Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 756

Cập nhật lúc: 31/12/2025 11:05

Điềm Điềm: Hừ! Em đây là đang dạy anh cách tìm nhộng ve đấy, anh đừng có mà không biết khiêm tốn!

Ở phía sau, Lục Bình đã lấy dũng khí mấy lần mà vẫn không sao mở miệng được. Cứ nghĩ đến việc phải nói với bác cả là không đi thủ đô, cậu bé lại thấy hơi rờn rợn, căng thẳng đến mức tim đập loạn nhịp. Nghe tiếng nô đùa của các em, cậu nhắm nghiền mắt, đ.á.n.h liều một phen: Bác cả ơi.

Bác cả Lục đang mải trò chuyện với Lục lão gia, khẽ ừ một tiếng: Chuyện gì thế cháu?

Lục Bình: Bác cả, cháu... Cậu bé bỗng chốc căng thẳng tột độ, tim đập nhanh, m.á.u dồn lên mặt nóng bừng, giọng nói run rẩy, thậm chí còn có cảm giác hơi ch.óng mặt. Cậu bé vội vã hít thở sâu, siết c.h.ặ.t nắm tay, lấy hết can đảm nói: Cháu... cháu đã suy nghĩ mấy ngày nay rồi... Cháu xin phép không đi thủ đô nữa ạ.

Hù hù hù! Cảm giác như trời đất đang quay cuồng. Nói xong, cậu bé bắt đầu thở hổn hển từng ngụm lớn.

Bác cả Lục nghe xong thì ngẩn người ra một lát, dừng bước nhìn cậu: Không đi nữa? Tại sao?

Lục lão gia liếc nhìn Lục Bình, thấy thằng bé căng thẳng đến mức mồ hôi vã ra như tắm thì có chút xót xa, dịu dàng nói: Bình à, cháu nghĩ thế nào thì cứ nói với bác cả đi.

Thấy ông nội không trách mắng mình, Lục Bình mới bình tĩnh lại phần nào, cậu nói: Cháu vẫn chưa chuẩn bị tâm lý để rời xa gia đình ạ. Hai đêm nay cháu đều không ngủ được, cháu không nỡ xa ông bà và cha mẹ, cháu muốn ở lại cùng học tập với các em. Mùa thu này Điềm Điềm và Phan Phan đi học rồi, nói không chừng sau này các em ấy sẽ lên Kỳ Châu, cháu muốn được ở gần các em nhiều hơn. Với lại cháu cũng không yên tâm về Lục An, sợ sau này nó lại kết bạn với đám trẻ xấu.

Nói đến đây, suy nghĩ của cậu càng thêm rõ ràng. Cậu không nỡ rời xa gia đình, cậu không yên tâm về Lục An. Đứa em trai này rất dễ bị người khác ảnh hưởng, trước đây toàn bám đuôi anh họ nhà họ Đinh, ghen tị với Hầu Bác, giờ kết bạn với Hầu Bác thì tính tình đã rộng lượng hơn nhiều. Thế nhưng Hầu Bác rồi cũng phải về Kỳ Châu, ngộ nhỡ cậu không có nhà, Lục An lên cấp hai lại đàn đúm với đám trẻ hư hỏng khác thì biết làm sao?

Bác cả Lục ngây người nhìn Lục Bình, vừa ngạc nhiên vừa bất ngờ, ngay sau đó là cảm giác trân trọng lẫn tiếc nuối, đúng là ngũ vị tạp trần. Một đứa trẻ tốt biết bao, cái tính cách này còn hay hơn cả chú ba nó. Chú ba nó là kiểu người năng lực cực mạnh nhưng tính cách lại vô cùng độc lập, có thể thu hút người khác dõi theo và học tập mình, nhưng lại không chủ động dìu dắt những người kém hơn. Còn thằng bé Lục Bình này, tuổi còn nhỏ mà đã có tấm lòng hay giúp đỡ người khác như vậy.

Đây chính là trạng thái anh em lý tưởng trong lòng bác cả Lục, anh em hòa thuận, gia đình êm ấm. Thế nhưng mấy đứa con của ông lại chẳng đứa nào có được cái giác ngộ yêu thương anh em như thế, tại sao chứ? Điều này khiến bác cả Lục chấn động sâu sắc.

Tuy nhiên, quyết định của ông không dễ dàng thay đổi như vậy, dù sao làm người bề trên lâu ngày cũng dễ nảy sinh tính độc đoán, khó lòng chấp nhận việc người khác phản đối mình. Đặc biệt là ông cảm thấy Lục Bình là một đứa trẻ ngoan, xứng đáng có tương lai tốt đẹp hơn, đi thủ đô cùng với Trường Thọ cũng có thể dìu dắt Trường Thọ tốt lên.

Ông nói: Không sao đâu, nghỉ hè nghỉ đông cháu có thể về nhà mà. Hơn nữa, các em rồi cũng sẽ lớn khôn, đợi cháu học xong hai năm rồi vào quân đội, bác sẽ đón cả Lục An qua đó luôn.

