Thập Niên 70: Đoàn Văn Công Có Đại Mỹ Nhân - Chương 166
Cập nhật lúc: 05/02/2026 03:16
Nguyện đại ca cầu được ước thấy.
Nguyện cô hạnh phúc mỹ mãn, không bị phụ lòng.
Hạ Chi luôn cảm thấy Lục gia và Hạ gia (đúng ra là Cố gia) sẽ kết thông gia.
Người nhà họ Lục ngay trước mặt bà ta và Cố Mộng Vãn mà trêu chọc Lục Kim Yến, Tống Đường, trong lòng bà ta đương nhiên không mấy dễ chịu.
Bà ta vốn dĩ tâm cao khí ngạo, chuyện hôn sự của con cái bà ta cảm thấy nên do phía nhà trai mở lời trước.
Nhưng con gái nhất quyết phải lấy Lục Kim Yến cho bằng được, gần đây lại xuất hiện một Tống Đường, bà ta cũng không hy vọng chàng rể tốt mà bà ta nhắm trúng lại bị nhà họ Tống cướp mất, nên bà ta vẫn quyết định nhắc nhở Lâm Hà một chút.
"A Hà, biết Tiểu Yến bị thương, Mộng Mộng rất lo lắng."
Hạ Chi nhìn Lục Thủ Cương một cái rồi tiếp tục nói với Lâm Hà: "Lão Lục nhà bà trước đây từng đề cập với lão Cố nhà tôi, nói là muốn kết thông gia."
"Hai đứa trẻ đều không còn nhỏ nữa rồi, bà xem chúng ta có phải nên định chuyện của hai đứa lại rồi không?"
Chương 174 Lục Dục, Lục Thiếu Du chỉ công nhận Tống Đường là chị dâu!
Nghe Hạ Chi nói vậy, trên gương mặt thanh cao, xinh đẹp, mang đậm nét cổ điển của Cố Mộng Vãn hiếm khi nhuốm vẻ ửng hồng.
Giống như hoa đào tháng ba, rực rỡ rạng ngời.
Cô ta hơi rũ mi mắt xuống, ngoan ngoãn và nhỏ nhẹ gọi Lâm Hà một tiếng: "Dì Lâm..."
Tim Lâm Hà bỗng hẫng một nhịp.
Chuyện Hạ Chi nói, bà đã nghe Lục Thủ Cương nhắc tới.
Vài năm trước, Lục Thủ Cương cùng uống rượu với cha của Cố Mộng Vãn là Cố cục trưởng - Cố Bỉnh Quân, Cố Bỉnh Quân khen Lục Kim Yến tướng mạo đường đường, là một nhân tài, thật sự rất tốt.
Xã giao khen ngợi lẫn nhau, Lục Thủ Cương cũng khen Cố Mộng Vãn vài câu.
Cố Bỉnh Quân lại nói hai đứa nhỏ này lang tài nữ mạo, rất xứng đôi.
Lục Thủ Cương còn có thể nói gì khác?
Ông đương nhiên phụ họa, nói là rất xứng đôi.
Lúc đó uống rượu xong về nhà, Lục Thủ Cương còn kể chuyện này với Lâm Hà.
Lâm Hà đã mắng ông một trận, bảo sau này ông đừng có nói bậy với Cố Bỉnh Quân nữa, bà cảm thấy Lục Kim Yến và Cố Mộng Vãn không hợp nhau.
Lục Thủ Cương ở bên ngoài thì rất lợi hại, nói một là một, nhưng ở nhà ông lại điển hình là người sợ vợ, vợ không đồng ý kết thông gia với nhà họ Cố thì ông chắc chắn sẽ không nhắc lại chuyện này với nhà họ Cố nữa.
Hơn nữa, lúc đó ông chỉ lịch sự phụ họa một câu nói hai đứa xứng đôi chứ chưa bao giờ đề cập đến việc kết thông gia.
Ông cứ tưởng nhà họ Cố cũng sẽ không nhắc lại chuyện này nữa.
Ai mà ngờ tối nay Hạ Chi lại bóp méo lời ông nói, bảo ông muốn hai đứa nhỏ kết hôn!
