Thập Niên 70: Đoàn Văn Công Có Đại Mỹ Nhân - Chương 165

Cập nhật lúc: 05/02/2026 03:16

Đôi môi đỏ mọng kia của cô còn dán lên môi đại ca nữa!

Phi lễ vật thị! (Chuyện không hợp lễ nghĩa thì không nhìn!)

Lục Thiếu Du dùng cả hai tay bịt c.h.ặ.t mắt lại.

Cậu sợ làm phiền đến họ khiến Đường Đường ngượng ngùng, nên vội vàng rón rén lui ra ngoài, còn nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại cho họ.

Sau khi đóng c.h.ặ.t cửa phòng bệnh, Lục Thiếu Du tựa vào tường, đỏ mặt để bình ổn lại nhịp tim.

Thật không thể tin nổi!

Đường Đường vậy mà lại hôn đại ca rồi!

Nói cách khác, Đường Đường đồng ý tìm hiểu đối tượng với đại ca rồi sao?

Sau này cô ấy sẽ trở thành chị dâu của cậu?

Lục Thiếu Du càng nghĩ càng phấn khích.

Cậu gần như không nén nổi trái tim đang kích động muốn hóng hớt của mình.

Nhưng chuyện này cậu chắc chắn sẽ không rêu rao khắp nơi, cậu chỉ có thể cố gắng đè nén sự thôi thúc muốn gọi điện cho ông nội nhà mình, rồi lao vun v.út xuống lầu mua cơm.

Dù sao người đang yêu đương thì ăn gì cũng thấy ngọt.

Bữa tối cậu cứ mua đại là được!

"Tống Tống..."

Lục Kim Yến cũng không ngờ Tống Đường lại đột nhiên hôn lên.

Thần sắc anh khựng lại một chút, ngay sau đó yết hầu chuyển động kịch liệt, đảo ngược thế chủ động.

Một tay anh siết c.h.ặ.t eo thon của cô, một tay đỡ sau gáy cô, giống như người lữ hành bị lạc đường trong sa mạc, cuối cùng cũng tìm thấy dòng suối mát lạnh hằng đêm mong nhớ.

Trầm mê phóng túng, không thể tự kiềm chế!

"Tống Tống, ngồi lên đây..."

Lục Kim Yến vừa nói vừa bảo Tống Đường ngồi lên.

Thực tế là chưa đợi cô cử động, anh đã trực tiếp nhấc bổng cô đặt lên đùi mình.

Bàn tay với những khớp xương rõ ràng của anh lần theo sau gáy cô từ từ di chuyển xuống dưới.

Khi chạm đến lưng cô, những đầu ngón tay có vết chai mỏng của anh không khỏi khẽ run rẩy một cái.

Ngay sau đó, mất kiểm soát tiến về phía trước.

"Lục Kim Yến..."

Tống Đường vừa rồi chỉ muốn trao cho anh một nụ hôn phớt qua như chuồn chuồn lướt nước.

Ai mà ngờ được, cô vừa muốn tách khỏi anh thì anh đã mạnh mẽ làm sâu thêm nụ hôn này.

Mỗi lần hôn nhau, anh lại như muốn ăn tươi nuốt sống cô đến mức chẳng còn mẩu xương vụn nào.

Bị anh gắt gao giam cầm trong vòng tay, cô theo bản năng muốn rời xa anh.

Chỉ là nghĩ đến nơi hoang dã ở nông thôn, anh đã liều mình bảo vệ trước mặt cô, rồi ở ngoài đoàn văn công, anh bất chấp tất cả che chắn cho cô khỏi sự tổn thương của axit sunfuric đậm đặc, trái tim cô trong chốc lát mềm nhũn như kẹo bông gòn, thế nào cũng không nỡ đẩy anh ra.

Trên tay cô còn dùng thêm vài phần sức lực, ôm anh c.h.ặ.t hơn.

"Đừng xé quần áo!"

