Thập Niên 70: Kế Hoạch Nuôi Dạy Con Cái - Chương 140

Cập nhật lúc: 09/04/2026 19:06

Triệu Hương cũng cảm thấy buồn cười, cảm thán vẫn là lúc tuổi còn trẻ tình cảm tốt, lại cảm thán Hàn Cảnh Viễn thay đổi cũng rất nhiều.

“Cậu ấy của lúc đầu, chính là như giả vờ bệnh tâm thần, lúc trước mỗi khi khách đến nhà chị đều không dám ngồi gần, chị còn cho rằng đứa trẻ này tính tình lãnh đạm.”

Không nghĩ tới là hiệp nghị kết hôn, xem dáng vẻ thích thú nấu cơm cho vợ mình bây giờ, cô vợ tự mình chọn lấy này, hẳn là rất thích đi.

Tô Anh vội hỏi nói: “Chị dâu chẳng lẽ cũng nhìn Hàn Cảnh Viễn lớn lên?”

“Kia thật cũng không phải, lúc cậu ấy bảy tám tuổi, lão Hứa liền bị điều đi rồi, sau lại có anh cậu ấy cùng anh của Tô Tòng Nham, đều là lão Hứa thủ hạ binh.”

Này liền liều một phen vì kẻ xui xẻo Tô Tòng Nham, Tô Anh đến nay vẫn không hiểu được, bọn họ dựa vào cái gì nhận định đứa trẻ trong bụng Thẩm Mỹ Tĩnh là của Tô Tấn.

“Chị dâu, em hỏi nhiều một câu, nếu chị cảm thấy không thích hợp có thể không nói.”

“Không có việc gì, em hỏi đi.”

Tô Anh nói: “Vì cái gì mà mọi người đều cảm thấy đứa trẻ trong bụng Thẩm Mỹ Tĩnh, là của Tô Tấn chứ, khi đó bọn họ đính hôn chưa được bao lâu nữa.”

“Cái này nha, đây là có nguyên nhân, Tòng Nham đi tìm anh cậu ấy, khi đến nơi, anh cậu ấy đã nói không ra lời, không ngừng phun ra m.á.u, chỉ lôi kéo tay của Mỹ Tĩnh, c.h.ế.t không nhắm mắt.”

Triệu Hương không nhịn được xoa xoa đôi mắt đang đỏ lên.

“Trước lễ tang, Tòng Nham hỏi Mỹ Tĩnh, trước khi anh cậu ấy lâm chung có để lại di ngôn gì hay không, Thẩm Mỹ Tĩnh lắc đầu nói không có, hỏi lại, liền nói cô ta mang thai, Tòng Nham cảm thấy anh cậu ấy lúc đó cứ kéo tay của Mỹ Tĩnh, lúc c.h.ế.t cũng không nhắm mắt được, nhất định là muốn kêu cậu ấy chiếu cố vị hôn thê cùng đứa trẻ không phải của mình, cho nên cậu ấy sống c.h.ế.t đều phải cưới Mỹ Tĩnh, ai phản đối đều không nghe.”

Tô Anh như bị đông cứng lại, người cuối cùng mà Tô Tấn nhìn thấy chính là Thẩm Mỹ Tĩnh, thấy vị hôn thê vì sao lại c.h.ế.t không nhắm mắt, còn nữa, di ngôn thật sự không có để lại sao?

Cô tự mình lẩm bẩm: “Nếu em trước khi c.h.ế.t còn có một hơi, mặc kệ là Hàn Cảnh Viễn hay là ai, em nhất định muốn đem tin quan trọng nhất để lại cho người nhà, chẳng hạn như mật khẩu sổ tiết kiệm ở nhà, số tiền riêng trong tài khoản, tiền tủ quần áo riêng, còn có phương t.h.u.ố.c đáng giá nhất, nói cho bọn họ biết nên đưa cho ai, sẽ không có vì sao lại không có di ngôn.”

Triệu Hương cả kinh, tự hỏi đến chính mình, kia thật đúng là, nếu là cô ấy đột nhiên gặp phải tình huống sắp c.h.ế.t, cho dù là người qua đường, cũng sẽ cầu xin họ thông tin cho người nhà, cô ấy đời này tích góp được tiền riêng, đều giấu ở góc bên trái của tủ quần áo mà chồng cô ấy cũng không biết đến sổ tiết kiệm.