Lâm Hà cảm thấy chuyện Hạ Chi nhắc đến tối nay đều tại lúc trước chồng mình nói bậy, bà lườm ông một cái cháy mặt.
Nhận được ánh mắt chán ghét của vợ, Lục Thủ Cương thấy nghẹn khuất muốn c.h.ế.t.
Ông và Cố Bỉnh Quân là bạn học cũ, quan hệ giữa hai người rất tốt.
Ông không muốn làm vợ con Cố Bỉnh Quân mất mặt, trước mặt hai người họ có một số lời ông không tiện nói ra, chỉ có thể uất ức nhìn vợ một cái.
Lâm Hà lại chán ghét lườm ông một cái nữa rồi mới gượng gạo cười nói với Hạ Chi: "Tiểu Yến tuổi tác đúng là không còn nhỏ nữa."
"Nhưng thằng bé Tiểu Yến kia tính tình lạnh lùng, cứ như cục băng ấy, Mộng Mộng xuất sắc như vậy, thằng nhóc thối tha kia không xứng với con bé."
Lâm Hà nói lời này đã giữ đủ thể diện cho Hạ Chi, cũng ngầm nói cho bà ta biết nhà họ Lục không có ý định kết thông gia với nhà họ Cố.
Bà cứ tưởng bà đã nói như vậy thì Hạ Chi sẽ không nhắc lại chuyện này nữa.
Ai ngờ bà lại nghe Hạ Chi nói: "A Hà, tôi nghe nói rồi, thằng bé Tiểu Yến gần đây qua lại rất thân thiết với Tống Đường nhà họ Tống."
"Nhưng tôi cũng nghe nói cái cô Tống Đường kia mới vừa được lão Tống đón từ dưới quê lên không lâu, cô ta không có học thức, không có tố chất, phẩm hạnh cũng không ra gì."
"Chúng ta làm cha làm mẹ đương nhiên phải nghĩ cho con cái."
"Tiểu Yến tiền đồ rộng mở, chắc chắn không thể bị loại người này làm lỡ dở được!"
Lâm Hà đanh mặt lại.
Lục Thủ Cương và Cố Bỉnh Quân là bạn học, bà và Hạ Chi cũng là bạn học.
Mặc dù tính khí bà và Hạ Chi không mấy hợp nhau nhưng vì đều là bạn học cũ, bà và Hạ Chi còn là đồng nghiệp nên bao nhiêu năm qua hai nhà vẫn luôn có qua lại.
Bà cũng biết Hạ Chi luôn tự cho mình là cao quý, đôi khi sẽ coi thường người khác, nhưng bà vẫn không ngờ bà ta lại phỉ báng một người hậu bối vô căn cứ như vậy.
Sắc mặt Lục thủ trưởng, Lục Thủ Cương cũng không mấy tốt đẹp.
Dù sao họ cũng đã quen biết Tống Đường được một thời gian rồi, cô là người như thế nào họ hiểu rõ trong lòng, không phải Hạ Chi hạ thấp vài câu là cô sẽ trở nên tồi tệ.
Lục Thiếu Du coi Tống Đường là bạn tốt.
Bây giờ cậu lại càng coi cô là chị dâu tương lai của mình.
Nghe Hạ Chi công kích cô như vậy, cậu chắc chắn không nhịn được.
Cậu đang định lên tiếng thì ai ngờ lại nghe thấy người anh thứ hai vốn luôn ít nói, chưa bao giờ lo chuyện bao đồng của mình cười lạnh một tiếng.
"Dì Hạ, nếu Tống Đường không có học thức thì kỳ thi viết của đoàn văn công cô ấy có thể đứng nhất sao?"
"Dì dường như đã quên mất bài toán khó lần đó của Viện Khoa học chúng ta là ai đã giúp giải quyết rồi!"
"Còn về việc phẩm hạnh không ra gì..."
Độ cong nơi khóe môi Lục Dục càng thêm châm biếm, trong đôi mắt đen như ngọc kia càng tỏa ra hơi lạnh thấu xương.
