Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 755
Cập nhật lúc: 31/12/2025 11:05
Lục Thiệu Tài giở trò quấy phá, mặt mũi ông cụ Lục cũng chẳng còn ánh hào quang gì. Sau khi mắng mỏ Lục Thiệu Tài xong, hai anh em bác cả Lục và ông cụ Lục nhìn nhau không nói nên lời.
Bác cả Lục thở dài một tiếng, không thể không thừa nhận rằng bản thân không phải việc gì cũng giỏi, ít nhất là trong chuyện giáo d.ụ.c con cái không mấy thành công. Ông cụ Lục an ủi anh mình vài câu, nhưng cũng biết rõ nếu Lục Thiệu Tài không tự đứng vững được thì đại ca sẽ luôn như bị mắc xương cá trong cổ họng, muốn lờ đi cũng không xong.
Nếu là người bình thường, con cái bình thường cũng chẳng sao, mình không phải đại bàng thì không thể bắt con cái phải sải cánh bay cao. Nhưng đại ca thì khác, bác cả là đại bàng, dĩ nhiên không thể chấp nhận được việc con mình chỉ là một con gà trụi lông.
Ông cụ Lục suy nghĩ một lát, rặn ra được một câu: Anh cả, con cháu có phúc của con cháu, ngay cả những vị vua anh minh như Đường Thái Tông hay Tống Thái Tổ mà con cái cũng chẳng được như ý cả đâu, Anh Kiệt và Thiệu Ngọc chị em tụi nó có tiền đồ là đủ rồi.
Bác cả Lục cũng đành phải chấp nhận hiện trạng: Chú hai, nhà thằng cả nhờ chú trông nom c.h.ặ.t chẽ nhé, nếu tụi nó làm càn thì chú cứ mắng cứ đ.á.n.h, cốt sao không gây chuyện trong nhà, không làm nhục tổ tiên là được.
Ông cụ Lục dĩ nhiên là gật đầu đồng ý. Thực ra dạo gần đây Lục Thiệu Tài đã ngoan hơn rất nhiều, nếu không phải bị kích động thì anh ta cũng không đến mức đó.
Sáng sớm hôm sau, Nghiêm Tâm không sang nhà con thứ ăn cơm mà trốn trong phòng không gặp ai. Nghiêm Bình thấy Lâm Thúy cũng có chút chột dạ, đối diện với bà Phương Địch Hoa lại càng thấy ngượng ngùng. Rõ ràng bà ta chẳng làm gì khuất tất, nhưng không hiểu sao cứ thấy yếu thế hơn một bậc, không thể giữ cái vẻ ưu việt đầy tự tin trước mặt nhà chú hai được nữa.
Trong lòng bà ta có chút oán trách Lâm Thúy, bảo rằng nể tình nhà bác cả đề bạt chồng cô, sao cô không thể đại lượng một chút? Lúc Lục Thiệu Tài chỉ trích Nghiêm Tâm, nếu cô chủ động mắng anh ta, đứng về phía Nghiêm Tâm thì đã chẳng có chuyện khó xử này. Như thế bà ta vừa biết ơn vừa nể trọng cô hơn, sau này dĩ nhiên sẽ gần gũi hơn, Lục Bình lên thủ đô bà ta cũng sẽ thật lòng thật ý tiếp đãi. Bây giờ thì...
Ngay từ sáng sớm, Nghiêm Bình đã giải thích chuyện năm xưa với bà Phương Địch Hoa, không ngừng tâng bốc khen ngợi Lục Thiệu Đường tuổi trẻ tài cao, được nhiều người mến mộ, rồi thanh minh rằng bà ta cũng chỉ muốn tốt cho Lục Thiệu Đường mà thôi.
Nếu là trước kia, dù Lục Thiệu Đường có xuất sắc đến mấy bà ta cũng chẳng muốn khen, thậm chí còn muốn dìm hàng đôi chút để thể hiện công lao của nhà bác cả trong việc anh có tiền đồ. Thế nên bây giờ bà ta thấy cực kỳ uất ức và khó chịu.
Bà Phương Địch Hoa là người không thích vòng vo, dĩ nhiên cũng chẳng tính toán chuyện này vì cũng chưa gây ra tổn thất gì. Nhưng Lâm Thúy lại không hề nói ra những lời nhiệt tình, đại lượng, thấu hiểu như Nghiêm Bình mong đợi kiểu như: Không có gì đâu ạ, con không để bụng, Nghiêm Tâm cũng không có lỗi gì. Chỉ cần cô không nói, Nghiêm Tâm sẽ chẳng còn mặt mũi nào mà lượn lờ trước mặt cô nữa. Lâm Thúy vẫn tôn trọng Nghiêm Bình, nhưng cô nhất quyết không mở lời xoa dịu. Nghiêm Bình... tức lắm chứ.