Triệu Hương trong lòng rất hụt hẫng, ngồi trong chốc lát, mang theo quà đáp lễ của Tô Anh, về tới khu đông người nhà viện.

Hứa Càng Chu đói không chịu được, thiếu chút nữa đi ăn nhà hàng, hỏi: “Cho tôi con vịt, như thế nào lại nói chuyện tán gẫu lâu như vậy, bà cùng với Tiểu Tô rất hợp duyên.”

“Nói về anh của Tòng Nham.”

Triệu Hương lấy ra vài con tôm khô cho chồng ăn lót dạ, nói: “Tôi hỏi một chút, Tô Tấn thực sự không để lại di ngôn gì hay sao?”

“Không có, chuyện này không phải đều đã dò hỏi quá rất nhiều lần rồi hay sao, Thẩm Mỹ Tĩnh nói không có.”

Hứa Càng Chu cũng không lột vỏ tôm, một ngụm c.ắ.n đứt nửa cái đuôi tôm, nhai vài cái đôi mắt đều sáng lên, mùi vị so với tôm tươi còn ngon hơn.

“Bà cũng đừng nấu cơm, cho tôi hai cái bánh bao, tôi phải ăn chung với món tôm này.”

Triệu Hương đến lấy lại phần tôm còn lại đi, cũng không phải là một đứa trẻ, còn tham ăn như vậy.

Cô ấy nói: “Em nghĩ, Tô Anh nói cũng có lý, người đều phải đã c.h.ế.t, sao có thể không nhớ điều gì, không để lại lời nào được, ít nhất là mật khẩu sổ tiết kiệm trong nhà, vàng bạc đồ tế nhuyễn tàng chỗ nào, này cũng nên muốn phó thác Thẩm Mỹ Tĩnh nói cho người trong nhà một tiếng đi, sao có thể cái gì cũng để lại, có thể hay không là Thẩm Mỹ Tĩnh tham tài, cố ý không nói không?”

Nửa cái đầu tôm trong tay Hứa Càng Chu rớt trên mặt đất, cả người ngây ngốc.

Đúng vậy, làm sao anh ấy có thể bỏ qua bản năng của con người, lúc Tô Tấn lâm chung kéo tay vị hôn thê c.h.ế.t không nhắm mắt, là không buông bỏ được đứa trẻ trong bụng của vị hôn thê, hay là dùng cái c.h.ế.t chăm chú nhìn, làm Thẩm Mỹ Tĩnh nhất định phải truyền lại tin mà anh ấy đã liều c.h.ế.t mang về?

……

Thời điểm lúc Hàn Cảnh Viễn quay về thì đã gần một giờ, Tô Anh đói đến nghiến răng nghiến lợi, uất ức bực dọc mà nức nở nói: “Hàn Cảnh Viễn, anh biết em không thể bị đói được, đói sốt ruột thì có thể c.ắ.n người đó, anh mau đi làm khoai tây xào, nếu không em liền ăn anh luôn.”

“Đói bụng như thế sao lại không ăn trước đi?” Sắc mặt Hàn Cảnh Viễn ửng đỏ.

Anh đi theo Thôi Hưng Đông cả một buổi sáng, Thôi Hưng Đông ăn cơm ở nhà hàng quốc doanh xong liền về chiêu đãi sở ngủ trưa, đến tận khi đồng chí thay ca lại đây tiếp tục ngồi canh, anh mới vội vàng trở về.

Tô Anh vòng ra sau lưng giúp anh đeo tạp dề lên, thuận tay bóp một cái lên tấm lưng cơ bắp rắn rỏi của anh, cảm giác cũng rất tuyệt, người đàn ông này đúng là kiểu mặc quần áo thì có hình, c.ởi quần áo thì có…

Những ý tưởng còn lại của Tô Anh, bị Hàn Cảnh Viễn run tay lỡ cho nhiều thêm một thìa giấm trắng, khiến phải nghẹn ngược trở lại.

Được lắm, món khoai tây xào trưa nay lại chua đến mức không ăn được nữa rồi.

“Hàn Cảnh Viễn, anh thật sự rất là thích ăn giấm luôn đó nha.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.