"Tống Đường không giống như dì Hạ đâu, sẽ không nói xấu sau lưng người khác!"
Sắc mặt Hạ Chi, Cố Mộng Vãn đồng thời tái nhợt đi.
Hạ Chi không ngờ Lục Dục là một hậu bối mà lại dám cãi lại bà ta.
Còn Cố Mộng Vãn thì không ngờ Lục Dục là một người lạnh lùng như vậy, bình thường ngay cả cô ta cũng chẳng buồn để ý, vậy mà lại đi nói giúp cho Tống Đường!
Lâm Hà cảm thấy lời này của Lục Dục nói rất đúng.
Hơn nữa, bà không ngờ Lục Dục bây giờ đã biết bảo vệ chị dâu tương lai rồi.
Thằng nhóc thối tha quả nhiên là ngoài lạnh trong nóng.
Nó sẵn lòng bảo vệ chị dâu tương lai, Lâm Hà thật sự rất an tâm.
Tuy nhiên, trong thế giới của người trưởng thành, đôi khi vẫn cần phải duy trì sự hài hòa bề ngoài một cách gượng ép.
Sau khi Lục Dục nói xong, bà vẫn nói một câu không nặng không nhẹ: "Tiểu Dục, dì Hạ của con là trưởng bối, sao con lại nói chuyện với dì ấy như vậy?"
"Sau này chú ý một chút!"
Sau khi giả vờ khiển trách Lục Dục, bà lại nói với Hạ Chi: "Có lẽ bà có hiểu lầm gì đó về Đường Đường rồi, Đường Đường là một đứa trẻ ngoan, nhiều lời đồn thổi không thể tin được đâu, tôi rất thích Đường Đường."
"Hạ Chi, không giấu gì bà, Tiểu Yến nhà tôi đúng là có cảm tình với Đường Đường. Mộng Mộng cũng là một đứa trẻ ngoan, là thằng nhóc thối Tiểu Yến kia không có phúc phận đó."
Sắc mặt Cố Mộng Vãn lại khó coi thêm vài phần.
Lâm Hà mở miệng là khen ngợi cô ta nhưng thực tế đều là đang từ chối cô ta.
Cố Mộng Vãn vẫn cảm thấy mình giống như bị ai đó tát thẳng vào mặt vậy.
Cô ta không thèm bàn tán về người khác.
Nhưng sự không cam tâm mãnh liệt vẫn khiến cô ta không nhịn được mà nói một câu: "Dì Lâm, Tống Đường ở đoàn văn công chúng cháu danh tiếng không được tốt lắm, cô ta..."
"Nói xấu sau lưng người khác cũng rất không tốt!"
Chưa đợi Cố Mộng Vãn nói hết câu, Lục Thiếu Du đã lạnh lùng ngắt lời cô ta.
Cố Mộng Vãn bẽ bàng đến mức sắc môi trắng bệch, cơ thể khẽ run rẩy một cái.
Lục Thiếu Du ngày thường trông lúc nào cũng vui vẻ, đối với ai cũng cười hì hì.
Cậu cũng từng cười với cô ta.
Cô ta cứ tưởng cậu mong muốn cô ta làm chị dâu của mình, cô ta không dám nghĩ cậu lại có thể hạ thấp cô ta như vậy!
"Tiểu Du, đừng nói bậy!"
Lâm Hà tượng trưng lườm Lục Thiếu Du một cái, rồi ôn tồn an ủi Cố Mộng Vãn: "Mộng Mộng, con là một đứa trẻ ngoan, không cần để tâm đến những lời Tiểu Du nói đâu."
"Con và Đường Đường đều đặc biệt tốt."
"A Hà, thời gian cũng không còn sớm nữa, đã cả nhà bà đều không hoan nghênh tôi và Mộng Mộng thì chúng tôi xin phép về trước vậy!"
Mặc dù Lâm Hà ra mặt dàn xếp nhưng bà ta và Cố Mộng Vãn liên tiếp bị Lục Dục, Lục Thiếu Du vặn lại, Hạ Chi cảm thấy mất mặt.
