Thập Niên 70: Kế Hoạch Nuôi Dạy Con Cái - Chương 139
Cập nhật lúc: 09/04/2026 19:06
Đường Tuy Thảo cái hiểu cái không, nhưng vẫn gật đầu: “Con sẽ nghe lời mẹ nuôi nói.”
Từ Phân Nguyệt vui mừng nói: “Đứa trẻ ngoan.”
……
Tô Anh thấy Đường Tuy Thảo không thể đồng hành cùng với mấy đứa trẻ, xoay người về nhà dọn chén đũa, Hàn Cảnh Viễn nói giữa trưa về ăn cơm, còn nhờ cô mua giấm, phỏng chừng là muốn dùng đến khoai tây vụn.
Cô khóa cửa lại, không vội vã đi Cung Tiêu Xã mua đồ ăn, dùng dị năng tìm tòi một phen trước xem, người đàn ông có khí chất phúc hậu ngày hôm qua, lại xuất hiện gần nông trường.
Nhà Tô Anh ăn hết trứng gà rất nhanh, cô đi nông trường mua qua vài lần trứng gà mà không cần phiếu, hơn nữa trong nhà đã hết trứng gà, lại có thể danh chính ngôn thuận mua trứng gà rồi.
Kỳ quái ở chỗ, Từ Phân Nguyệt cũng ở đây mua trứng gà, chị ta rất keo kiệt, Tô Tòng Nham cho tiền mua đồ gia dụng, cũng không biết bị bảo mẫu cắt xén đi ít nhiều gì, chị ta sẵn sàng bỏ tiền mua loại trứng giá cao này mà không cần dùng phiếu? Có gì là lạ đâu.
Từ Phân Nguyệt liếc mắt Tô Anh một cái, quay đầu lại nói với người đàn ông phúc hậu hơi béo bên cạnh: “Tiên sinh Thôi, anh thật sự có thể giúp Võ Sinh có chỗ để quay lại thành phố sao, anh muốn bao nhiêu tiền?”
Thôi Hưng Đông cười nói: “Có tiền hay không cũng đừng khách khí, đều là đồng hương, xem trên danh dự của cô, tôi đi theo bạn học cũ ta nói một tiếng, phê duyệt danh ngạch trở lại thành phố là không thành vấn đề, nhưng mà tôi cũng lén lút hỏi qua Tiểu Trần, anh ta gần như là không muốn lại cùng Mỹ Tĩnh gương vỡ lại lành đâu.”
Từ Phân Nguyệt tự tin nói: “Lúc trước không chịu, chờ hôm nay Mỹ Tĩnh gặp qua anh ta, hai người nói chuyện, nói không chừng liền nguyện ý.”
“Tô Tòng Nham ưu tú như vậy, hai người đều có con chung, Mỹ Tĩnh thật sự định ly hôn sao, cô ta bỏ được?”
Từ Phân nguyệt thở dài nói: “Mỹ tĩnh cùng với Võ Sinh là tự do yêu đương, đều do chị họ của tôi một hai phải chia rẽ, cô ta một lòng muốn gả cho tình yêu, kết quả là cuộc hôn nhân này đã được sắp đặt từ trước rồi, mỗi ngày trôi qua cũng không hề vui vẻ, chỉ cần Võ Sinh đồng ý quay lại, cô ta có thể hạ quyết tâm ly hôn.”
Tô Anh ở trên cây cổ thụ cách đó không xa, nghe được rất rõ ràng, ha hả cười lạnh không ngừng, muốn gả cho tình yêu? Cô ta không hạnh phúc? Vậy Tô Tấn thì tính cái gì, kẻ xui xẻo Tô Tòng Nham kia thì tính là cái gì.
Muốn quay lại với người cũ, vì sao không ly hôn trước, cô ta nếu là trước ly hôn lại đi tìm người cũ, còn tính Thẩm Mỹ Tĩnh có điểm cốt khí, cõng chồng trên lưng còn tìm người cũ quay lại, chờ người cũ cho phép mới có dũng khí ly hôn?
Tô Anh vốn không phải người nhiều chuyện, nhưng thế này cũng thật quá đáng, Thẩm Mỹ Tĩnh hôm nay xin nghỉ phỏng chừng là tới tìm Trần Võ Sinh đàm phán, đàm phán lợi thế, hẳn là Hữu Hữu đi.
