Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 272
Cập nhật lúc: 25/12/2025 09:53
Con trai lớn của Trương Tú Phượng đi học, chị ta và hai đứa con gái ra đồng kiếm điểm công, nhưng điểm công không đủ để mua lương thực định mức, đành phải lấy tiền lương của chồng bù vào mua với đội. Thấy nhà góa phụ Tôn nợ treo mà vẫn được chia lương thực, chị ta đ.â.m ra bất mãn.
Chị ta nói: "Thế này thì bất công quá, dựa vào cái gì mà chúng tôi phải bỏ tiền ra mua? Còn nhà chị ta thì cứ thế được chia lương thực? Cứ thế này thì sau này nhà tôi cũng không mua nữa, cứ để đội chia cho là được."
Những người khác khuyên chị ta đừng tính toán: "Chồng chị có lương hằng tháng, sao mà so thế được?"
Con trai Trương Tú Phượng hậm hực: "Sao lại không giống? Nhà tôi sống khó khăn thế nào? Ngày nào cũng ăn không đủ no, bữa nào cũng toàn ngũ cốc thô, mọi người đều dùng điểm công đổi lương thực, nhà tôi lại phải bỏ tiền ra mua, dựa vào cái gì chứ?"
Nó chẳng thèm nghĩ xem bố nó không làm điểm công, nó cũng chẳng làm điểm công, chỉ dựa vào chút điểm công của mẹ và chị em gái thì đào đâu ra đủ suất lương thực cho cả nhà.
Góa phụ Tôn vặc lại: "Không thích thì bảo bố mày đi c.h.ế.t đi, c.h.ế.t rồi mẹ mày cũng thành góa phụ, cũng được danh chính ngôn thuận nợ tiền đội, thế không phải là xong à?"
Con trai Trương Tú Phượng tức đến nổ đom đóm mắt, mắng: "Mụ đàn bà chanh chua, sao mà độc địa thế!"
Trương Tú Phượng cũng mắng góa phụ Tôn là loại lăng loàn, đàn ông nào cũng vơ vào nhà. Hai người đàn bà đều thuộc hạng ghê gớm, người mắng qua kẻ c.h.ử.i lại rồi lao vào cấu xé nhau.
Chi hội trưởng phụ nữ vội vàng chạy lại can ngăn: "Tất cả im mồm hết cho tôi, không được đ.á.n.h nhau!"
Hai người kia chẳng thèm để ý, tiếp tục đ.á.n.h tiếp, chị ta vào can còn bị cào cho một phát vào tay. Chi hội trưởng phụ nữ quát: "Mẹ kiếp, đúng là không có thiên lý mà, hai chị dừng tay cho tôi!"
Hai người đàn bà vẫn hăng m.á.u xông vào nhau, coi người xung quanh như không khí. Ông Bí thư chi bộ và Đại đội trưởng quát tháo mấy lần cũng chẳng ăn thua. Vô dụng thôi, đàn ông đ.á.n.h nhau thì Bí thư với Đại đội trưởng quản được, chứ đàn bà đ.á.n.h nhau thì không thuộc thẩm quyền của họ. Chi hội trưởng phụ nữ không có uy tín, chỉ mang cái danh hão, tức đến mức giậm chân bành bạch.
Cuối cùng có người hét lên: "Bà hai đâu? Mau gọi bà hai đến đây."
Bà Phương Địch Hoa thì đang vội về nhà chăm sóc con dâu ba. Bà đang hỏi thăm bà Khâu, bà Vương: "Nhà các bà có con gà mái già nào không đẻ trứng nữa không? Con dâu ba nhà tôi bị cảm, chắc là giúp đại đội tính sổ sách mệt quá rồi, tôi muốn mua một con về tẩm bổ cho nó."
Mấy bà lão xôn xao chỉ nhà này nhà nọ có. Bà già họ Thường nghe thấy thế, giọng mỉa mai: "Chà chà, con dâu ba nhà bà ấy có phải ra đồng làm lụng gì đâu, suốt ngày đi vất vơ vất vưởng mà cũng phải mua gà tẩm bổ. Nó làm cái gì mà mệt đến thế cơ chứ?"
Thím Lý phản pháo: "Mệt vì tính sổ sách cho đại đội đấy! Nếu không có nó giúp, bà có được chia lương thực với tiền thưởng nhanh thế không? Cái hạng không có đầu óc như chúng ta thì đừng có nghi ngờ người làm việc trí óc. Tôi nói cho bà biết, tính toán sổ sách mệt lắm đấy, không tin bà về nhà giải thử mấy bài toán tiểu học của cháu bà xem."
Mấy đứa học sinh tiểu học nghe thấy thế đều gật đầu lia lịa: "Tính sổ mệt lắm ạ!"
Bà Phương Địch Hoa cuối cùng cũng bị Chi hội trưởng phụ nữ tìm thấy: "Thím ơi, mau giúp cháu với, hai mụ đàn bà kia đ.á.n.h nhau rồi, khuyên can thế nào cũng không nghe."
