Thập Niên 70: Kế Hoạch Nuôi Dạy Con Cái - Chương 158
Cập nhật lúc: 09/04/2026 19:08
“Dĩ nhiên là tiện rồi.”
Tô Anh bất đắc dĩ, nhìn Hàn Cảnh Viễn muốn nói lại thôi: “Tôi chỉ sợ hũ dấm nhà tôi không vui.”
Hũ dấm……
Vài vị lãnh đạo có ý tứ chuyển tầm mắt qua Hàn Cảnh Viễn, nhìn không ra, còn tưởng rằng Hàn Cảnh Viễn lại tìm người để hiệp nghị kết hôn nuôi con, không nghĩ rằng mới hơn hai tháng, anh cũng đã học được cách ghen tị.
Vẫn là Trần Đoàn cho Hàn Cảnh Viễn đường lui: “Vợ chồng son còn trẻ tuổi mà, chuyện bình thường thôi, lão Liêu đến bây giờ vẫn còn ghen ăn tức ở với gia đình của vợ trước đó thôi……”
Lỗ tai của Hàn Cảnh Viễn sớm đã đỏ lên, nhưng mà anh vẫn rất thẳng thắn, ghen tuông cũng không phải chuyện gì đáng xấu hổ.
Lại nói anh cũng muốn biết, ngày đó Trần Võ Sinh rốt cuộc đã nói cái gì, lại khiến cho Tô Anh luôn luôn không nóng nảy tuyệt không dậm chân, tức giận đến mức muốn đẩy anh ta xuống dưới đó.
“Anh không sao.” Hàn Cảnh Viễn nói: “Em cùng với nhóm lãnh đạo nói chuyện một chút đi.”
……
Tô Anh nhìn chung quanh vài vị lãnh đạo, cảm thấy kỳ thật cũng không có gì ghê gớm, ngay cả khi Trần Võ Sinh khôi phục ký ức, cô cũng không sợ.
Cô nói: “Trần Võ Sinh giống như đã thay đổi tính cách vào lúc đó, ánh mắt nhìn tôi thật sự là không đúng, như thể anh ta quyết tâm phải làm được, dòng biển chạy ngược suýt làm anh ta c.h.ế.t sặc, anh ta còn bày tỏ lòng mình với tôi, nói tôi là ân nhân cứu mạng……”
Hàn Cảnh Viễn gần như có thể đoán được câu nói kế tiếp, lòng bàn tay dần dần nắm c.h.ặ.t.
“Nợ ơn cứu mạng nên muốn lấy thân báo đáp?” Sử trưởng Tề không thể tưởng tượng được hỏi.
Căn cứ vào điều tra cuộc đời của Trần Võ Sinh mà phán đoán, anh ta thật là có cố chấp, một khi đã quyết định làm chuyện gì rồi, thì rất khó từ bỏ, ví dụ như mẹ của Thẩm Mỹ Tĩnh đột nhiên muốn chia cách hai người, biết rõ vị hôn thê đã đính hôn, sau lại gả chồng, anh ta ở đại Tây Bắc chịu khổ một hơi, đợi qua hết thỏa thuận năm năm mới chịu rời đi.
Tô Anh gật đầu: “Anh ta đã nói như vậy, ngay từ đầu tôi đã cảm thấy buồn cười, muốn báo đáp ân nhân theo cách ngang ngược như vậy, thì ai còn dám cứu người nữa, tôi liền nói ta đã có chồng có con rồi, không cần anh ta đền ơn báo đáp.”
“Vậy anh ta nói thế nào?”
“Anh ta nói kết hôn cũng có thể ly hôn, Hàn Cảnh Viễn có thể giúp tôi nuôi con, anh ta cũng có thể, tôi liền cảm thấy thực nực cười, hỏi lại anh ta, vì sao tôi lại muốn làm chuyện thừa thãi, anh ta nói……”
Hứa Càng Chu thấy Hàn Cảnh Viễn sắp không nhịn được nữa, muốn g.iết ch.ết Trần Võ Sinh rồi, vội la lên: “Đồng chí Tiểu Tô, sao cô không kể hết một lần đi.”
Tô Anh l.i.ế.m môi dưới: “Không phải lời hay gì, thật sự muốn tôi nói sao?”