Lục Bình nhận ra rằng không phải cứ nói ra được lời từ chối là giải quyết xong vấn đề, bởi vì đối phương sẽ phớt lờ lời từ chối đó mà tiếp tục khuyên nhủ. Như vậy cậu phải nỗ lực rất nhiều mới có thể kiên định với chính mình mà không bị cuốn theo lời đối phương. Khí thế của bác cả quá mạnh, ánh mắt sắc sảo, chỉ cần bác nhìn một cái là Lục Bình đã thấy run rồi, giờ phải đứng ra đưa yêu cầu, cậu thật sự có chút không trụ vững.

Cậu bé từ từ cúi đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào bác cả Lục, giọng nói cũng nhỏ dần: Cháu... cháu không nỡ xa nhà ạ. Cậu bé không biết phải làm sao để tiếp tục giữ vững ý kiến của mình, chỉ có thể nói lý do luyến nhà như một đứa trẻ.

Giọng nói ôn hòa nhưng không kém phần nghiêm nghị của bác cả Lục vang lên từ trên đỉnh đầu: Lục Bình, cháu lớn rồi, không còn là trẻ con nữa, không thể cứ mãi luyến nhà như vậy được. Làm đàn ông thì đều phải bước ra ngoài xã hội, cháu nhìn bác cả, nhìn chú ba xem... Ngừng một lát, ông hỏi: Có phải vì chuyện bác cả cháu cãi nhau hôm nọ mà cháu mới đổi ý không?

Ông cũng không nghĩ nhiều đến việc người trong nhà không cho Lục Bình đi, mà chỉ đồ rằng Lục Bình tâm tính nhạy cảm, hay nghĩ cho người khác nên có lẽ đã suy nghĩ lung tung.

Lục lão gia thương cháu nội, có thể can đảm nói với bác cả là không đi đã là dũng cảm lắm rồi, chẳng phải ngay cả ông cũng chẳng thể khước từ anh cả đó sao? Ông nói: Anh cả, chắc chắn thằng bé không phải vì chuyện đó đâu, nó còn nhỏ, chưa hiểu mấy chuyện ấy đâu mà.

Mặc dù Lục Bình không dám nhìn bác cả Lục nhưng vẫn cúi đầu nói: Cũng... cũng có một phần nguyên nhân đó ạ. Cháu... cháu không biết sau này phải đối mặt thế nào.

Bác cả mắng Nghiêm Tâm quyến rũ chú ba, bất kể là thật hay giả thì đều làm cậu thấy không thoải mái, đương nhiên cậu đứng về phía dì út vô điều kiện rồi. Bây giờ cậu có một cảm giác rất khó tả đối với Nghiêm Tâm, không còn đơn thuần coi cô ta là khách cần được tiếp đãi t.ử tế nữa, mà trong lòng cứ nghĩ: Cô đến đây làm gì vậy chứ? Sau này nếu cháu sang nhà bác cả mà cứ phải chạm mặt cô thì ngại c.h.ế.t đi được.

Lục lão gia không ngờ cháu nội lại nói thẳng ra như vậy, đúng là trẻ con, chẳng biết giấu giếm gì cả, làm ông cũng thấy ngượng lây. Lục lão gia lúng túng nói: Anh cả, lời trẻ con thôi...

Bác cả Lục thở dài một tiếng: Thôi được rồi. Nếu cháu đã cảm thấy không thoải mái thì bác cả không ép cháu nữa. Bây giờ chúng ta đều đề cao dân chủ, phải khai minh.

Thấy bác cả Lục đã đổi ý, Lục lão gia và Lục Bình đều thở phào nhẹ nhõm, chính ông cũng thấy căng thẳng vô cùng. Nói thật, Lục lão gia đối với người anh cả này còn thấy... sợ hơn cả đối với cha ruột mình nữa. Ông dám cãi lại cha mình, tùy ý từ chối yêu cầu của cụ, nhưng lại không thể đối xử với anh cả như vậy. Thấy Lục Bình căng thẳng đến mức mồ hôi ướt đẫm cả áo, ông khẽ vỗ vai thằng bé, ra hiệu cho nó đi chơi với các em.

Lục Bình cảm thấy như vừa trút bỏ được một tảng núi ngàn cân, cả người nhẹ nhõm hẳn lên, nhưng cậu cũng không hấp tấp chạy đi ngay mà lễ phép chào bác cả một tiếng, rồi mới giữ kẽ bước nhanh theo đuổi kịp đám em của mình. Nhìn theo bóng lưng của cậu, bác cả Lục cười khổ, nói với Lục lão gia: Haiz, đúng là không phục già không được mà.

Lục lão gia: Anh cả, anh nói gì vậy chứ, thể hình anh còn dẻo dai hơn em nhiều.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.