Cho đến khi tay anh lần theo tấm lưng mảnh dẻ của cô tiến về phía trước, cô mới bừng tỉnh đại ngộ.

Mặt cô đỏ bừng như thoa phấn hồng.

Cô nghiến răng nghiến lợi nắm lấy bàn tay cực kỳ không an phận kia của anh: "Lục Kim Yến, anh đừng có không biết xấu hổ!"

Nếu là ở nơi riêng tư, cô có quần áo dự phòng thì anh có xé một chút thực ra cũng không sao.

Dù sao dáng người anh đẹp như vậy, cô sẽ không chịu thiệt.

Nhưng bây giờ là ở phòng bệnh.

Vả lại là Lục Thiếu Du cùng đi với họ.

Dù lúc này trong phòng bệnh chỉ có hai người bọn họ nhưng Lục Thiếu Du có thể vào bất cứ lúc nào, nếu bị cậu ta bắt gặp thì cô không còn mặt mũi nào mà nhìn ai nữa!

"Tôi..."

Lục Kim Yến nóng bừng tai nhìn bàn tay không biết xấu hổ kia của mình.

Vừa rồi anh không có ý định xé quần áo của cô.

Chỉ là mỗi lần hôn cô, bàn tay này của anh luôn không chịu để yên một chỗ.

Nhưng loại chuyện này càng nói lại càng giống như anh đang giở trò lưu manh, không thể giải thích được.

Lúc này, Lục Kim Yến cũng nhận ra Lục Thiếu Du vẫn còn ở bệnh viện.

Hôm nay Tống Đường không bị thương.

Chỉ là cứ nghĩ đến việc nếu hôm nay anh không đi qua đó, hoặc đi chậm một bước thôi là cô sẽ bị thương, bị đau, trong lòng anh vẫn không khỏi sợ hãi.

Anh muốn đè cô dưới thân mà hôn thật mãnh liệt.

Anh muốn ôm c.h.ặ.t lấy cô, tốt nhất là khảm cô vào cơ thể mình.

Nhưng Lục Thiếu Du có thể quay lại bất cứ lúc nào.

Cuối cùng, anh vẫn ép bản thân phải dừng lại.

Thấy cô vẫn ngồi trên người mình, dán sát vào mình, mềm mại đến mức không ra gì, anh lại vội vàng khàn giọng nói một câu: "Tống Tống, xuống đi..."

Tống Đường chắc chắn phải đi xuống rồi.

Bởi vì cô cảm nhận rõ ràng sự không biết xấu hổ của anh.

Sau khi cô đi xuống, Lục Kim Yến kéo tấm chăn được gấp gọn gàng trên giường bệnh ra, không mấy tự nhiên đắp lên vùng eo và chân mình.

Tống Đường không muốn nhìn bộ dạng quỷ quái này của anh, vội vàng quay mặt sang một bên.

Lục Kim Yến lại ngồi đờ ra đó thêm mấy phút nữa mới bỏ tấm chăn trên người ra.

Lần này Lục Thiếu Du đã rút kinh nghiệm, trước khi vào phòng bệnh liền gõ cửa.

Lục Kim Yến và Tống Đường đều đã tách nhau ra từ lâu, lần này cậu đi vào thì không nhìn thấy thứ gì không nên thấy.

Lục Thiếu Du nói là mua đại nhưng một người trong phòng bệnh là bệnh nhân, một người là bạn tốt của cậu, cậu chắc chắn phải để hai người họ ăn uống vui vẻ, nên cậu vẫn mua không ít món ăn nhẹ đặc sản của thủ đô.

Sau khi ba người ăn xong bữa tối, Lục Kim Yến cũng đã truyền xong dịch.

Bác sĩ nói bây giờ anh có thể rời đi rồi, về nhà chú ý nhiều hơn là được.

Lục Thiếu Du cũng biết lái xe.

Lục Kim Yến bị thương, về nhà chắc chắn là cậu lái.

Cậu vừa ngước mặt lên đã nhìn thấy Lục Kim Yến và Tống Đường đang ngồi ở ghế sau.

