Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 348
Cập nhật lúc: 03/03/2026 18:17
Người phụ nữ kia cũng nhìn thấy Khương Niệm và Hà Nguyệt, bà ta nhíu mày, quay đi không nhìn các cô nữa. Hà Nguyệt nói nhỏ: “Người phụ nữ này sao lại đến nữa rồi.”
Hai người đi vào trong doanh trại, Khương Niệm mới hỏi: “Bà ta thường xuyên đến sao?”
Hà Nguyệt nói: “Đúng vậy, một tháng ít nhất cũng đến bốn lần, nói là nhớ con gái, muốn đến thăm con gái. Nhưng mọi người đều biết tỏng, chính là không muốn để La phó đoàn trưởng và Quan Lộ sống yên ổn, cố ý làm Quan Lộ khó chịu. Mỗi lần đến đều bắt La phó đoàn trưởng ra ký tên dẫn bà ta vào, sau này Quan Lộ làm ầm ĩ mấy lần nên La phó đoàn trưởng mặc kệ, chỉ để La Tiểu Duyệt ra ngoài gặp bà ta.”
Khương Niệm cảm thấy con bé La Tiểu Duyệt kia có lẽ thực sự không đơn giản như vẻ bề ngoài.
Hà Nguyệt lại nói: “Tôi ở đây bảy năm rồi, làm hàng xóm với vợ cũ của La phó đoàn trưởng bốn năm. Người phụ nữ này tính tình kỳ quái lắm, La phó đoàn trưởng nói vài câu với quân tẩu nào là bà ta lại cảm thấy người ta đang quyến rũ chồng mình, làm cho mọi người mỗi lần gặp La phó đoàn trưởng đều phải đi đường vòng.”
Cái này chính là đa nghi, ham muốn kiểm soát quá mạnh, không muốn để La Thừa Nghĩa tiếp xúc với bất kỳ người khác giới nào. Cứ tiếp tục như vậy, thời gian dài ai mà chịu nổi, thảo nào lại đi đến bước đường ly hôn.
Hà Nguyệt nói: “Sau khi hai người ly hôn, con cái theo La phó đoàn trưởng. Cách một năm, người ta giới thiệu Quan Lộ cho La phó đoàn trưởng.” Nói đến đây, Hà Nguyệt cười đầy ẩn ý: “Duyên với phụ nữ của La phó đoàn trưởng cũng tốt thật, đàn ông hơn ba mươi rồi, lại cưới được cô vợ nhỏ mới ngoài hai mươi như Quan Lộ, lại còn là kết hôn lần đầu.”
Khương Niệm mím môi cười.
Trâu già gặm cỏ non, nhưng cọng cỏ non này ở trong nhà có vẻ không được như ý lắm.
Trên đường về, Khương Niệm gặp La Tiểu Duyệt đeo cặp sách chạy tới. Nhìn thấy Khương Niệm và Hà Nguyệt, La Tiểu Duyệt cười ngọt ngào: “Thím Khương, thím Hà.”
Hà Nguyệt cười nói: “Đi gặp mẹ cháu à?”
Mặt La Tiểu Duyệt cứng đờ một chút, gật đầu: “Vâng ạ.”
Về đến khu người nhà, đi đến cầu thang thì gặp Nhạc Xảo và Quan Lộ. Nhạc Xảo đứng ở cửa nhà, không biết đang nói gì với Quan Lộ, trên mặt hai người đều mang theo nụ cười. Nhạc Xảo nhìn thấy Khương Niệm và Hà Nguyệt, vẫy tay với các cô: “Chị Khương, chị Hà, qua đây ngồi chơi một lát.”
Nhạc Xảo rất nhiệt tình, Khương Niệm thịnh tình không thể chối từ, cất đồ về nhà rồi cùng Hà Nguyệt sang nhà Nhạc Xảo.
Đây là lần đầu tiên Khương Niệm ngồi cùng Quan Lộ. Quan Lộ khép chân, hai tay ôm chiếc ca tráng men, rũ mắt thổi thổi nước nóng trong ca, giữa hai lông mày tự nhiên toát lên một nỗi u sầu rất nhạt, trên người có chút khí chất sách vở, hoàn toàn khác biệt với khí chất của vợ cũ La Thừa Nghĩa.
Khương Niệm có chút không hiểu nổi, với khí chất và dung mạo của Quan Lộ, hoàn toàn có thể tìm một người chồng thích hợp, tại sao lại gả cho La Thừa Nghĩa đã ly dị lại còn đèo bòng con cái?