Đám người đi xa, Tô Anh từ trên cây xuống dưới, xoay người đuổi theo Từ Phân Nguyệt.
Trên một cây cổ thụ cách đó không xa, Hàn Cảnh Viễn từ trên cây xuống dưới, yên lặng nhìn bóng dáng cô vợ bóng dáng của cô vợ nhà mình vài lần, mặt lộ vẻ nghi hoặc, vốn định theo sau, nhưng Thôi Hưng Đông đi rất nhanh không để lại dấu vết, anh khẽ c.ắ.n môi, xoay người đuổi theo Thôi Hưng Đông.
……
Tô Anh theo Từ Phân Nguyệt, nhìn thấy cô ta đi gặp Trần Võ Sinh, ra tới lúc sắc mặt không tốt, còn hùng hùng hổ hổ nói Trần Võ Sinh cổ hủ, phỏng chừng là thuyết phục khách thất bại, Trần Võ Sinh thậm chí còn không muốn cho Thẩm Mỹ Tĩnh cơ hội gặp mặt.
Tô Anh trở về, mua bốn mươi cái trứng gà, lại đi Cung Tiêu Xã mua khoai tây giấm trắng cùng một túi bột mì phú cường, còn có một chút cải thìa, hôm nay giữa trưa không ăn mì sợi, thay vào đó là ăn trứng gà và mì rau xanh.
Về nhà nhào kĩ mì sợi, dùng gạc đắp lại cho tươi, lại đem gọt vỏ khoai tây, lấy thao nước, chờ Hàn Cảnh Viễn trở về nấu cơm.
Bên ngoài có người gõ cửa, Tô Anh cảm thấy hiếm lạ, tới nhà cô gõ cửa ngoại trừ Kiều Lan Lan chính là người phát thư, sau này Kiều Lan Lan tới nhà chỉ cần cửa mở ra, cô ta đã quen đến không gõ cửa.
Không phải là Từ Phân Nguyệt chứ, cô vì tìm hiểu tin tức, lại bắt đầu nhiệt tình quá mức.
Tô Anh rửa sạch tay, ở trên tạp dề lau một phen bọt nước t.ử, đi ra phòng bếp, nhìn thấy vị thím xa lạ, trong tay còn cầm một con cá mặn, một con vịt muối.
“Em chính là Tiểu Tô sao?” Thím ở cửa cười nói: “Người đàn ông nhà chị nửa đêm tối hôm qua kêu Hàn Cảnh Viễn đi, kêu tôi đem vài món đặc sản đến cho cô.”
Tiểu cảnh vệ tối hôm qua là nói tân chính ủy tiền nhiệm, vị thím hòa khí này là người nhà của lãnh đạo Hàn Cảnh Viễn, Tô Anh khách khí mời vào cửa: “Chị quá khách khí, em chỉ nhận cá thôi, cũng không dám lấy nhiều, vịt muối chị mang về đi.”
“Nhà có nhiều trẻ con, đây đều là lão Hứa kêu chị mang ra đây, mang về lại bị ông ta lải nhải.”
Xem ra là một chị dâu không có chính kiến, Tô Anh đáp lễ lại bằng một cân tôm khô lớn: “Trứng vịt biển này nấu cháo rất ngon, làm tôm là ngày thường đi biển bắt hải sản, tự mình mua ở bến tàu rồi phơi khô, có thể làm đồ ăn vặt trực tiếp ăn, chị dâu nếm một cái.”
“Tôm tốt như vậy làm món ăn vặt?”
Triệu Hương xé một miếng từ tôm khô lớn, đưa tôm vào trong miệng, c.ắ.n một miếng nhỏ, thịt tôm rắn chắc, hơi mặn, lại thơm lại nhai rất ngon, hai ba con tôm khô là có thể ăn chung với một chén cháo.
Triệu Hương thấy Tô Anh nhanh nhẹn xắt rau xanh rồi đ.á.n.h trứng, làm mặt bánh canh, tò mò hỏi: “Tại sao em không chiên khoai tây vụn?”
Tô Anh ‘phụt’ cười, nói Hàn Cảnh Viễn rất hứng thú với món khoai tây, một hai phải trở về lại xào một lần cho cô nếm.
