Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 1073

Cập nhật lúc: 31/12/2025 14:12

Riêng tư trách móc nhau, dù có xé rách mặt đến đâu cũng là chuyện cá nhân, nhưng đưa ra trước bàn dân thiên hạ thì chính là công việc. Đàn ông mà, cho dù không yêu đối phương thì đối với những phụ nữ thích mình, họ cũng thường giơ cao đ.á.n.h khẽ. Nhưng Địch Liệt không ngờ Lục Thiệu Đường vốn chẳng có tâm trí đâu mà thương hoa tiếc ngọc, anh lại trực tiếp báo cáo lên thủ trưởng, muốn đuổi Viên Lỗi ra khỏi quân khu thủ đô.

Thực ra Địch Liệt cũng không thực sự hiểu hết về Lục Thiệu Đường, ít nhất là không hiểu những cuộc chiến tàn khốc mà anh từng trải qua trong quá khứ. Nếu có lòng thương hoa tiếc ngọc thì anh đã mất mạng tám đời rồi. Không chỉ là không thương hoa tiếc ngọc, anh cũng sẽ không thương xót kẻ nghèo khó hay yếu đuối, thậm chí là trẻ nhỏ. Bởi vì trên chiến trường, chỉ có một mất một còn, không có chỗ cho sự đồng cảm với kẻ yếu. Kẻ yếu trên chiến trường cũng có thể là kẻ thù g.i.ế.c c.h.ế.t bạn và đồng đội. Một khi đã bị anh nhận định là kẻ địch thì không có sự lân mẫn nào cả.

Viên Lỗi phải thấy may mắn vì anh không coi cô ta là kẻ thù, chỉ là muốn cho cô ta một bài học mà thôi. Lục Thiệu Đường chỉ phụ trách nêu ra vấn đề, không phụ trách giải quyết nó, càng không thể giải quyết vấn đề thông qua việc nhân nhượng. Địch Liệt nhận ra cầu xin anh cũng vô dụng nên im lặng. Anh không còn mặt mũi nào để quấy rầy bắt Lục Thiệu Đường phải tha thứ cho Viên Lỗi. Quan hệ giữa hai người cũng chẳng thân thiết đến mức đó, hơn nữa Viên Lỗi chưa từng nghĩ đến hậu quả tồi tệ khi Lục Thiệu Đường bị Triệu Thiên Thiên bám lấy, nhưng là đàn ông thì anh rất rõ.

Anh lại châm một điếu t.h.u.ố.c, rất muốn trò chuyện với Lục Thiệu Đường để xin lỗi một tiếng, nhưng mấy lần định mở lời đều không thành công. Lục Thiệu Đường không thèm tiếp chuyện. Anh cũng không có mong muốn hay thói quen tán gẫu với người khác, trừ khi là để thám thính tình báo, nếu không anh rất ít khi nói chuyện phiếm. Nói chuyện phiếm rất dễ để lộ nội tâm và thông tin phe mình. Phần lớn tình báo đều được khai thác từ những lúc tán gẫu như vậy.

Lục Thiệu Đường đi ra chỗ xà đơn gần đó tập luyện, Địch Liệt đứng bên cạnh hút t.h.u.ố.c. Đợi Lục Thiệu Đường nghỉ giữa hiệp, Địch Liệt mới nói: Cô ấy thực ra chỉ là không cam tâm, muốn xem cậu có bị người phụ nữ khác quyến rũ mà phản bội vợ hay không thôi.

Lục Thiệu Đường không đoái hoài. Quyến rũ anh ư? Cho dù anh không có vợ cũng chẳng bị quyến rũ, huống hồ giờ anh đã có vợ? Địch Liệt nhìn Lục Thiệu Đường, trong lòng nảy sinh một sự ghen tị, nhưng phần nhiều là kính nể. Người đàn ông này đủ tự giác, tỉnh táo và thản nhiên. Anh không nghĩ đến chuyện luồn lách để thăng chức, nhưng năng lực quá nổi trội, không ai có thể che lấp được hào quang của anh, nên thăng chức rất nhanh. Đám người năm đó giờ đều không theo kịp anh nữa rồi.

Địch Liệt nhìn đồng hồ: Đi thôi, hôm nay không đến văn phòng quân khu mà đến văn phòng trung ương, qua đó ăn sáng luôn. Về chuyện gia tộc Williams và Herbin, các lãnh đạo rất hứng thú, muốn tìm hiểu kỹ hơn. Dĩ nhiên, Địch Liệt không biết những điều này, anh chỉ phụ trách đưa đón Lục Thiệu Đường.

Lục Thiệu Đường bảo: Để tôi đi mua bữa sáng đã.