Ánh mắt của cô quá trực tiếp, Quan Lộ bất đắc dĩ ngẩng đầu chạm phải tầm mắt của Khương Niệm. Khương Niệm mím môi cười, Quan Lộ ngẩn ra, cũng cười lại với cô một cái, sau đó lại cúi đầu uống nước, như thể cố ý tránh nói chuyện với cô và Hà Nguyệt.
Quan Lộ dường như không muốn giao du với quá nhiều người.
Nhạc Xảo rót nước nóng cho Khương Niệm và Hà Nguyệt. Từ lời của Nhạc Xảo, Khương Niệm biết được cô ấy và Quan Lộ lớn lên trong cùng một đại viện, hai người quen biết từ nhỏ, không ngờ lớn lên lại cùng gả vào một đơn vị bộ đội, có duyên hơn nữa là hai người lại thành hàng xóm.
Hà Nguyệt cười nói: “Duyên phận của hai người được đấy chứ.”
Khương Niệm ngồi một lát rồi về. Cô rửa sạch tay vào bếp nấu cơm, lúc trời chập choạng tối thì Lục Duật về. Thịt kho tàu của Khương Niệm vừa vặn ra lò, trong phòng ngập tràn mùi cơm thơm nức, mùi thơm bay theo cửa sổ ra ngoài, làm hàng xóm lầu trên lầu dưới thèm nhỏ dãi.
Lục Duật treo quân phục lên móc, nhìn chiếc tạp dề trên người Khương Niệm, là cái anh mua lại cho cô trước đó, rộng rãi hơn một chút, buộc trên người không lộ rõ eo lắm. Anh đi tới ôm lấy Khương Niệm từ phía sau, hôn lên dái tai cô một cái: “Làm món gì thế?”
Khương Niệm nhột nên nghiêng đầu tránh: “Cơm trắng, thịt kho tàu và cải thìa, còn có một món canh.”
“Đúng rồi.”
Khương Niệm cầm cái xẻng, quay đầu nhìn Lục Duật, nắn nắn cúc cổ áo của mình: “Có phải anh cố ý không?”
Trong cổ họng Lục Duật tràn ra tiếng cười trầm thấp: “Cố ý đấy.”
Khương Niệm:...
Tay Khương Niệm cầm xẻng siết c.h.ặ.t lại, vùng ra khỏi Lục Duật, bảo anh mau bưng cơm. Trong lúc ăn cơm, Lục Duật nói: “Ngày kia Cố Thời Châu và Trần Nghiêu bọn họ đến nhà ăn cơm.”
Khương Niệm khẽ gật đầu: “Vâng.” Lại nói tiếp: “Ngày mai em đi cùng chị Hà sang thôn bên cạnh bắt cá, buổi trưa nếu em chưa về thì anh đến nhà ăn ăn nhé.”
Lục Duật: “Được.”
Hôm sau Khương Niệm dậy muộn, Hà Nguyệt đập cửa suýt vỡ. Cô vội vàng lồm cồm bò dậy chạy ra mở cửa thì thấy Hà Nguyệt chống nạnh, trừng mắt nhìn cô: “Mặt trời chiếu đến m.ô.n.g rồi, sao cô còn ngủ thế?”
Khương Niệm:...
Cô ngượng ngùng vuốt lại tóc: “Tối qua mất ngủ.”
Hà Nguyệt nhìn thấu nhưng không nói toạc ra, ánh mắt ám muội quét một vòng trên người cô: “Mau thu dọn đi, chúng ta đến thôn mẹ tôi bắt cá, muộn chút nữa là không bắt được đâu.”
Khương Niệm: “Được.”
Cô về phòng rửa mặt xong, thấy trong nồi đang ủ bữa sáng, là Lục Duật làm sẵn. Cô ăn qua loa vài miếng rồi đeo gùi tre xuống lầu cùng Hà Nguyệt. Ở cầu thang gặp Nhạc Xảo và Quan Lộ, hai người xách rau trên tay, có vẻ như vừa từ trạm rau về.
Nhạc Xảo nhìn thấy Hà Nguyệt và Khương Niệm bèn chào hỏi, hỏi Hà Nguyệt: “Các chị đi đâu thế?”
Hà Nguyệt nói: “Về thôn mẹ đẻ tôi bắt cá.”
Cô ấy khựng lại, nhìn Quan Lộ, hỏi: “Các cô có muốn đi không?”
Hà Nguyệt chỉ định hỏi khách sáo một chút, trong mắt cô ấy Quan Lộ và các cô không cùng một đường, mỗi lần gặp các cô đều cúi đầu đi xa, không nói thêm một câu nào.
Nhạc Xảo nói: “Đi chứ, các chị đợi một chút, em và Quan Lộ đi lấy gùi.” Nói xong kéo Quan Lộ đi cùng.