Thật sự là không nỡ nhìn.

Đại ca và Đường Đường mỗi người ngồi một bên xe.

Nhưng thỉnh thoảng họ lại nhìn nhau, ánh mắt tình tứ đến mức sắp b.ắ.n ra tia lửa rồi.

Lục Thiếu Du đột nhiên cảm thấy cậu không nên ở trong xe mà nên ở dưới gầm xe mới đúng.

Cậu vốn là người không giữ được lời, nhịn lâu như vậy, cậu sắp nổ tung đến nơi rồi.

Cậu dùng sức ấn vô lăng một cái, vẫn hỏi một câu: "Đại ca, anh và Đường Đường... có phải đang tìm hiểu đối tượng với nhau không?"

"Ừ."

Lục Kim Yến nhàn nhạt đáp một tiếng.

Anh và Tống Đường đúng là đang tìm hiểu đối tượng.

Đã bị Lục Thiếu Du nhìn ra rồi thì anh cũng không cần thiết phải phủ nhận.

Tuy nhiên nghĩ đến việc Tống Đường không muốn công khai, anh vẫn lạnh lùng cảnh cáo Lục Thiếu Du một câu: "Về nhà đừng có nói bậy!"

Đại ca thật sự theo đuổi được Đường Đường rồi!

Lục Thiếu Du kích động đến mức suýt chút nữa thì nhảy nhót trên ghế lái.

Nếu cậu mà có đối tượng thì chắc chắn sẽ hận không thể lập tức thông báo cho cả thiên hạ biết.

Để tất cả mọi người biết Nguyễn Thanh Hoan là đối tượng của Lục Thiếu Du cậu, hai người họ sắp kết hôn rồi.

Nhưng đại ca đã bảo cậu đừng nói bậy thì cậu cũng sẽ tạm thời giữ bí mật giúp họ.

Đường Đường là bạn tốt của cậu, cậu chắc chắn phải nghĩ cho cô ấy.

Bây giờ Đường Đường đúng là bằng lòng chấp nhận đại ca rồi, nhưng vạn nhất chỉ là vì đại ca đỡ axit sunfuric cho cô, cô nhất thời bị cảm động làm mờ mắt thì sao?

Nếu cậu về nói cho trưởng bối biết Đường Đường đang tìm hiểu đối tượng với đại ca.

Sợ rằng dù sau này Đường Đường có nhận ra cô không thích đại ca đến thế thì cuối cùng cũng chỉ có thể gả cho đại ca.

Nhưng nếu cậu giữ bí mật, sau khi Đường Đường nhìn rõ trái tim mình thì vẫn còn cơ hội để hối hận.

Cậu phải để cho Đường Đường một con đường lui.

Nụ hôn trong phòng bệnh lúc nãy Lục Kim Yến vẫn chưa thấy thỏa mãn.

Anh vẫn còn muốn hôn Tống Đường.

Nhưng có cái bóng đèn công suất cực lớn là Lục Thiếu Du ở đây, anh không thể hôn cô được.

Sau khi về đến sân, anh buông tay cô ra, hai người ai nấy đều trở về nhà mình.

Thực ra Tống Đường đặc biệt muốn thoát ly hoàn toàn khỏi Tống gia.

Chỉ là ở thời đại này, việc đoạn tuyệt quan hệ gia đình không dễ dàng như vậy.

Vả lại gần đây có người muốn hại mạng cô.

Cô tự mình ra ngoài ở sẽ càng khiến bản thân rơi vào vòng xoáy nguy hiểm.

Cô chỉ có thể đợi sau khi tìm ra được kẻ chủ mưu đứng sau mới tính chuyện dọn ra ngoài ở.

"Ông nội, bố, mẹ, con về rồi!"

Vừa vào phòng khách Lục gia, Lục Thiếu Du đã theo thói quen hét lớn.

Ai ngờ Cố Mộng Vãn và mẹ cô ta - Hạ Chi, lại đang ngồi trên ghế sofa ở phòng khách Lục gia.

