Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 349
Cập nhật lúc: 03/03/2026 18:17
Hai người đợi ở hành lang một lát, Nhạc Xảo và Quan Lộ đeo gùi cùng đi ra. Bốn người đi ra khỏi doanh trại, thôn bên cạnh cách đơn vị khá xa, đi bộ mất hơn bốn mươi phút. Nhạc Xảo và Hà Nguyệt nói nhiều, suốt dọc đường đều là hai người nói chuyện, Khương Niệm chen vào vài câu, Quan Lộ thỉnh thoảng cũng nói hai câu.
Mấy người đến ao cá của công xã, lúc này trong ao cá đã có người của đại đội và thanh niên trí thức xuống bắt cá rồi. Hà Nguyệt kéo Khương Niệm nói: “Nhanh nhanh, muộn chút nữa là không bắt được đâu.”
Nhạc Xảo từ nhỏ đã ở trong đại viện, chưa từng bắt cá bao giờ, Quan Lộ thì càng không biết. Hai người đi theo Hà Nguyệt và Khương Niệm xuống ao cá. Bùn dưới đáy ao rất trơn, Quan Lộ trượt chân suýt ngã, may mà được Khương Niệm kịp thời nắm lấy cánh tay mới đứng vững. Cô ấy cảm kích nhìn Khương Niệm: “Cảm ơn.”
Khương Niệm cười nói: “Không có gì, lần đầu tiên tôi xuống ao cá cũng suýt trượt ngã.”
Quan Lộ nhìn ý cười trong đáy mắt Khương Niệm, sự xa cách trong mắt nhạt đi một chút, cúi đầu học theo Hà Nguyệt cách bắt cá. Hà Nguyệt quay đầu nhìn Khương Niệm, thấy cô bắt cá rất thành thạo, còn ngẩn ra một chút: “Ơ, Khương Niệm, cô biết bắt cá à?”
Khương Niệm nói: “Trước đây từng đi bắt cá với mấy chị dâu, các chị ấy dạy tôi.”
Hà Nguyệt cười nói: “Thật không nhìn ra đấy.”
Nhạc Xảo cuống quýt bắt cá, miệng kêu oai oái: “Sao không bắt được thế này, nhanh nhanh nhanh chạy mất rồi.”
Quan Lộ bắt nửa ngày chỉ được một tay đầy bùn. Khương Niệm đi đến bên cạnh cô ấy, dạy cô ấy cách bắt cá. Quan Lộ mím môi, làm theo các bước Khương Niệm nói, quả nhiên bắt được một con, chỉ là lúc ném vào gùi sau lưng thì trượt tay làm cá chạy mất. Khương Niệm thấy thế, cúi người tóm lấy con cá đó ném vào gùi của cô ấy.
Quan Lộ cười nói: “Cảm ơn.”
Lúc cô ấy cười, giữa hai lông mày có một luồng khí chất ôn hòa nhàn nhạt, có thể nhận ra môi trường sinh trưởng từ nhỏ khác biệt với những người khác. Khương Niệm càng thêm tò mò, người phụ nữ như Quan Lộ sao lại gả cho La Thừa Nghĩa?
Bốn người cuối cùng đều bắt được vài con cá, xếp hàng đến chỗ đại đội cân, trả tiền xong thì đeo gùi đi về. Trải qua chuyện bắt cá, trên đường về Quan Lộ nói nhiều hơn hẳn, cũng chủ động nói với Khương Niệm vài câu.
Bữa trưa không kịp ăn, lúc về đến đơn vị thì đã gần chiều rồi.
Mấy người người đầy bùn đất, chạy một mạch về khu người nhà. Trên đường gặp bọn Trần Nghiêu và Tưởng Chu, ánh mắt Trần Nghiêu rơi vào người Khương Niệm, ngẩn ra một lúc mới dám nhận người: “Chị dâu?”
Cậu ta nhìn Khương Niệm, trên mặt cố nhịn cười.
Quen biết lâu như vậy, đây là lần đầu tiên nhìn thấy Khương Niệm người đầy bùn đất, trông cứ như vừa lăn từ vũng bùn ra, ba chị dâu bên cạnh cũng chẳng khá hơn là bao, ngay cả Tưởng Chu cũng không nhịn được bật cười thành tiếng.
Khương Niệm:...
Cô mím môi cười, cúi đầu nhìn bùn đất đã khô trên tay: “Bọn chị đi bắt cá.”
Hà Nguyệt nói: “Đúng vậy, bắt được không ít đâu.”
Nói xong còn cho bọn Trần Nghiêu xem một cái. Trần Nghiêu nhìn Khương Niệm, cười nói: “Chị dâu, ngày mai có cá kho không ạ?”
