Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 271
Cập nhật lúc: 25/12/2025 09:52
Từ công xã mà muốn gọi điện lên thủ đô thì phải chuyển qua mấy tầng tổng đài viên, mà đường dây lúc nào cũng bận rộn kinh khủng. Có khi đợi cả hai tiếng đồng hồ cũng chẳng chen chân nổi vào một đường dây trống nào. Nếu không dùng đặc quyền để ưu tiên lấy sóng, thì chắc phải mất hai ngày mới có thể thông được cuộc điện thoại này.
Nhưng gọi thông rồi đã xong đâu? Khi đó, nếu không phải là lính cần vụ nghe máy thì cũng là bà vợ bé của ông già bắt máy. Chỉ cần không phải đích thân ông già nghe, thì cuối cùng chuyện của ông ta cũng chẳng đến được tai ông cụ. Viết thư hay đ.á.n.h điện báo cũng thế thôi, bà vợ bé có đưa cho ông già xem thì ông mới thấy, không đưa thì coi như xong đời.
Lục Thiệu Tài thấy ấm ức vô cùng, rõ ràng mình là con trai cả đích tôn, sao lại rơi vào cảnh bị đày ải về quê thế này? Ông ta hận c.h.ế.t mụ dì ghẻ rồi! Còn cả chú hai nữa, lúc nhỏ thì nói lời hay ý đẹp, bảo sẽ lo cho ông ta cả đời, kết quả thì sao? Có con cái rồi thì còn quản gì đến thằng cháu này nữa? Chuyện còn chưa đâu vào đâu đã bỏ mặc ông ta rồi.
Dù việc bị tố cáo không khiến Lục Thiệu Tài mất chức kế toán ngay, nhưng nó lại biến ông ta thành trò cười cho cả đội. Càng ngày càng có nhiều xã viên cảm thấy ông ta không xứng đáng ngồi vào vị trí kế toán đại đội nữa.
Từ lúc anh cả Lục có thể gánh vác được công việc ở phòng kế toán, Lâm Thúy bắt đầu lấy cớ việc nhà bận rộn để không đến đó nữa, nhường sân khấu chính cho anh cả. Vốn là một người đàn ông thích ba hoa khoác lác, anh cả Lục ở nhà cũng hay nói hươu nói vượn lắm, nhưng giờ thấy Lục Thiệu Tài còn nổ kinh hơn mình, mà lại còn kém học thức, chẳng có bản lĩnh thực sự, anh cả Lục chỉ biết... ôm đầu lau mồ hôi. Ông anh họ này đúng là... chẳng có chút tự lượng sức mình nào, nhìn mà thấy ngại giùm.
Làm việc được khoảng một tiếng, Lục Thiệu Tài kéo anh ra ngoài hút t.h.u.ố.c dạo mát. Anh cả Lục bảo: "Anh ơi, em không hút t.h.u.ố.c." Mấy ông nghiện t.h.u.ố.c lâu năm, trên người lúc nào cũng ám cái mùi khét lẹt rất khó chịu. Đàn ông nhà họ Lục đều giống bố, không hút t.h.u.ố.c, chủ yếu là vì mẹ không thích, ai mà hút là bà "nện" cho ra trò ngay.
Lục Thiệu Tài bĩu môi: "Sau bữa cơm làm điếu t.h.u.ố.c, sướng hơn cả tiên, chú không hút t.h.u.ố.c là mất đi bao nhiêu cái thú vui ở đời rồi đấy." Anh cả Lục đáp: "Em chỉ nhấp tí rượu thôi." Cảm giác hơi lâng lâng là đủ, chứ không uống say, uống nhiều quá mất hay. Lục Thiệu Tài gạ gẫm: "Trưa nay hai anh em mình làm vài chén." Anh cả Lục từ chối: "Anh ơi, em chẳng dám đâu, đang tính sổ sách mà, uống vào đầu óc mụ mị tính sai hết, về bố mẹ lại đ.á.n.h cho." Lục Thiệu Tài khinh bỉ: "Chú bao nhiêu tuổi đầu rồi mà còn sợ bố mẹ đ.á.n.h?" Anh cả Lục hỏi ngược lại: "Thế anh không sợ à?" Lục Thiệu Tài: "..."
Để sớm chia tiền thưởng cho bà con xã viên, anh cả Lục cùng đám kế toán làm việc quần quật cả ngày lẫn đêm. Bí thư chi bộ, đại đội trưởng cùng các đội trưởng sản xuất, kế toán, người chấm công và cả xã viên đều nhìn thấy hết. Chẳng mấy chốc, tiếng tăm của anh cả Lục đã tốt lên hẳn.
"Thằng Cả nhà họ Lục ấy mà, từ nhỏ đã thông minh lanh lợi rồi." "Nhìn nó ra đồng làm việc thì lười nhác, thế mà không ngờ tính toán sổ sách lại nhanh nhẹn đến thế." "Tôi thấy nó là người có chữ nghĩa, không hợp làm ruộng đâu. Các ông xem, nó ngồi trong phòng kế toán không hề làm việc kiểu câu giờ hay lười biếng trốn việc chút nào." "Khá khen thật, ông Bí thư bảo nó làm việc rất có trách nhiệm, sổ sách không sai một li." "Hôm nọ Bí thư công xã xuống kiểm tra còn khen nó tính toán giỏi, ra dáng một kế toán thực thụ đấy." "Nó mà làm kế toán thì hợp hơn Lục Thiệu Tài nhiều."
