Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 180
Cập nhật lúc: 03/03/2026 04:13
Khương Niệm vốn dĩ chỉ muốn gật đầu chào hỏi rời đi, không nghĩ tới Đường Trạch gọi cô lại: "Em dâu, Lục phó đoàn có nhà không?"
Tôn Oánh đeo túi đeo chéo màu đen, bên trong mặc áo sơ mi chấm bi đen nền trắng, bên ngoài khoác một cái áo khoác màu hoa dành dành, tết hai b.í.m tóc, trên b.í.m tóc buộc hai đóa hoa nhỏ, kẻ lông mày, cũng tô chút son môi, có thể nhìn ra hôm nay là dụng tâm trang điểm tới.
Tôn Oánh nhìn Khương Niệm, nốt ruồi son nhỏ dưới đuôi mắt phải quyến rũ đẹp mắt, giọng nói chuyện cũng rất êm tai: "Xin chào, có thể dẫn tôi đi gặp Lục phó đoàn không? Tôi có việc tìm anh ấy."
Kỳ thật cô ta tới mấy lần, đều bị lính cảnh vụ ngăn ở bên ngoài, Lục phó đoàn cũng chưa từng gặp cô ta một lần, mỗi lần tới đều thất vọng mà về, lần này nếu không phải gặp được vị Đường doanh trưởng này giúp cô ta ký tên, cô ta lại phải thất vọng trở về.
Người đều đã tiến vào, Khương Niệm nếu nói không dẫn cô ta đi gặp Lục Duật, bị quân vợ đi tới đi lui nghe thấy được, bảo đảm không được ngày thứ hai cả khu người nhà đều phải truyền, cô người chị dâu này phá hoại nhân duyên của Lục phó đoàn, cự tuyệt nữ đồng chí muốn gặp Lục phó đoàn ở ngoài cửa.
Khương Niệm ghét nhất chính là loại tình cảnh bị người ta sống sờ sờ nâng lên, không thể không đáp ứng này.
Cô gật gật đầu: "Hai người đi theo tôi."
Nói xong dẫn đầu đi về phía trước.
Tôn Oánh nhìn thấy sự lạnh lùng ẩn giấu trong đáy mắt Khương Niệm, mím c.h.ặ.t môi cúi đầu, trong mắt cũng nổi lên không vui, cô ta hai tay nắm lấy dây túi đeo chéo đi theo Khương Niệm và Đường Trạch, cô ta đối với Khương Niệm vẫn luôn có oán ngôn, ngay từ đầu cũng không có, chính là từ lần kia ở bệnh viện, bởi vì tiêm cho cô ta bị Lục phó đoàn nói một trận, trong lòng đối với Khương Niệm có khúc mắc và oán trách.
Từ nhỏ đến lớn không ai nói qua cô ta cái gì, ngay cả bố mẹ đối với cô ta cũng là đặc biệt yêu thương.
Đây vẫn là lần đầu tiên ngã nhào trước mặt hai người.
"Cô là y tá làm việc ở bệnh viện huyện sao?"
Đường Trạch thỉnh thoảng nhìn Tôn Oánh một cái, suy nghĩ một đường rốt cục nhớ tới trước đó gặp qua cô ta ở đâu, vẫn là lúc mùa đông tháng mười một, trong doanh có một người lính không cẩn thận ngã bị thương đầu, anh ta dẫn đi bệnh viện huyện, người băng bó vết thương cho người lính chính là vị nữ đồng chí này.
Tôn Oánh không nghĩ tới đối phương biết công việc của cô ta, cũng không giấu diếm: "Vâng."
Hai người ở phía sau một câu có một câu không nói chuyện phiếm, không bao lâu liền đến đất phần trăm, lúc này trong đất phần trăm có mấy người lác đác đang trồng rau, Khương Niệm liếc mắt liền thấy được Lục Duật đã trồng cây giống đến đầu.
Người đàn ông mặc áo ba lỗ công nhân, áo khoác quân trang chỉnh tề gấp đặt ở đầu ruộng.
Đường Trạch chỉ về phía Lục Duật: "Đó chính là Lục phó đoàn."
"Lục Duật."
Khương Niệm gọi một tiếng.
