Thập Niên 70: Kế Hoạch Nuôi Dạy Con Cái - Chương 157
Cập nhật lúc: 09/04/2026 19:08
Hàn Cảnh Viễn đáp: “Bây giờ em chỉ nghĩ được vậy thôi à? Sao em không nghĩ, vạn nhất bị phát hiện trên gác mái có người, chúng ta phải giải thích như thế nào?”
Tô Anh: “Em nghĩ kỹ rồi. Em sẽ nói anh ghét nên sinh hận, nửa đêm đến tìm Trần Võ Sinh gây chuyện nhưng em phát hiện kịp thời nên đến đây ngăn cản.”
Hàn Cảnh Viễn: “… Hừ, ai thèm tin chứ?”
Ngay sau đó, có người bên dưới dựng một cái thang gác lên chỗ gác mái hai người đang ngồi.
Vì Thẩm Mỹ Tĩnh kiên trì nói lúc mình ở bên ngoài nghe thấy tiếng ‘kẽo kẹt kẽo kẹt’ trên mái nhà nên vì an toàn và sự riêng tư của Trần Võ Sinh, cô ta kiên quyết yêu cầu bọn họ điều tra gác mái.
Sử trưởng Hách cảm thấy cô gái tên Thẩm Mỹ Tĩnh này chẳng khác nào bị rối loạn tâm thần. Làm gì có ai giống cô ta nửa đêm nửa hôm chạy đến cửa sổ phòng của một tên đàn ông để nghe anh ta nói mớ.
Chắc chắn sẽ không có người thứ hai rảnh rỗi đến mức trốn trên gác mái nghe nghe anh ta nói mớ tiếp đâu nhỉ? Ăn no rồi về nhà ôm vợ ngủ chắc chắn sẽ sướng hơn…
Sử trưởng Hách miên man suy nghĩ, đúng lúc nhìn thấy một người đàn ông đang ngồi bó gối trên gác xép, ôm vợ của mình thì đột nhiên im bặt.
Một cảnh sát nhân dân phía dưới thang cuốn ngửa đầu lên hỏi: “Sử trưởng, trên gác mái có người không?”
Hàn Cảnh Viễn nửa ngồi xổm, một tay ôm eo Tô Anh, tay còn lại nắm thành nắm đ.ấ.m, dùng khẩu hình nói: “Hoàn thành nhiệm vụ…”
Sử trưởng Hách dù sao cũng là đồng chí của mình, biết rõ thân phận của Hàn Cảnh Viễn, tuy rằng anh ôm cô vợ nhà mình, cùng với vợ mình xuất hiện trên gác mái của một người đàn ông mà cùng nhau buôn chuyện, đúng là kỳ lạ, nhưng nhiệm vụ quan trọng hơn hết thảy.
Sử trưởng Hách phản ứng rất nhanh, lặng lẽ dùng khẩu hình tỏ ra đã hiểu, còn cảnh giác kéo góc áo của Tô Anh ở khe hở ra, đi xuống cầu thang như không có chuyện gì.
Theo sau đem cây thang mang ra phòng, quát lớn nói: “Gác mái nhỏ như vậy, nhìn hết xung quanh, đến chuột còn không có, nói gì là người.”
……
Bầu trời còn không có lấy một tia nắng nào, dưới sự phối hợp của sử trưởng Hách, Tô Anh cùng Hàn Cảnh Viễn không gặp phải sự chú ý nào, thuận lợi rời khỏi căn gác mái nhỏ, nửa giờ sau, báo cáo công việc với lãnh đạo ở văn phòng.
Quần áo của hai người đều bị nhăn rúm hết, b.í.m tóc đen dày của Tô Anh rơi xuống vài sợi tóc mai, vén qua bên mái, theo động tác há miệng ăn cháo gặm bánh bao của cô, vài lần suýt chút nữa là nghẹn cả bánh bao ở trong miệng.
Ánh mắt của Hàn Cảnh Viễn dừng lại vài lần, rốt cuộc cũng không nhịn được, dưới những cái nhìn chăm chú của vài vị lãnh đạo, đưa tay vén những sợi tóc kia ra sau tai của Tô Anh.
Anh bỏ tay về, dường như không có việc gì: “Lãnh đạo, vậy tôi hội báo rồi tan làm.”
