Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 182
Cập nhật lúc: 03/03/2026 04:13
Khương Niệm gật gật đầu: "Các cô ăn chưa?"
"Chúng tôi ăn rồi mới tới."
Trần Phương nói một câu.
Hầu Mộng ngồi dưới tàng cây, nhìn khắp nơi tiểu viện, Hầu Liên cười nói: "Tiểu Niệm à, cô năm nay bao nhiêu tuổi rồi?"
Khương Niệm:...
Trước đó ở trên chợ, chị dâu Trần đều nói rồi, hiện tại biết rõ còn cố hỏi, không cần nghĩ đều biết mục đích của các cô ấy.
Cô che đi sự không kiên nhẫn nơi đáy mắt, bình tĩnh nói: "23 rồi."
Hầu Mộng cười nói: "Lớn hơn Hầu Mộng chúng tôi ba tuổi, Lục phó đoàn bao nhiêu tuổi rồi?"
Khương Niệm:...
Trần Phương cười nói: "Cô hỏi tôi à, tôi biết, Lục phó đoàn năm nay 26 rồi, lớn hơn Hầu Mộng năm tuổi."
Hầu Liên nói: "Vậy cũng không nhỏ, nên kết hôn rồi."
Khương Niệm lại ngoặt trở về, các cô ấy đây là ngoặt ngoẹo tới làm mai cho Hầu Mộng đây mà.
Cô nhớ tới lời Phùng Mai nói hôm qua, Tống đoàn trưởng sống nhiều năm như vậy, lại là từng bước một thăng đến vị trí đoàn trưởng này, nhìn người nhìn việc kém không được quá nhiều, ông ấy nói Hầu Mộng mắt cạn, kỳ thật Khương Niệm hôm đó ở trên chợ ít nhiều cũng có thể nhìn ra được một chút.
Khương Niệm suy nghĩ một chút, cười nhìn Trần Phương và Hầu Liên: "Đúng vậy a, tôi cũng cảm thấy Lục Duật không nhỏ, là đến tuổi kết hôn rồi."
Hầu Liên và Trần Phương nhìn Khương Niệm, cảm thấy cô coi như thức thời, Hầu Mộng cũng lộ ra vẻ thẹn thùng của con gái nhà người ta, Khương Niệm đều nhìn ở trong mắt, thở dài một tiếng, nói ra: "Tôi làm chị dâu, nên giục cũng giục rồi, nghĩ để cậu ấy sớm một chút thành gia, thêm đinh thêm miệng cho Lục gia, hai ngày trước tôi còn nói đấy, nhưng tôi dù sao chỉ là một người chị dâu, nói nhiều người ta cũng sẽ phiền."
Hầu Liên còn muốn nói chuyện, Trần Phương chặn miệng cô ta lại: "Nói cũng đúng, chúng ta làm chị dâu, nói nhiều đúng là có chút làm người ta ghét."
Cô ta hiểu lập trường của Khương Niệm, dù sao cô ta cũng có một người em chồng đau đầu, có đôi khi cô ta quan tâm hôn sự của Đường Trạch nhiều hơn, hai anh em này còn nói cô ta một trận, hơn nữa Khương Niệm lại không phải chị dâu ruột của Lục phó đoàn, nói nhiều xác thực chiêu người phiền.
Phía sau không cam lòng nhìn thoáng qua Trần Phương, lại không cao hứng nhìn thoáng qua Khương Niệm, cô ta cảm thấy chính là Khương Niệm chướng mắt cô ta, cố ý tìm cớ giúp Lục phó đoàn đẩy cửa hôn sự này.
Hầu Liên hiểu ý tứ của Trần Phương, cũng không tiếp tục dây dưa Khương Niệm, mang theo Hầu Mộng đứng dậy rời khỏi nhà Khương Niệm.
Đi trên đường, Hầu Liên nhìn thoáng qua Hầu Mộng không có gì tinh thần, cười nói: "Không có việc gì, bên phía Lục phó đoàn nếu như không có hi vọng, hôm nào chị dẫn em đi nhà chị dâu Phùng em, Tống phó đoàn trưởng cũng không tệ a."
Trần Phương nói: "Đúng đúng đúng, sao tôi lại quên mất Tống Bạch chứ."
Cô ta nhìn về phía Hầu Mộng: "Tống phó đoàn trưởng đoàn ba chúng tôi, em họ Tống đoàn trưởng đoàn hai, em biết chứ?"
Hầu Mộng nhớ ra rồi, trước đó ở nhà Đường đoàn trưởng gặp qua một lần, thế là cười cười: "Em biết.".