Đợi anh mua quẩy, sữa đậu nành và bánh bao về thì Lâm Thúy và lũ trẻ cũng đã dậy. Phán Phán và Điềm Điềm vệ sinh cá nhân xong, đang định lấy tiền và phiếu gọi chú Tiểu Cao đi ăn sáng. Thấy Lục Thiệu Đường mang đồ ăn về, hai đứa trẻ vội vàng lấy hộp cơm và đũa, rồi gọi Lâm Thúy ra ăn sáng.

Lâm Thúy cũng đã sửa soạn xong, cô đang chải đầu. Cô rất chú trọng dưỡng sinh, sáng tối đều phải chải đầu một lúc. Tối qua về hơi mệt nên cô chỉ chải qua loa, sáng ra có thời gian nên chải từ từ cho đủ một trăm cái. Trong phòng có lò sưởi, cô mặc chiếc áo len ôm sát, tôn lên những đường cong đẹp đẽ. Địch Liệt đi theo sau Lục Thiệu Đường vào phòng, vừa ngẩng lên thấy Lâm Thúy đang xõa tóc chưa khoác áo ngoài, trông đầy vẻ lười biếng và quyến rũ, anh khựng bước rồi vội lui ra ngoài cửa đứng đợi.

Lâm Thúy thấy bóng dáng anh lánh đi, liền quay vào phòng tết tóc rồi b.úi gọn sau gáy, khoác thêm áo ngoài rồi mới ra chào hỏi: Địch Liệt đến rồi à? Mua nhiều đồ ăn sáng thế này, qua đây cùng ăn đi.

Cô lại bảo Phán Phán đi gọi chú Tiểu Cao. Phán Phán chạy ra cửa gào to một tiếng: Chú Tiểu Cao ơi!

Tiểu Cao dạ một tiếng rồi vội chạy qua, thấy Địch Liệt liền chào theo điều lệnh. Địch Liệt ra hiệu không cần đa lễ, rồi vào phòng chào Lâm Thúy và lũ trẻ. Phán Phán và Điềm Điềm nhiệt tình mời anh cùng ăn cơm, còn hỏi thăm vết thương trên mặt anh, rồi khen ngợi: Chú Địch ơi, chương trình các cô chú diễn tập hay lắm ạ! Chúng biết cô Viên là vợ chú Địch nên khen vợ chú chính là phép lịch sự lớn nhất.

Địch Liệt mỉm cười: Thích thì sau này qua xem nhiều vào. Trong lòng anh lại càng thêm áy náy.

Lục Thiệu Đường không để Địch Liệt phải đợi lâu, anh khoác áo đại y, bàn tay to nắm lấy tay Lâm Thúy bóp nhẹ: Anh đi đây. Lâm Thúy vẫy vẫy tay coi như tiễn anh.

Ánh mắt Địch Liệt trầm xuống, giấu đi sự ngưỡng mộ. Cuộc sống vợ dịu dàng hiền thục, con cái đáng yêu ngoan ngoãn như của Lục Thiệu Đường chính là cuộc sống hôn nhân mơ ước của đại đa số đàn ông. Và cũng là ước mơ của anh. Tiếc là anh chưa bao giờ được nếm trải một cuộc sống vợ chồng ấm áp hòa thuận như thế.

Mặc dù bên ngoài rất lạnh nhưng Phán Phán và Điềm Điềm không muốn lãng phí thời gian du lịch, mỗi ngày đều phải đi xem một nơi mới được. Hôm nay Lâm Thúy tinh thần tốt nên đi cùng các con. Thấy địa điểm định đến khá gần chỗ người bạn mà lũ trẻ quen trên tàu, cô dự định tiện đường sẽ qua chào hỏi một câu.

Tiểu Cao vốn chỉ là cảnh vệ kiêm hướng dẫn viên bản địa, nhưng đi cùng Lâm Thúy và bọn trẻ, anh thấy mình được mở mang tầm mắt rất nhiều. Anh thấy chị dâu biết nhiều quá. Vốn dĩ anh không ham học lắm, tối nào trong quân ngũ cũng có lớp văn hóa là anh tìm cách trốn, giờ đi với Lâm Thúy và hai đứa nhỏ, anh bỗng nảy sinh cảm giác tự ti. Trời ơi, anh còn chẳng biết Quốc T.ử Giám là cái gì, anh còn chẳng bằng một đứa trẻ! Anh phải đọc sách, anh phải học tập! Sau này anh sẽ không bao giờ trốn tiết văn hóa nữa!

Hai ngày sau vào buổi chập tối, Lục Anh Kiệt nhận được tin tức liền vội vàng chạy về nhà tìm Nghiêm Bình. Nghiêm Bình làm y tá trưởng ở bệnh viện quân y, thời gian làm việc khá tự do, chiều xếp xong lịch trực là tầm hơn bốn giờ có thể về nhà. Bà ta đang phân vân xem nên chuẩn bị quà cáp gì để Lâm Thúy mang về cho nhà bên chi hai.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.