Tô Anh vừa nghe hội báo công tác, lại không giống như quân nhân tu dưỡng chuyên nghiệp như bọn họ mà lập tức bỏ đồ ăn ra, mà là tư duy logic của dị thế, cũng không có việc gì, lấp đầy bụng trước đã, ai biết khi nào lại được ăn tiếp.
Tốc độ nuốt của cô tăng lên, vừa nhai vừa nuốt nửa chiếc bánh bao nhỏ trong tay, lại không ngừng quan sát biểu cảm của vài vị lãnh đạo kia, chuẩn bị trả lời vấn đề bất kỳ lúc nào, chỉ là bánh bao quá khô, khiến cô bị nghẹn đến mức phải đ.ấ.m xuống n.g.ự.c vài lần.
Sử trưởng Tề lập tức phê bình Hàn Cảnh Viễn: “Không tốn vài phút này, để đồng chí Tiểu Tô ăn xong bánh bao, đáng thương, cậu xem cô ấy đói kìa.”
Tô Anh móc khăn tay ra, lau miệng: “Báo cáo lãnh đạo, tôi ăn xong rồi, tối hôm qua tôi chạy tới Nông trường Thanh niên trí thức, bò lên gác mái trên phòng ngủ của Trần Võ Sinh, chính là muốn làm rõ ràng, Trần Võ Sinh nói mớ, hay là giả vờ vô ý thức, rốt cuộc một người đàn ông muốn lừa gạt một người đàn bà, đặc biệt là nữ đồng chí thông minh nhạy bén như tôi, thực sự là rất khó.”
Hàn Cảnh Viễn:……
Các vị lãnh đạo:……
Chính ủy Hứa nhịn cười, hỏi: “Vậy sau khi cô quan sát, cô cảm thấy tình trạng của Trần Võ Sinh là như thế nào, nếu là giả vờ thì tâm cơ quá đáng sợ.”
Sau khi Tô Anh phân tích, cơ bản đã loại trừ khả năng Trần Võ Sinh giả vờ, rốt cuộc anh ta cũng không có khả năng có thể đoán trước được, sẽ có người bò lên gác mái hay ngồi bên ngoài cửa sổ phòng anh ta, cũng không cần thiết phải giả vờ khi chỉ ở một mình.
Cô nói: “Tôi thấy tình trạng của Trần Võ Sinh, rất giống như bị phân liệt một nhân cách khác, lúc trước trong y học là có ca bệnh, trong lúc ngủ nói mớ, đồng ý với giao dịch của Thôi Hưng Đông, hẳn đều là một nhân cách khác, đến khi nhân cách chính của anh ta xuất hiện, liền không nhớ rõ lời nói hay chuyện mà nhân cách phụ đã làm.”
Đây là một hướng suy nghĩ mới, kết hợp với kinh nghiệm và những cuộc gặp gỡ với Trần Võ Sinh, giao cho chuyên gia phân tích.
Tề sư trưởng nói: “Chúng ta giả định rằng Trần Võ Sinh không phải là giả vờ, xác thật có một nhân cách khác, như vậy sau khi cậu ta được vớt lên từ dưới biển, có thể là một nhân cách khác xuất hiện, nhân cách này nói với gì đó với Tiểu Tô, khiến Tiểu Tô tức giận đẩy cậu ta xuống biển cho hả giận?”
Tô Anh nhìn Hàn Cảnh Viễn, sau đó ba vị lãnh đạo cũng nhìn về phía Hàn Cảnh Viễn.
Hàn Cảnh Viễn tỏ ra vô tội, Tô Anh tưởng anh là mật báo? Tối nay về cho ngủ ngoài băng ghế lạnh.
Trần Đoàn ngược lại rất thận trọng, giải thích nói: “Lúc ấy sóng biển quá lớn, Hàn Cảnh Viễn sợ bị bại lộ, cũng không nhìn được hay nghe thấy gì, là chúng ta căn cứ vào lời khai của Thẩm Mỹ Tĩnh mà suy đoán ra, dựa vào chi tiết này, hẳn là cô ta không có nói sai, nhân hiện tại Trần Võ Sinh hành vi vượt ngoài dự đoán, mới hỏi hỏi ngươi ngay lúc đó tình huống, Tiểu Tô phương tiện nói sao?”