Bà Phương Địch Hoa thản nhiên: "Không được, tôi không đ.á.n.h người đâu." Người ta có mắng con dâu bà đâu mà bà phải đ.á.n.h?
Chi hội trưởng phụ nữ cuống quýt: "Thím ơi, không phải bảo thím đ.á.n.h người, mà là nhờ thím can ngăn, bảo họ đừng đ.á.n.h nữa."
Bà Phương Địch Hoa: "Cứ để họ đ.á.n.h đi, đ.á.n.h mệt thì tự khắc giải tán." Đàn bà đ.á.n.h nhau thì có gì đâu? Không d.a.o không gạch, cùng lắm là cào mặt tát tai, giật tóc nhau thôi, chẳng c.h.ế.t ai được. Bà chẳng hơi đâu mà quản, còn phải về hầm canh gà cho con dâu ba uống đây này.
Bà Phương Địch Hoa trước đó đã bảo ông Lục mua sẵn ít t.h.u.ố.c Bắc để trong nhà, nào là hoàng kỳ, đẳng sâm, đương quy, lại thêm cả hồng táo và kỷ t.ử. Lúc hầm gà, bà cho hoàng kỳ và đẳng sâm vào trước, thêm chút đương quy và hồng táo, đợi gần chín mới cho kỷ t.ử vào để tránh bị nát và chua canh.
Bà Phương Địch Hoa ngoài miệng thì bảo không thiên vị, nhưng sống với nhau lâu ngày, hợp tính hợp nết thì tình cảm tự khắc sâu đậm, lòng không muốn lệch cũng tự nhiên mà lệch thôi. Hầm xong canh gà, bà múc hết phần nước cốt đậm đà ra, lại gỡ tim gan mề gà và hai cái đùi để riêng vào bát cho Lâm Thúy và hai đứa nhỏ. Múc xong, bà mới đổ thêm một phích nước sôi vào nồi, thêm khoai tây, cải thảo vào hầm chung, đó là bữa tối của cả nhà. Có con gà mái già ngon thế này, hầm cái gì mà chẳng thơm? Cả nhà đều được thơm lây nhờ con dâu ba đấy thôi.
Bữa tối, cả nhà thấy món gà hầm khoai tây cải thảo thì ăn lấy ăn để. Chị dâu hai cứ nhìn chằm chằm vào cái chậu, không thấy bóng dáng cái đùi gà đâu là biết ngay mẹ chồng thiên vị, cho Lâm Thúy và bọn trẻ ăn rồi, liền bĩu môi. Chị ta mong Lục An đòi đùi gà, nhưng hai anh em nó chẳng hề hé răng, đầu óc còn chẳng nghĩ đến chuyện đó. Lục Thúy Thúy lại càng không dám, chỉ cắm cúi gắp miếng da gà.
Chị dâu hai nói: "Mẹ ơi, hôm nay chị Hội trưởng phụ nữ kém thật đấy, còn phải tìm mẹ cầu cứu nữa."
Bà Phương Địch Hoa đáp: "Quản chuyện người ta làm gì."
Chị dâu hai thấy mẹ chồng không hưởng ứng mà còn gạt đi, trong lòng thấy hơi bí bách: "Cái kiểu đó mà cũng làm Hội trưởng phụ nữ, chẳng quản nổi việc gì cả."
Bà Phương Địch Hoa hỏi ngược lại: "Sao, chị quản được à?"
Chị dâu hai lập tức ngẩng đầu, nhìn mẹ chồng bằng ánh mắt đầy hy vọng: Con quản được!
Bà Phương Địch Hoa gắp cái đầu gà cho chị dâu cả, lại gắp hai cái chân gà cho ông Lục để ông nhắm rượu cho đậm đà. Anh cả Lục nhìn bà bằng ánh mắt lấp lánh: "Mẹ ơi." Bố có rượu nhắm rồi, mẹ cũng cho con cái chân gà mà gặm chứ. Chân gà nhắm rượu, càng uống càng thấy đời lên hương.
Chị dâu cả bèn đưa cái đầu gà cho anh. Anh cả Lục gắp lại cho vợ, giọng dịu dàng: "Quế Anh, em thích ăn đầu gà, em ăn đi."
Cả bàn ăn bỗng nhiên im bặt một cách kỳ quái, người đang gắp rau thì khựng lại, người đang nhai cơm thì ngừng hẳn, tất cả đều đồng loạt nhìn anh cả Lục. Anh cả thấy bà Phương Địch Hoa đang gắp cái chân gà, chưa kịp đưa cho mình đã để rơi lại vào chậu, liền vội vàng tự gắp lấy: "Mọi người nhìn con làm gì? Con cũng chỉ mới làm phó kế toán thôi mà, có gì to tát đâu chứ." Lại còn giả vờ khiêm tốn nữa.
Trên giường, Lâm Thúy vừa hỉ mũi vừa cười thầm, anh cả đúng là... cái nhà này mà thiếu anh thì ăn cơm cũng chẳng thấy ngon, đúng là tay chuyên tấu hài.