Chương 93: Bầu cử nhiệm kỳ mới
Lại thêm một trận mưa thu nữa trút xuống, thời tiết ngày càng lạnh. Lâm Thúy suốt ngày nhắc nhở hai đứa nhỏ đừng để bị cảm, kết quả chính cô lại là người dính đòn. Nước mắt nước mũi giàn giụa, người ngợm khó chịu vô cùng. Sợ là cúm lây lan nên cô ngủ riêng phòng với các con, trọng trách nấu nướng cũng được bà Phương Địch Hoa gánh vác hộ.
Hôm nay đội sản xuất chia tiền thưởng, ai nấy đều hớn hở như ăn Tết. Bà Phương Địch Hoa đích thân đi lĩnh tiền, đây là nghi thức hằng năm rồi. Nhà họ Lục năm nay được chia một trăm sáu mươi tám đồng. Nhỉnh hơn năm ngoái một chút.
Tính ra năm nay thu nhập của gia đình nhiều hơn hẳn. Chưa nói đến tiền của anh ba gửi về, riêng ông cụ đi làm thầy t.h.u.ố.c chân đất cũng có thêm phần phí khám bệnh, chị dâu cả làm lái máy kéo có phụ cấp, con dâu ba giúp đại đội tính sổ cũng được nhận thêm lương thực. Toàn là tiền cả đấy.
Lâm Thúy lại thầm thương cho bà con, quanh năm suốt tháng dậy từ lúc trời chưa sáng để làm lụng, mùa vụ bận rộn thì ngủ luôn ngoài đồng, thế mà cuối cùng chỉ được chia có vài chục đến hơn trăm đồng. Con số 168 của nhà cô đã là cao nhất rồi, những nhà khá cũng chỉ tầm 120, đa số loanh quanh mức 80, nhà nào ít thì ba mươi, năm mươi đồng, thậm chí có nhà còn bị "treo nợ".
Nợ đội sản xuất thì gọi là nợ treo. Nhà nào lười lao động, ít người làm, điểm công không đủ để mua lương thực định mức thì phải bỏ tiền túi ra bù cho đội, không có tiền thì phải ghi nợ. Đặc biệt là những nhà như góa phụ Tôn. Một người đàn bà góa nuôi mấy đứa con, cơ bản là cả đội phải nuôi, số nợ đó biết đến bao giờ mới trả hết.
Như nhà góa phụ Tôn, nợ đội tổng cộng hơn bốn mươi đồng, vì điểm công của họ không đủ nhưng lương thực vẫn phải phát đủ định mức. Góa phụ Tôn lúc này đang ngồi khóc lóc ở chỗ đội sản xuất: "Các lãnh đạo ơi, nhà tôi khổ quá, thật sự là khổ quá mà. Nợ nần cứ mỗi năm một nhiều thêm thế này, biết bao giờ mới thoát ra được đây."
Có xã viên thấy nhà mình bị họ kéo chân nên không vui, quát lên: "Chẳng phải chị đã tái giá rồi sao? Bảo chồng chị mau mau mà kiếm điểm công bù vào, rồi trả dần số nợ này đi chứ."
Nếu cứ kéo dài, người đàn ông kia mà biết nhà chị nợ nần chồng chất như thế, tám phần là chẳng dám rước chị về nữa. Dĩ nhiên cũng có cách khác, chị có thể dắt con tái giá sang làng khác, hoặc tự mình đi lấy chồng rồi vứt con lại cho ông bà nội hay chú bác lo. Đại đội cũng chẳng làm gì được, có khi cuối cùng đại đội vẫn phải trích một phần lương thực ra để nuôi mấy đứa trẻ.
Góa phụ Tôn cứ thế mà khóc, gã Đầu Trọc đã dặn rồi, bảo chị cứ làm loạn lên, biết đâu người ta lại xóa nợ cho. Dù không xóa được hết thì xóa một nửa cũng là tốt rồi. Ông Bí thư không chịu nổi cảnh đàn bà con gái giở trò ăn vạ, đầu đau như b.úa bổ, ông bảo: "Cứ để đấy đã, đợi sau này bọn trẻ lớn lên rồi trả dần cũng được." Xóa nợ thì chắc chắn là phải xóa rồi, nhưng không thể xóa hết, cũng không thể xóa một cách mập mờ, phải để cho mấy đứa con trai nhà đó biết là chúng đang hưởng lợi từ đội. Số nợ này cứ phải đợi con trai góa phụ Tôn lớn rồi tính sau.
Chồng của Trương Tú Phượng làm việc trên huyện, có lương hằng tháng. Chị và con cái ở nhà làm ruộng, là kiểu gia đình "một nửa" như cách gọi của người thành phố.
