Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 181
Cập nhật lúc: 03/03/2026 04:13
Giọng nói Lục Duật trước sau như một lạnh lùng vô tình: "Cô nhớ lầm rồi, tôi ngồi xe lửa cũng là ngồi cùng chị dâu tôi, không quen biết những người khác."
Những người khác này bao gồm có Tôn Oánh.
Nước mắt Tôn Oánh ngăn không được, cô ta vốn dĩ nghĩ đến chỉ có cô ta và Lục phó đoàn hai người, cô ta tốt nhất từng cọc từng kiện hỏi cho rõ ràng, nhưng lúc này nhiều người, lại bị Lục phó đoàn kích như thế, lập tức không còn tính khí, liền nói luôn mơ thấy một màn trên xe lửa, kết quả đổi lấy là đáp án như vậy.
Kỳ thật cô ta sớm nên hiểu rõ, đây bất quá là cô ta làm một giấc mộng hoang đường mà thôi.
Sao lại liên lụy đến trong hiện thực rồi?
Hiện tại bị Lục phó đoàn lạnh băng băng từ chối, Tôn Oánh không chỉ hết hi vọng, còn cảm thấy đặc biệt tủi thân, thế là che miệng khóc chạy trở về, Đường Trạch chỉ chỉ Lục Duật: "Cậu có hiểu thương hương tiếc ngọc hay không a?"
Nói xong đuổi theo Tôn Oánh chạy.
Kỳ thật lúc Tôn Oánh nói ra trên xe lửa có quen biết hay không, Khương Niệm liền ngây ngẩn cả người.
Nam nữ chính lần đầu tiên quen biết chính là trên xe lửa!
Trong lòng Khương Niệm lộp bộp một cái, nghiêng đầu nhìn về phía người đã chạy xa, không khỏi thổn thức: Tôn Oánh sẽ không phải có ký ức kiếp trước chứ?
"Chị dâu."
Người trước mắt không phản ứng.
Tâm tư Khương Niệm đều ở trên người Tôn Oánh, không nghe thấy Lục Duật gọi cô, mãi cho đến khi trước mắt xuất hiện một khuôn mặt tuấn tú phóng đại, cô mới hồi phục tinh thần lại, thình lình đụng phải đôi mắt đen trầm như sương mù của Lục Duật, trong con ngươi đối phương chiếu ngược cái bóng của cô.
"Anh..."
Khương Niệm vốn định nói sao anh lại dựa gần như vậy, liền thấy Lục Duật đưa tay gạt gạt trên trán cô: "Có chút đất."
Hơi thở đối phương nói chuyện phun ra ở mũi cô, khoảng cách hai người gần đến mức gần như lại đi về phía trước một chút xíu là có thể hôn lên, nghĩ đến ngày đó trong phòng bếp, môi cô lơ đãng sát qua sườn mặt Lục Duật, mặt Khương Niệm lại oanh một cái đỏ lên, phát giác được trên trán nhẹ nhàng vỗ, cô phản ứng lại, đứng dậy lui về sau hai bước, cúi đầu vỗ vỗ trên trán nói: "Hẳn là vừa rồi lúc tới gió thổi."
Lục Duật cúi đầu ăn cơm, trong mắt đều là ý cười: "Có thể là vậy."
Lục Duật ăn xong liền đi xuống đất, thấy Khương Niệm xắn tay áo cũng muốn đi vào, anh ngăn cản nói: "Đừng tới đây, tôi một lát nữa là trồng xong rồi, em trở về nghỉ ngơi đi."
"Không sao."
Khương Niệm xắn tay áo lên: "Hai người làm sẽ nhanh hơn."
Một lát công phu liền trồng xong cây giống, Lục Duật rửa sạch tay, cầm lấy quân trang run lên mặc lên người, nhìn khuôn mặt Khương Niệm bị phơi đỏ bừng và mồ hôi trên đầu, nén lại xúc động muốn lau mồ hôi cho cô: "Trở về đi."
Khương Niệm gật gật đầu: "Ừm."
Cô xách theo hộp cơm và Lục Duật đi đến chỗ ngoặt, hai người đi vào con đường khác nhau tách ra, lúc Khương Niệm đi ngang qua phòng cảnh vụ, đã không còn bóng dáng Tôn Oánh.
Cô trở lại trong nhà rửa sạch mặt, ngủ một giấc sau khi tỉnh dậy tiếp tục thêu tranh.
Lục Duật buổi tối trở về gánh nước đi tưới đất, chờ Khương Niệm làm xong cơm tối anh cũng làm xong.
