Thập Niên 70: Kế Hoạch Nuôi Dạy Con Cái - Chương 141
Cập nhật lúc: 09/04/2026 19:06
Hàn Cảnh Viễn:… “Nếu không phải tại em véo anh lúc đang nấu cơm, thì anh đã không bị run tay rồi.”
“Vậy thì sức chịu đựng của anh cũng kém quá rồi.”
Hàn Cảnh Viễn nhanh nhẹn dọn món khoai tây xào ra, nói: “Ăn cơm đi, anh thấy em nấu bánh canh mà, sao lại cho cả một quả trứng vào nấu chung vậy?”
Tô Anh lại tìm được chỗ để phàn nàn: “Cũng do Hàn Kinh Thần, nói hai đứa mình không biết cách sống, lo mình ăn quá nhiều trứng gà, quy định mỗi tuần chỉ được ăn hai mươi quả trứng gà thôi.”
Hàn Cảnh Viễn:… “Trứng gà hẳn vẫn còn có thể ăn nổi chứ?”
Tô Anh nói: “Em cũng nghĩ như vậy, nhưng mà thằng nhỏ lần đầu tiên làm chủ nhà quản lý tiền cơm, vẫn nên tôn trọng và cổ vũ, không thể làm tổn thương tính tích cực của nó.”
“Vậy cũng đúng, thế mua thịt chút đi.”
“Môn nhi đều không có, Hàn Kinh Thần nói, về sau không được đi siêu thị ngầm mua thịt.”
“Vì sao?” Hàn Cảnh Viễn khó hiểu, cả nhà không đều đi mua sao?
“Bởi vì thịt quý!”
Hàn Cảnh Viễn không nhịn cười được, thật hiếm lạ, khi có thể nghe từ trong miệng Hàn Kinh Thần ghét bỏ giá hàng quý.
Uống một ngụm lớn bánh canh, anh nhìn như vô tình hỏi: “Hôm nay trứng gà mua ở đâu, cái đầu còn quái đại.”
“Nông trường.” Tô Anh nói: “Lúc trước cũng là từ nông trường mua.”
“Ừ.” Hàn Cảnh Viễn cúi đầu ăn cơm, không tiếp tục gặng hỏi thêm nữa, xem ra chuyện lên cây, Tô Anh là không tính toán nói cho hắn.
“Đúng rồi, em có việc muốn hỏi anh.”
Hàn Cảnh Viễn dừng đũa, ngẩng đầu nói: “Em nói đi.”
“Chính là……” Tô Anh châm chước một chút, dò hỏi: “Nếu em cung cấp manh mối người xấu cho đồn công an, thì có được khen thưởng không?”
Hàn Cảnh Viễn là người phản ứng đầu tiên, nghĩ ‘ người xấu ’ mà Tô Anh nhắc tới, có thể nào lúc mua trứng gà ở nông trường, đã chạm mặt Thôi Hưng Đông hay không.
Thôi Hưng Đông nếu thật sự có dự định bắt cóc Cố Thành Phong, vậy Trư Nam và Xán Xán phải hết sức chú ý an toàn, Tô Anh cũng vậy cũng cần phải cẩn thận.
Chung quy Cố Thành Phong con người kia, đối với vợ trước trong lòng có áy náy, nếu bắt cóc Tô Anh để uy h.i.ế.p, Cố Thành Phong cũng sẽ thỏa hiệp đi.
Hàn Cảnh Viễn dùng đũa gạt món khoai tây sợi vào trong bát cho Tô Anh, rất khẩn trương:"Em gặp phải người xấu nào, nói với anh.”
Tô Anh nhìn về phía vị dấm quá nồng, khoai tây sợi đã chất đầy nửa bát, cô cũng ngẩn ra một giây đồng hồ, liền bình tĩnh gắp lên đưa vào trong miệng.
Sau khi nuốt xuống mới nói: “Chỗ mà bộ đội không quản, em nói với anh cũng chẳng có tác dụng gì đâu?”
“Em muốn khen thưởng như thế nào, anh có thể giúp em tham khảo một chút.”
Tô Anh nói muốn dùng khen thưởng đổi lấy một công việc:"Em đã đi hỏi thăm rồi, nếu có biểu hiện lập công lớn, là có thể.”
công trạng có thể sử dụng để đổi lấy công việc, vậy nó phải lớn đến mức nào chứ, với lại còn nguy hiểm.
