh xử lý không khéo để bị bám lấy, thì thứ bị hủy hoại còn là sự tín nhiệm của các thủ trưởng, tình cảm của đồng đội, danh tiếng và sự nghiệp của anh, và hơn hết là thể diện của cha mẹ, vợ con. Quan trọng nhất là Lâm Thúy chắc chắn sẽ chán ghét anh và ly hôn với anh.
Nghĩ đến điều này, anh thực sự nổi giận. Cô ta tưởng anh sẽ chơi cái trò chơi vô bổ đó với cô ta sao? Đêm qua sau khi bỏ mặc cô nàng văn công, anh đã trực tiếp đến trại cảnh vệ gọi điện báo cáo tình hình với thủ trưởng, nghi ngờ cô nàng văn công có mưu đồ bất chính, cần bắt giữ thẩm vấn để xác định có người đứng sau chỉ thị hay không.
Cái cụm từ mưu đồ bất chính thốt ra từ miệng anh không đơn giản là vấn đề nam nữ, mà là vấn đề chính trị cực kỳ nghiêm trọng. Bất kể là ý đồ ám sát, lôi kéo, khai thác tình báo hay gì đi nữa đều là những cáo buộc rất nặng, có thể bị xử b.ắ.n. Anh rất ít khi ra tay, nhưng một khi đã ra tay thì thủ trưởng dĩ nhiên không thể xem nhẹ.
Dù thủ trưởng Viên hiểu tính nết con gái mình, biết chuyện này phần lớn là do cô ta kiêu căng muốn trêu đùa Lục Thiệu Đường, nhưng một khi Lục Thiệu Đường không định nhẫn nhịn thì ông cũng không thể lên tiếng giải thích thay con gái, càng không thể biến việc lớn thành nhỏ. Bởi vì với thân phận và địa vị của Lục Thiệu Đường hôm nay, chỉ cần anh nói ra thì chuyện nhỏ cũng là chuyện lớn, đều phải đối đãi nghiêm túc.
Vì thế thủ trưởng Viên cũng không thể bao che cho Viên Lỗi. Bất kể cô ta làm việc lớn hay việc nhỏ, đều sẽ phải chịu sự trừng phạt nghiêm khắc. Địch Liệt đã sớm nghĩ đến điểm này, chỉ là anh đã đ.á.n.h giá thấp độ cứng rắn trong lòng Lục Thiệu Đường. Anh cứ ngỡ Lục Thiệu Đường dù sao cũng sẽ nể chút tình cũ, hoặc dù không có tình cũ thì nhìn vào việc Viên Lỗi từng thích anh ta mà giơ cao đ.á.n.h khẽ, cùng lắm là khiển trách tại chỗ, không đến mức làm to chuyện lên như thế này.
