Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 549
Cập nhật lúc: 30/12/2025 11:08
Lục An và anh cả đi về phía rạp chiếu phim trước, cậu nghĩ mấy đôi đang tìm hiểu yêu đương sẽ chẳng tiếc tiền mua kẹo hồ lô ăn đâu.
Phán Phán thì dắt các bạn nhỏ hướng về phía bệnh viện huyện. Cậu thấy bệnh viện là nơi bán đồ ăn cực tốt, hồi trước trứng trà đắt hàng như thế thì giờ kẹo hồ lô chắc chắn cũng sẽ bán chạy thôi.
Ngay trên đường đến bệnh viện, có một đôi nam nữ trẻ tuổi đi ngang qua, anh chàng quàng chiếc khăn len đen, cô nàng quàng khăn đỏ, nhìn qua là biết người có lương rồi. Phán Phán lập tức chào mời: Chú đẹp trai và cô xinh gái ơi, mua xiên kẹo hồ lô ăn chung cho ngọt ngào đi ạ.
Điềm Điềm và Hứa Tiểu Du phụ trách phần quảng cáo, còn tiểu Hầu Vĩ làm đội cổ vũ.
Kẹo hồ lô chua chua ngọt ngọt, ăn vào ngọt ngào cả lòng dạ đây.
Kẹo hồ lô đỏ rực rỡ, ăn vào là cuộc sống đỏ hồng luôn!
Tiểu Hầu Vĩ bày ra tư thế múa kinh điển "Tổ quốc là vườn hoa" học được ở nhà trẻ: Ngọt trong lòng! Đỏ rực rỡ! Đỏ! Đỏ! Đỏ!
Đôi trẻ đang lúc mặn nồng, anh chàng cảm thấy bỏ ra năm hào mua một xiên kẹo, hai người anh một miếng em một miếng thì vừa lãng mạn lại vừa ngọt ngào. Đó đâu phải ăn kẹo hồ lô? Đó là ăn cái tình điệu, ăn cái sự ngọt ngào sắp được nắm tay nhau đấy chứ! Thế là lại bán thêm được một xiên.
Lũ trẻ đầy tự tin, tiếp tục tiến quân về phía bệnh viện. Trên đường hễ thấy đôi nào đang yêu hay ai dắt theo trẻ con, chỉ cần ăn mặc tươm tất một chút là chúng sẽ tiếp thị ngay, chưa đến bệnh viện đã bán sạch năm xiên nữa. Người đi đường cũng tò mò, con cái nhà ai mà không thấy người lớn đi cùng, mấy đứa nhỏ đẩy xe đạp bán kẹo hồ lô, thật hiếm thấy.
Cái chính là mấy đứa trẻ đứa nào cũng xinh xắn, ăn mặc sạch sẽ gọn gàng, ăn nói lại lễ phép, những lời chúc tốt lành cứ tuôn ra thành bộ. Thấy bà cụ thì bảo "Bà ơi trông bà hồng hào phú quý thế này chắc chắn thọ trăm tuổi", thấy ai dắt trẻ con thì bảo "Em gái này cười duyên quá, ngọt ngào y như kẹo hồ lô nhà cháu vậy". Ai nhìn mà chẳng thấy thương? Dù có thấy đắt hơn một hai hào thì nể mấy đứa nhỏ mà họ cũng bằng lòng mua.
Đến cổng bệnh viện, họ vừa vặn thấy một đôi vợ chồng trẻ bế một cậu bé đi ra, đầu cậu bé quấn băng trắng, rõ ràng là vừa mới băng bó vết thương xong. Cậu bé dựa vào vai bố, thút tha thút thít. Người mẹ trẻ xót con vô cùng, hết lời dỗ dành.
Đúng lúc đó, họ nghe thấy giọng nói non nớt cất lên: Kẹo hồ lô, kẹo hồ lô kiện tì khai vị đây, kẹo táo mèo chua chua ngọt ngọt đây!
Cậu bé vốn đang ủ rũ, không muốn ăn uống gì, nghe thấy tiếng rao thì miệng lập tức ứa nước miếng, vùng dậy ngay: Mẹ ơi, con muốn ăn kẹo hồ lô.
Chương 170: Địch ý
Bố mẹ cậu bé thuận miệng đồng ý ngay, đi về phía Phán Phán: Này mấy đứa nhỏ, kẹo hồ lô bán thế nào? Người lớn nhà các cháu đâu?
Hứa Tiểu Du chỉ chỉ phía sau: Người lớn đi đằng kia rồi ạ.