Hàn Cảnh Viễn ưu sầu nói: “Em đem manh mối nói với anh, muốn công việc anh giúp em đổi, luôn tốt hơn so với em tự lấy thân mình đặt vào nguy hiểm.”
Nói xong, lại gắp cho Tô Anh một đũa khoai tây sợi.
Tô Anh khó khăn lắm mới ăn hết khoai tây sợi trong bát, lúc này cô mới hiểu ra, cô ăn càng nhanh, Hàn Cảnh Viễn sẽ cho rằng cô càng thích ăn, cô quả thực là đang tự mình đào hố cho chính mình.
Cô đem khoai tây sợi gạt vào trong bát của Hàn Cảnh Viễn, tỏ vẻ mình đã ăn đủ rồi, mới nói: “Quả thật em cũng không quá xác định, vẫn cần phải quan sát thêm một chút.”
“Vậy em có thể nói với anh người xấu mà em gặp là người như thế nào không?”
Việc này ngược lại có thể nói.
Tô Anh nói: “Hôm nay lúc ở nông trường mua trứng gà, người mà em đụng phải, tên là Thôi Hưng Đông, nhìn trắng trẻo mập mạp, hòa ái dễ gần, nhưng người đó, đôi mắt rất hung dữ, hơn nữa em trong lúc đó em vô ý nghe được anh ta nói câu gì mà‘ thật đáng tiếc khi người nhà họ Trang hay là nhà họ Trương không bị g.i.ế.c’, em liền cảm thấy anh ta không phải là người tốt.”
Chiếc đũa trên tay Hàn Cảnh Viễn suýt chút nữa rơi xuống, họ Trương hay là họ Trang…… Vậy khẳng định là chỉ Trang đại ca.
Như vậy vừa gặp Tô Anh đã có thể gặp phải kẻ tình nghi có liên quan đến tin tức nhiệm vụ, anh mơ hồ có một dự cảm không tốt.
Hàn Cảnh Viễn cố gắng bĩnh tĩnh nói: “Đó là Trương hay là Trang đây?”
“Quá xa, em không xác định được, dù không phải là Trương thì chính là Trang đi, em thấy anh ta cũng không giống như là người dân thường tùy tiện nói ra những lời tàn nhẫn, nói không chừng anh ta đã từng g.i.ế.c người.”
Hàn Cảnh Viễn buông chiếc đũa, nghiêm mặt nói: “Em cảm thấy anh ta đã từng g.i.ế.c người, còn không cách xa anh ta ra chút, trong nhà vẫn còn có bốn đứa trẻ nữa, chúng ta cần phải suy nghĩ đến chúng nó, đừng đi trêu chọc những kẻ ác có dã tâm báo thù ?”
Tô Anh:…… Những lời Hàn Cảnh Viễn nói cũng có đạo lý, cô vẫn là nên cách Thôi Hưng Đông xa một chút thì tốt hơn.
“Vậy em còn phải đến đồn công an báo cáo không?”
“Không có chứng cứ, báo cáo cũng vô dụng, lại còn rút dây động rừng, dẫn tới bị trả thù, người tên Thôi Hưng Đông kia em đừng quản nữa, anh sẽ trông chừng em.”
Tô Anh gật gật đầu:"Vậy được thôi.”
Ăn xong cơm, Hàn Cảnh Viễn hỏi Tô Anh buổi chiều làm gì, Tô Anh nói ngủ trưa đã rồi tính.
Hàn Cảnh Viễn thở phào nhẹ nhõm, ăn cơm xong anh lại đi, tiếp tục theo dõi Thôi Hưng Đông.
……
Tô Anh tỉnh lại sau nửa tiếng ngủ trưa, Thẩm Mỹ Tĩnh nhà bên cạnh xin nghỉ một ngày vẫn còn chưa về, chắc là vẫn còn đang suy nghĩ cách để gặp mặt Trần Vô Sinh.
Hàn Cảnh Viễn nói rất đúng, trong nhà còn có mấy đứa trẻ, cô không thể hành động bừa bãi, việc tìm công việc lại nghĩ cách khác vậy, nếu thật sự không được, thì tiền lương của một mình Hàn Cảnh Viễn, quả thật cũng có thể nuôi cả nhà, cô có không phấn đấu hay không nỗ lực làm việc một vài năm cũng sẽ không làm giảm chất lượng cuộc sống.