Vài vị lãnh đạo ăn uống bị điếu bất ổn, c.ắ.n răng dậm chân: “Cô cứ nói, ở đây chỉ có năm người chúng ta, mặc kệ cô nói gì, tuyệt đối sẽ không để cho người thứ sáu biết.”
Hàn Cảnh Viễn lại có dự cảm bất ổn, nhìn thái độ của nhóm lãnh đạo, không nói cũng không được.
Cưỡi lên lưng cọp khó leo xuống, anh c.ắ.n răng nói: “Nói đi, nói hết một lần, đừng dừng lại nữa.”
Tô Anh thấy bọn họ đều hồi hộp muốn biết chân tướng đến như vậy, đành phải nói ra điều mà Trần Võ Sinh lúc ấy đã khiến cô kinh ngạc.
“Sau khi tôi phản bác, Trần Võ Sinh cười phá, anh ta nói: ‘nông trường, căn cứ, người nhà viện, ai không biết chồng cô lãnh đạm, cô tuổi còn trẻ có thể nhịn được, tôi thì không giống như vậy, tuy rằng Hữu Hữu là con trai tôi, cũng ngược lại chứng tỏ thân thể tôi không có vấn đề gì, so với việc cô sống với Hàn Cảnh Viễn bảo thủ như vậy, cô không hề muốn suy xét một chút sao?’, cả đoạn lời nói là như vậy, trí nhớ của tôi rất tốt, một chữ cũng không thể nhớ lầm được.”
Tuy rằng có lời đồn rằng Hàn Cảnh Viễn lãnh đạm, mọi người hoặc nhiều hoặc ít đều đã nghe qua, nhưng mấy vị lãnh đạo và đồng nghiệp, không ai thật sự tin vào lời đồn đó.
Ngoại trừ Hàn Cảnh Viễn tức giận đến xanh trắng mặt mày, nếu như thời gian quay lại lúc còn ở bãi biển, Hàn Cảnh Viễn nhất định sẽ để cho tên khốn khiếp đó c.h.ế.t đuối.
Sử trưởng Tề nhịn cười, hỏi: “Cho nên, cô tức giận kéo Trần Võ Sinh được mấy mét, đẩy cậu ta xuống biển, này động cơ này cũng coi như hợp lý……”
Tô Anh ngắt lời sư trưởng Tề, bổ sung nói: “Sử trưởng cũng quá coi thường tôi rồi, tôi chẳng những muốn gi.ết ch.ết anh ta, còn muốn t.r.a t.ấ.n tinh thần anh ta đến c.h.ế.t, tôi nói: ‘Hàn Cảnh Viễn có lãnh đạm hay không tôi có thể không biết, anh cho rằng vì sao mỗi ngày tôi đều ngủ đến khi mặt trời mọc, khiến mấy đứa trẻ buổi sáng dậy làm cơm sáng, đó là vì tôi đơn giản là không dậy nổi, anh có thể có thể lực tốt như vậy không? Không có thì tự mình nhảy xuống biển c.h.ế.t đuối đi, còn muốn so thể lực sống với Hàn Cảnh Viễn, thân thể nhỏ như vậy, anh xứng sao?”
“Nói xong không cho anh ta cơ hội phản bác, trực tiếp đẩy anh ta xuống biển, nhưng mà tôi tranh thủ thời gian, sẽ không thật sự để cho anh ta c.h.ế.t đuối, mọi người nói xem, tôi không nên dạy cho anh ta một bài học sao?”
Văn phòng lặng ngắt như tờ, tách trà lớn trong tay Hứa Càng Chu rớt trên mặt đất, vội vàng nhân lúc khom lưng cúi đầu xuống nhặt tách trà, khép lại quai hàm vì quá kinh ngạc.
Sử trưởng Tề dời ánh mắt đi vờ như không có chuyện gì, lại ngượng ngùng nhìn cô gái trẻ đối diện mình, sống bao nhiêu năm nay, cái bản mặt già này của ông ở trước mặt cô gái trẻ, căn bản là không nặng ký lắm.
Khó trách người nhà trong viện ngoại trừ sau lưng nói thầm, không ai dám đối đầu trực diện với Tô Anh, thể lực cùng với trí nhớ, còn có mặt mũi, đều bị cô nghiền nát tất cả.