Bà ta lạnh lùng quét mắt nhìn Lục Thiếu Du một cái rồi kéo Cố Mộng Vãn đi ra khỏi phòng khách.
Lâm Hà không thích chiếm tiện nghi của người khác.
Bà và Hạ Chi tuy bằng mặt không bằng lòng nhưng Lục Thủ Cương và Cố Bỉnh Quân quan hệ không tệ, bà không muốn làm quan hệ quá căng thẳng, nên không trực tiếp để Hạ Chi mang những món quà bà ta mang đến về, mà đưa cho bà ta hai chai rượu ngon mà Lục Thủ Cương sưu tầm được, bảo bà ta mang về cho Cố Bỉnh Quân.
"Cái bà Lâm Hà này đúng là không coi ai ra gì cả!"
Sau khi rời khỏi Lục gia, Hạ Chi không nhịn được mà chán ghét, kiêu ngạo đảo mắt một cái.
Bà ta cũng không thèm nhận đồ Lâm Hà tặng.
Có một khoảnh khắc bà ta muốn ném thẳng hai chai rượu này vào thùng rác.
Nhưng hai chai rượu này đúng là rượu ngon, cuối cùng bà ta vẫn không nỡ vứt đi.
Sau khi cất rượu lên xe, cơn giận trong lòng bà ta vẫn mãi không tan đi được.
Bà ta đã nhìn Lâm Hà ngứa mắt từ lâu rồi.
Hồi trẻ hai người là bạn học, gả cho đàn ông cũng là bạn thân, quan hệ hai người thực sự rất tốt.
Sau khi kết hôn, khoảng cách giữa hai người càng lúc càng xa.
Lục Thủ Cương liên tục lập được kỳ tích, mới vừa bốn mươi tuổi đã ngồi lên vị trí tư lệnh, người đàn ông bà ta gả cho rõ ràng không bằng Lục Thủ Cương.
Mà bà ta và Lâm Hà cùng ở Viện Khoa học, bà ta làm hơn hai mươi năm vẫn là nhân viên, còn Lâm Hà đã là chủ nhiệm.
Nếu Lâm Hà thật lòng đối xử tốt với Cố Mộng Vãn, làm một bà mẹ chồng tốt thì bà ta còn có thể miễn cưỡng chung sống hòa thuận với bà ấy.
Nhưng bây giờ bà lại thiên vị cái con nhỏ nhà quê Tống Đường chẳng được tích sự gì, điều này bảo bà ta làm sao mà nhẫn nhịn cho được?
Gần đây Viện Khoa học đang điều tra một việc.
Nếu việc đó tra đến người bà ta thì sẽ rất rắc rối.
Vốn dĩ bà ta định để Lục Dục làm kẻ thế thân.
Bây giờ bà ta quyết định đổ hết mọi trách nhiệm lên đầu Lâm Hà!
Như vậy Lâm Hà sẽ bị bắt giữ vì tội gián điệp và bị xử b.ắ.n!
Nghĩ đến cảnh tượng Lâm Hà bị mọi người phỉ nhổ, danh tiếng bại hoại, rồi còn bị xử b.ắ.n thê t.h.ả.m, trong lòng bà ta cuối cùng cũng thấy hả dạ được đôi chút.
Bà ta quay mặt sang, vô cùng nghiêm túc nói với Cố Mộng Vãn: "Mộng Mộng, Lâm Hà coi thường đứa con dâu là con, chúng ta cũng không cần phải dùng mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh của họ làm gì."
"Con gái mẹ xuất sắc như vậy, xứng đáng với người đàn ông xuất sắc nhất thiên hạ! Mẹ thấy con vẫn nên từ bỏ Lục Kim Yến đi thôi!"
"Mẹ, con không nhìn trúng những người đàn ông khác đâu!"
Cố Mộng Vãn c.ắ.n c.h.ặ.t môi, vô cùng bướng bỉnh nói: "Đời này con chỉ lấy anh ấy thôi!"
Hạ Chi thở dài bất lực một tiếng.
Bà ta biết tính tình của con gái mình.