Gương mặt đang cười rạng rỡ của Lục Thiếu Du bỗng chốc cứng đờ.

Cậu biết tâm tư của Cố Mộng Vãn đối với đại ca nhà mình.

Đại ca vất vả lắm mới theo đuổi được Đường Đường, cậu chắc chắn không thể để Cố Mộng Vãn có cơ hội thừa cơ mà vào được.

Cậu phải thề c.h.ế.t bảo vệ tình cảm giữa đại ca và Đường Đường!

"Đại ca, chẳng phải bác sĩ bảo anh phải nghỉ ngơi nhiều sao? Anh mau lên lầu nghỉ ngơi đi!"

Lục Thiếu Du vừa nói vừa dùng sức đẩy Lục Kim Yến một cái về phía cầu thang.

Cậu thậm chí còn chẳng cho Cố Mộng Vãn lấy một cơ hội để nói chuyện với đại ca! Hừ!

"Ừ."

Lục Kim Yến vốn không thích mẹ con Hạ Chi, Cố Mộng Vãn, nên đương nhiên không muốn hàn huyên với họ.

Anh nhàn nhạt quét mắt nhìn hai người một cái rồi lạnh lùng đi lên lầu.

"Tiểu Du, vết thương của đại ca cháu có nghiêm trọng không?"

Hạ Chi, Cố Mộng Vãn mang theo quà cáp đến.

Hai người họ đặc biệt đến thăm Lục Kim Yến, nhóm người Lâm Hà đương nhiên cũng biết chuyện Lục Kim Yến bị thương.

"Không nghiêm trọng, không nghiêm trọng!"

Trả lời Lâm Hà xong, Lục Thiếu Du lại nhớ đến chuyện Tống Đường và Lục Kim Yến đang tìm hiểu đối tượng.

Thật sự, cái bí mật này làm cậu ngứa ngáy khắp người vì phải kìm nén.

Cậu há miệng, đặc biệt muốn chia sẻ tin tốt lành này với gia đình.

Nhưng cậu phải để cho Tống Đường một con đường lui.

Cậu vẫn kiên quyết đè nén sự thôi thúc muốn hóng hớt, chỉ nhảy nhót nói: "Hôm nay đại ca anh dũng lắm nhé."

"Có kẻ xấu hắt axit sunfuric vào người Đường Đường."

"Nói thì chậm nhưng diễn ra thì nhanh, chỉ thấy đại ca từ trên trời rơi xuống, giống như một vị anh hùng cái thế che chắn trước mặt Đường Đường!"

"Đường Đường không sao chứ?"

Lục thủ trưởng, Lâm Hà đồng thanh hỏi cậu.

Lục Thủ Cương, Lục Dục cũng đang ở trong phòng khách, trên mặt hai người cũng đều viết đầy vẻ nghiêm trọng.

"Không sao."

Lục Thiếu Du khoát tay một cái đầy lãng t.ử: "Đại ca con bị thương một chút ở lưng thôi, bác sĩ nói cũng không sao."

"Nhưng thấy đại ca con bị thương, Đường Đường có vẻ đau lòng lắm, con thấy hai người họ rất có triển vọng đấy!"

Lục thủ trưởng cười không khép được miệng.

"Thằng nhóc thối tha coi như cũng có chút tiền đồ!"

Lục Thủ Cương, Lâm Hà cũng tràn đầy vẻ an tâm, hai người đương nhiên mong con trai lớn có thể cầu được ước thấy.

Nghe Lục Thiếu Du nói Tống Đường không sao, Lục Dục khẽ thở phào một hơi.

Nghĩ đến việc cô đau lòng cho đại ca, trong lòng anh không khỏi có chút xót xa.

Nếu lúc đó anh ở bên cạnh cô, anh cũng sẽ bất chấp tất cả mà bảo vệ trước mặt cô.

Tuy nhiên, anh vẫn thầm chúc phúc cho cô và đại ca.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.