Sáng sớm ngày thứ hai, Khương Niệm dậy thật sớm, cầm túi vải nhỏ đi về phía huyện, chuẩn bị đi một chuyến đến thành phố, giao bức tranh thêu nhỏ cho Cát Mai, sớm một chút để chị ấy xem nơi nào có gì không hài lòng có thể thừa dịp sớm sửa đổi lại.
Cô đi ra khỏi bộ đội, lính cảnh vụ nhìn thấy cô cười: "Đại tẩu, đi ra ngoài sao?"
Khương Niệm cười nói: "Ừm, chị đi chuyến tú trang quốc doanh."
Cô đi đến trên huyện, ở ven đường đụng phải Tôn Oánh và Ngô Hữu Sơn cũng đang đợi xe, Tôn Oánh nhìn thấy Khương Niệm, nhíu nhíu mày, sắc mặt lộ ra vẻ không vui rõ ràng.
Khương Niệm:...
Cô cũng lười phản ứng Tôn Oánh và Ngô Hữu Sơn.
Ngô Hữu Sơn nói: "Oánh Oánh, hôm nay là sinh nhật mẹ em, chúng ta trở về mang chút gì tốt đây?"
Tôn Oánh nói: "Tùy tiện."
Ngô Hữu Sơn suy nghĩ một hồi: "Chờ giữa trưa đến thành phố, anh đi cửa hàng bách hóa mua cho dì cái khăn lụa nhé."
Tôn Oánh: "Đều được."
Ngô Hữu Sơn cười nói: "Vậy thì mua khăn lụa."
Tôn Oánh: "Tùy anh."
Khương Niệm:...
Cô suýt chút nữa đều nghe cười, Ngô Hữu Sơn thỏa thỏa là l.i.ế.m cẩu, ở trong sách, cũng vẫn luôn l.i.ế.m Tôn Oánh.
Sau khi xe tới, Khương Niệm dẫn đầu đi lên, lúc này trên xe đã ngồi đầy người, còn thừa lại một chỗ ngồi, Khương Niệm trực tiếp ngồi ở vị trí cuối cùng, đặt túi vải nhỏ lên đùi, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Ngô Hữu Sơn và Tôn Oánh đi đến vị trí trước mặt cô một chút dừng lại, Khương Niệm nghe Ngô Hữu Sơn ba ba nói cái không ngừng, Tôn Oánh ngẫu nhiên qua loa trả lời một hai câu.
Xe chạy bốn tiếng, sau khi đến trạm Khương Niệm đi thẳng đứng dậy xuống xe, vừa đi hai bước, sau lưng truyền đến giọng nói của Tôn Oánh: "Đồng chí Khương."
Bước chân Khương Niệm dừng một chút, xoay người nói: "Có chuyện gì không?"
Tôn Oánh nhìn cô: "Cô và Lục phó đoàn thật sự chỉ là quan hệ chị dâu em chồng bình thường?"
Khương Niệm cười lạnh, trên mặt lại là bình tĩnh: "Bằng không thì sao?"
"Cô giọng điệu gì thế!" Ngô Hữu Sơn không vui trừng mắt về phía Khương Niệm: "Oánh Oánh chỉ là hỏi cô lời nói mà thôi, người này cô giọng điệu sao lại xung như thế?"
Anh ta vốn dĩ còn không biết người phụ nữ này là ai, thẳng đến khi Tôn Oánh nói ra Lục phó đoàn anh ta đã biết, nữ bệnh nhân trước đó từng nằm viện, em chồng cô ta chính là phó đoàn trưởng bộ đội, vì việc này Tôn Oánh ba ngày hai bữa đi nhớ thương người kia, liên tiếp mấy lần đều chạy tới bộ đội tìm vị Lục phó đoàn trưởng kia, lần nào đi, lần nấy ăn bế môn canh.
Anh ta thật sự nghĩ không ra, Tôn Oánh và Lục phó đoàn chưa bao giờ có giao du, cô ta làm sao lại một lòng một dạ đ.â.m đầu vào trên người người đàn ông kia?
Khương Niệm liếc mắt nhìn Ngô Hữu Sơn, phản bác lại: "Hai người là quan hệ như thế nào? Thấy anh quan tâm cô ta như vậy, vượt qua tình hữu nghị cách mạng của nam nữ đồng chí, chẳng lẽ là đối tượng?"
Nói lời này, ánh mắt nhìn về phía Tôn Oánh, thấy sắc mặt Tôn Oánh lập tức biến đổi, Khương Niệm không chút nào luống cuống tiếp tục: "Không phải đối tượng, vậy chính là chơi mập mờ?"