Rất nhanh tiến vào đầu tháng sau, cũng là ngày đoàn một, đoàn hai, đoàn ba muốn đi ra ngoài dã ngoại luyện tập, buổi tối trời vừa tối Lục Duật cõng cái bao màu xanh quân đội về nhà một chuyến, bàn giao cho Khương Niệm một số việc xong, cùng Tống Bạch đi.
Chuyện Lục Duật chuyển đến ký túc xá ở cơ bản đều truyền ra trong khu người nhà.
Sáng sớm ngày thứ hai ăn xong điểm tâm, Phùng Mai tới tìm Khương Niệm, đem lời đồn trong khu người nhà gần đây đều nói cho Khương Niệm.
Bức tranh thêu nhỏ còn có mấy ngày là thêu xong, Khương Niệm thay đổi một sợi chỉ, quay đầu nhìn thoáng qua Phùng Mai: "Thật sự nói như vậy?"
Phùng Mai nói: "Còn không phải sao, đều nói Lục phó đoàn trưởng là một người đàn ông chính trực có chừng mực, tôi nghe nói vợ phó đoàn trưởng đoàn ba, chính là Hầu Liên hôm đó chúng ta đi chợ gặp qua, cô gọi cô ta là chị dâu Hầu ấy, cô ta hai ngày trước tới tìm tôi, muốn để tôi giúp đỡ dắt cái dây, giới thiệu em gái cô ta Hầu Mộng cho Lục phó đoàn."
Tay Khương Niệm cầm kim dừng lại, chờ đợi đoạn sau của Phùng Mai.
Phùng Mai nói tiếp: "Việc này tôi hỏi lão Tống rồi, lão Tống nói người phụ nữ kia không hợp với Lục phó đoàn."
Khương Niệm tới hứng thú: "Nói thế nào?"
Phùng Mai rất tự hào nói: "Lão Tống nhà tôi rất biết nhìn người, ông ấy mới gặp qua Hầu Mộng hai lần, liền nói con bé Hầu Mộng kia mắt quá cạn, không thích hợp với Lục phó đoàn, Lục phó đoàn tương lai là người muốn làm đại sự, muốn tìm thì phải tìm một cô gái hiểu đại thể, kiến thức lâu dài mới xứng với."
Nói xong nghiêng đầu 'ai' một tiếng: "Cô nói đi đâu tìm cô gái hiểu đại thể, kiến thức lâu dài a?"
Khương Niệm cúi đầu mím khóe miệng: "Không biết."
Phùng Mai nói: "Cô là chị dâu cậu ấy, cô không có việc gì thì quan tâm chuyện của cậu ấy nhiều hơn, không phải cô đang thêu tranh cho tú trang sao? Cô rảnh rỗi đi tú trang hỏi một chút, xem có cô gái như vậy hay không, tôi nói cho cô biết a, cô nếu như có thể xúc tiến hôn sự của Lục phó đoàn, tương lai hai vợ chồng người ta có thể nâng cô càng cao hơn đấy."
Khương Niệm mím môi cười một cái: "Đến lúc đó tôi đi hỏi một chút."
Chờ sau khi Phùng Mai đi, Khương Niệm liền dừng lại thêu thùy, quay đầu xoay người nhìn căn phòng Lục Duật trước đó từng ở, trong lòng vắng vẻ, có loại cảm giác hoang lương bị thất lạc ở nơi hẻo lánh cô tịch không người.
Cô lắc đầu, đem suy nghĩ phức tạp đuổi ra ngoài, tiếp tục bức tranh thêu trong tay.
Từ Yến buổi chiều ngồi ở bên Khương Niệm một hồi rồi đi.
Trong nháy mắt Lục Duật đi được sáu ngày rồi, Khương Niệm ngày thứ hai dậy thật sớm, làm gấp bức tranh thêu ra, sau khi thêu xong mấy mũi kim cuối cùng, tháo bức tranh thêu từ trên khung thêu xuống bỏ vào trong túi vải nhỏ, sau khi ăn xong điểm tâm dự định đi chuyến thành phố.
Cô vừa làm xong điểm tâm, trong nhà liền tới ba người.
Chính là Trần Phương, Hầu Liên và Hầu Mộng gặp phải trên chợ hôm đó, Khương Niệm đã đoán được mục đích các cô ấy tới đây lần này, Trần Phương cũng không khách khí, ngồi trên ghế dài, cười nhìn Khương Niệm: "Đang ăn cơm à?"