Khương Niệm nói: “Có, bao no.”
Về đến khu người nhà, Khương Niệm đặt gùi xuống liền đi vào phòng tắm cởi bỏ quần áo trên người, thay đến ba chậu nước mới rửa sạch. Vừa bước ra khỏi phòng tắm thì cửa nhà từ bên ngoài mở ra, Khương Niệm trên người chỉ mặc áo ba lỗ và quần đùi, nhìn thấy Lục Duật bước vào, chớp chớp mắt: “Sao hôm nay anh về sớm thế?”
Lục Duật đóng cửa nhà lại: “Hôm nay trong đoàn không có việc gì.”
Anh lại hỏi: “Hôm nay bắt được mấy con cá?”
Khương Niệm cười nói: “Ba con.”
Lục Duật cười nói: “Anh đi làm cá.”
Khương Niệm vào bếp ăn chút cơm rồi về phòng thêu tranh, bức tranh thêu này khoảng mười ngày nữa là giao hàng rồi. Trời chập choạng tối thì Nhạc Xảo qua một chuyến, đưa cho Khương Niệm ít tương ớt, là món tủ của mẹ cô ấy, ăn với cơm rất ngon.
Đối với sự nhiệt tình của Nhạc Xảo, Khương Niệm nhất thời còn chưa biết đáp lại thế nào.
Cô quyết định ngày mai làm ít bánh ngọt mang sang cho Nhạc Xảo, coi như có qua có lại.
Lục Duật làm cá xong, lại dọn dẹp nhà cửa một lượt, cuối cùng đi nấu cơm tối. Ngoài hành lang truyền đến tiếng ồn ào, là Phương Hạ, Phương Quốc và La Tiểu Duyệt tan học về. Trời dần tối, Khương Niệm ngẩng đầu nhìn cái cằm đã cạo sạch râu của người đàn ông: “Trương Tiếu tháng sau sinh rồi.”
Người đàn ông nắm lấy tay cô, rũ mắt nhìn cô: “Em muốn đi không?”
Khương Niệm gật đầu: “Em đã hứa với Trương Tiếu rồi, sẽ qua thăm cô ấy.”
Đáy mắt đen thẫm của Lục Duật hiện lên ý cười: “Đến lúc đó anh xin nghỉ phép đi cùng em, chúng ta cùng về.”
“Anh——”
Khương Niệm khựng lại, nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Lục Duật, vẫn lên tiếng hỏi: “Chúng ta về với tư cách gì?”
Lục Duật nói: “Chúng ta kết hôn vẫn chưa mời Đường đoàn trưởng và Chu Tuấn bọn họ uống rượu mừng, lần này về bù đắp.”
Khương Niệm lập tức hiểu ra, bây giờ Lục Duật đã không còn ở bên đó nữa, chuyện cô và Lục Duật về mời bọn họ uống rượu mừng cũng không cần phải kiêng dè như trước kia. Đến lúc đó cho dù bọn họ có nói ra nói vào sau lưng thì hai người cũng không nghe thấy, ít nhất để bọn họ biết cô và Lục Duật đã kết hôn.
Không còn là chú chồng chị dâu, mà là vợ chồng.
Cô nhớ Lục Duật trước đây từng nói sẽ đưa cô về một chuyến, trước mắt cũng đúng là một cơ hội tốt.
Buổi tối ngủ Khương Niệm lại mơ thấy ngôi nhà ở thế kỷ mới. Cô mở cửa phòng như thường lệ, vẫn là khung cảnh đó, nhưng ‘Khương Niệm’ không có ở đó. Cô gọi bố mẹ và ông bà nội, bọn họ không hề hay biết. Cô trở về phòng mình, chăn đệm trên giường trải phẳng phiu, trên tủ đầu giường đặt một cuốn nhật ký.
Là cuốn cô nhìn thấy trong giấc mơ lần trước.
Khương Niệm mang theo lòng hiếu kỳ đi tới ngồi bên mép giường, cầm cuốn nhật ký lên. Lần trước vì Lục Duật đ.á.n.h thức nên cô chưa xem được nội dung bên trong, chỉ nhìn thấy cái tên ‘Khương Niệm’ viết xiêu vẹo.
Tay Khương Niệm đặt trên cuốn nhật ký một lúc, cô muốn xem ‘Khương Niệm’ đã viết gì, muốn biết giữa cô và ‘Khương Niệm’ rốt cuộc tồn tại mối liên hệ gì, tại sao cô lại xuất hiện ở thế kỷ mới, lại biến thành cô ấy?