Bác cả Lục thì chẳng thấy ngại ngùng chút nào, ông thật lòng coi nhà chú hai là người một nhà, anh em dạy bảo con cái là chuyện nên làm, không phải người ngoài nên chẳng có gì mất mặt. Thế nên lúc ăn sáng, bác cả lại càng thân thiết với ông cụ Lục và bà Phương hơn, cái tính ít nói thường ngày cũng biến đâu mất, ông bắt đầu chia sẻ kinh nghiệm nuôi dạy con và mắng mỏ Lục Thiệu Tài. Nghiêm Bình thì cứ gượng gạo, mang theo chút lúng túng và bối rối khó nhận ra. Nghiêm Bân thì chột dạ, nhưng vẫn không nhịn được mà lén nhìn Lâm Thúy, lần nào nhìn cũng thầm kinh ngạc sao cô lại đẹp đến thế.
Ăn sáng xong, bác cả Lục định cùng ông cụ Lục ra đại đội để sắp xếp chuyện của Lục Thiệu Tài, không cho đại đội ưu tiên anh ta nữa mà phải yêu cầu nghiêm khắc, giám sát anh ta đi làm mỗi ngày.
Lục Bình lấy hết can đảm mấy lần nhưng vẫn không thốt ra được lời từ chối lên thủ đô. Nhìn bác cả ra về, cậu thất vọng vò đầu bứt tai. Cậu bảo Lâm Thúy: Thím ơi, có phải con vô dụng lắm không? Con chẳng biết từ chối thế nào nữa.
Lần đầu tiên cậu nhận thức rõ ràng được vấn đề này, cậu không muốn chiếm hời của người khác, nhưng cũng không biết cách khước từ họ. Lâm Thúy bật cười: Chuyện này không trách cháu được, nhiều người lớn còn chẳng làm được cơ mà. Học cách từ chối chính là kỹ năng đầu tiên cần nắm vững khi bước ra xã hội đấy, đó là kỹ năng giữ mình, quan trọng lắm.
Bà ngoại Phương bảo: Không sao, đợi chuyện này lắng xuống một chút bà sẽ nói với bác cả.
Vừa mới cãi nhau xong mà nhà mình đã đòi không đi thủ đô thì sẽ làm đối phương thấy mất mặt hơn, dễ sinh ra tức giận. Đợi vài ngày nữa khi tâm trạng họ bình tĩnh lại rồi hẵng nói, lúc đó dù họ có nghi ngờ là do chuyện này thì cũng chẳng nói được gì, ngược lại còn thấy thấu hiểu cho nhà mình hơn. Nghe bà giảng giải đạo lý, Lục Bình bảo đã học được rồi.
Bà cố ơi, hay là để tự con nói với bác cả nhé. Thím ba nói đúng, mấy kỹ năng này con phải tự mình học mới được.
Trước đây cậu luôn nghĩ mình vẫn là trẻ con, ngày ngày vui vẻ bên ông bà bố mẹ. Nhưng lần này bác cả bảo dắt cậu lên thủ đô, cậu bỗng có cảm giác mình đã lớn và sắp phải rời xa gia đình, tâm lý bỗng chốc trưởng thành hơn hẳn.
Tối hôm sau, sau bữa cơm, cậu đặc biệt mời ông nội và bác cả đi tìm nhộng sầu cùng đám trẻ. Hầu Bác, Lục An cùng Điềm Điềm, Phán Phán, Hầu Vĩ thì ngày nào cũng không sót buổi nào. Đối với tụi nhỏ, tìm nhộng sầu cũng gây nghiện giống như mấy ông nghiện câu cá vậy. Tầm này, hầu hết trẻ con trong làng đều xuất quân, nhất định phải dùng mắt quét sạch từng gốc cây lớn cây nhỏ cho đến bụi rậm, biết đâu lại có con nhộng sầu nào vừa chui lên.
Phán Phán tai thính mắt tinh, mở màn bằng việc nhặt được một con ngay trong đám cỏ dưới chân. Hầu Vĩ tưởng trên cỏ thấp là có, lập tức chỉ dán mắt vào chỗ thấp mà nhìn. Điềm Điềm bảo: Ôi dào, em đừng có ngốc thế, nhộng sầu phần lớn ở dưới gốc cây cơ, tầm này chúng nó vừa chui ra, loáng cái là leo lên thân cây rồi, em phải nhìn lên cao ấy!
Hầu Vĩ cũng lớn rồi, biết dùng nhiều từ ngữ hơn, nó cãi lại: Chị ơi, chị nói thì hay lắm, nhưng cả tối chị chẳng tìm được mấy con đâu.
Hầu Vĩ phát hiện Điềm Điềm rất hay nói đạo lý, nhưng tìm nhộng sầu thì kém hơn nó nhiều, vì chị nó ưa sạch sẽ lại sợ đụng phải rắn hay giẫm phải sâu bọ.