Phán Phán: Kẹo hồ lô năm hào một xiên ạ.
Người mẹ trẻ cứ ngỡ cùng lắm là ba hào, đột nhiên nghe thấy giá năm hào thì khựng lại: Sao đắt thế cháu?
Phán Phán: Không đắt đâu ạ, bọn cháu chỉ có ba mươi xiên thôi, bán hết là hết luôn ạ.
Cậu bé giơ giơ xiên kẹo trong tay: Chỉ còn lại năm xiên cuối thôi ạ. Em trai bị thương ở đầu tội nghiệp quá, ăn xiên kẹo hồ lô dỗ dành là hết đau ngay thôi ạ.
Phán Phán thấy so với việc em nhỏ bị thương đáng thương như thế, năm hào bạc chẳng là gì cả. Nếu có thể khiến em vui, bỏ ra một tệ cũng xứng đáng! Nếu đó là em bé nhà cậu, để dỗ em vui cậu nhất định sẽ mua! Chẳng cứ gì em bé nhà cậu, kể cả Điềm Điềm muốn, hay bố mẹ ông bà muốn, cậu cũng sẽ mua thôi, chẳng thấy đắt tí nào. Ừ thì nếu là Hầu Vĩ, có lẽ cậu sẽ bảo cậu bé nhịn một chút, là nam nhi thì không được quá thèm ăn hay nhõng nhẽo. Thế nên cậu nghĩ nếu bố mẹ người ta thực sự thương con thì cũng sẽ mua thôi!
Quả nhiên, người mẹ do dự một chút rồi nhìn chồng: Hơi đắt anh nhỉ.
Cô đã muốn mua cho con rồi, nhưng vì thấy đắt nên cần sự ủng hộ của chồng, chỉ cần anh đồng ý là cô sẽ mua mà không thấy áy náy. Người bố gật đầu: Mua một xiên đi, mình có phải ngày nào cũng mua đâu.
Người mẹ lập tức gật đầu cười: Đúng thế, bé con tội nghiệp quá, mua một xiên cho ngọt giọng.
Dù trong nhà có đường nhưng mùa đông kẹo hồ lô đối với trẻ con có ý nghĩa khác hẳn, đó là thứ không gì thay thế được. Thế là họ lại bán thành công một xiên nữa.
Một lát sau, có một người đàn ông trung niên mặc áo bốn túi từ trong bệnh viện đi ra, mắt đỏ hoe. Thấy mấy đứa nhỏ bán kẹo hồ lô, ông mua liền bốn xiên. Điềm Điềm nhắc nhở: Chú ơi, năm hào một xiên đấy ạ.
Người đàn ông nhìn cô bé một cái: Mẹ già của chú... muốn ăn chút gì đó chua chua ngọt ngọt.
Mẹ góa nuôi ông khôn lớn không dễ dàng gì, nuôi ông ăn học, tốt nghiệp trung cấp rồi được phân công tác, cuối cùng cũng có ngày khấm khá. Thế nhưng vợ ông lại chê mẹ chồng người nông thôn nên không cho bà lên ở cùng. Người mẹ già cả đời lao tâm khổ tứ vì ông, chưa được hưởng phúc một ngày nào, giờ trước lúc lâm chung lại muốn ăn thứ gì đó chua ngọt. Ông không biết mua gì, định đi mua táo hoặc mua đường về trộn giấm cho bà. Vừa ra cổng đã thấy mấy đứa nhỏ bán kẹo hồ lô. Đây chẳng phải là vị chua ngọt sao? Ông muốn mẹ được ăn cho thỏa.
Phán Phán bảo: Mẹ chú bị ốm ạ? Kẹo hồ lô ngon nhưng không được ăn nhiều đâu nhé, một xiên là đủ rồi ạ.
Người đàn ông sụt sịt, quẹt nước mắt, ồ, còn phải mua cho cả vợ và con nữa, dù sao cả mùa đông chắc cũng chỉ được ăn một lần thế này thôi. Ông mua bốn xiên kẹo rồi đi mất.
Điềm Điềm thở dài, nhỏ giọng nói: Chú ấy thèm ăn quá nhỉ, mẹ chú ấy ốm mà chú ấy mua những bốn xiên để ăn cơ à.
Trẻ con không hiểu hết nỗi đau của người lớn, cô bé chỉ biết lúc ông bà ốm thì thường không muốn ăn uống gì, một xiên kẹo hồ lô chắc chắn ăn không hết, sao chú ấy lại mua nhiều thế?