Tôn Oánh thuận theo hướng ngón tay Đường Trạch nhìn sang, liền thấy Lục Duật nơi xa đứng dậy, thân người đàn ông thon dài cao lớn, thân thể thẳng tắp đứng thẳng, giống hệt như bộ dạng trong mộng của cô ta, cô ta nhìn thấy Lục Duật xoay người nhìn về phía Khương Niệm, khuôn mặt anh tuấn đều là ý cười, nụ cười mang theo chút sủng nịch kia là cô ta chưa bao giờ thấy qua trong mộng.
Tôn Oánh theo bản năng nhìn về phía Khương Niệm đứng ở đầu ruộng, sắc mặt dần dần căng thẳng.
"Ăn cơm thôi." Khương Niệm xách theo hộp cơm nhôm, nhìn trán Lục Duật thấm đầy mồ hôi mỏng: "Tôi mang theo nước, anh rửa mặt, uống chút nước giải khát."
"Được."
Lục Duật khom lưng cong lưng, hai tay hứng nước Khương Niệm rót từ trong phích nước rửa mặt một cái, lại ực một ngụm nước lớn.
Nhìn một màn bọn họ ở chung, Tôn Oánh cảm thấy bọn họ không giống như chị dâu em chồng, ngược lại giống như hai vợ chồng ân ái.
Ngón tay Tôn Oánh siết c.h.ặ.t dây túi đeo chéo, Lục Duật trong mộng chưa bao giờ cười ôn nhu như thế, cô ta nhìn về phía Lục Duật, đi về phía trước một bước, nhỏ giọng gọi: "Lục phó đoàn trưởng."
Động tác rửa mặt của Lục Duật không dừng lại, giọng nói thay đổi sự ôn nhu vừa rồi, lạnh lùng nói: "Tôi và vị nữ đồng chí này không có bất kỳ giao du gì." Anh đứng dậy dùng cánh tay lau nước qua mắt, ánh mắt băng lãnh lại vô tình: "Cho nên, xin đừng nên năm lần bảy lượt tới bộ đội tìm tôi, nếu không tôi sẽ đi bệnh viện nói cho lãnh đạo các cô, tạo thành ảnh hưởng và quấy nhiễu đối với tôi."
Vừa nói chuyện chính là không lưu tình mặt.
Khương Niệm ngẩn ra một chút, kinh ngạc nhìn thoáng qua Lục Duật.
Đôi mắt xinh đẹp của Tôn Oánh lập tức có ướt át, nước mắt đáng thương tụ ở trong hốc mắt, nước mắt muốn rơi lại không rơi, lộ ra nốt ruồi son nhỏ dưới đuôi mắt phải càng thêm quyến rũ câu người, tác giả gần như đem mỹ mạo của phụ nữ đều tập trung ở trên người nữ chính, cũng bị nữ chính Tôn Oánh phát huy đến cực hạn.
Dĩ vãng cô ta toát ra bộ dạng này, tất cả mọi người đều không đành lòng nói thêm cô ta một câu, đều hận không thể nâng cô ta trong lòng bàn tay.
Khương Niệm:...
Đừng nói, cô nhìn đều đau lòng.
Không chỉ là cô, Đường Trạch cũng nhíu mày: "Lục phó đoàn, người ta nữ đồng chí chính là có việc tìm cậu, cậu hung dữ như thế làm gì?"
Lục Duật nhận lấy hộp cơm nhôm trong tay Khương Niệm trực tiếp ngồi xổm dưới tàng cây, nhìn cũng không nhìn Tôn Oánh: "Tôi và cô ấy không có bất kỳ giao du gì."
Khương Niệm đi đến đối diện Lục Duật ngồi xổm xuống, do dự một chút, vẫn nhỏ giọng nói ra: "Cô ấy tìm anh có lẽ thật sự có chuyện quan trọng thì sao?"
Cô nhớ được lúc trước tết Tôn Oánh liền đến, Lục Duật vẫn luôn không gặp cô ta.
Cũng không biết là chuyện gì có thể làm cho Tôn Oánh từ trước tết tìm đến sau tết đều không hết hi vọng.
Lục Duật nhấc mắt nhìn Khương Niệm, thấy đáy mắt cô toát ra tâm tư tò mò, mi phong nhíu nhíu, lại cúi đầu vặn nắp ra, Tôn Oánh xoay người nhìn về phía Lục Duật dưới tàng cây, giọng nói tủi thân cực kỳ: "Tôi chính là muốn hỏi một chút anh, chúng ta trước kia quen biết không?"
Cô ta nhắc nhở một câu: "Quen biết trên xe lửa, anh có ấn tượng không?"
