Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 432
Cập nhật lúc: 03/03/2026 18:27
Từ Yến không nhịn được nữa, sau khi cãi nhau một trận to với Lưu Cường thì đề nghị ly hôn, Lưu Cường liền thuận theo lời Từ Yến nói xuống, ngay trong ngày liền nộp báo cáo xin ly hôn lên trên, hai đứa con đều muốn đi theo Từ Yến, Lưu Cường đưa cho Từ Yến năm mươi đồng, nói đây là toàn bộ tiền của hắn ta rồi, ngày hôm sau khi ly hôn liền đưa Từ Yến và con về nhà mẹ đẻ, chưa từng đi thăm mẹ con ba người nữa.
Khương Niệm nghe hành vi của Lưu Cường tức giận không nhẹ.
Lữ doanh trưởng ngồi bên cạnh trầm mặc không nói, nhưng gân xanh căng lên nơi thái dương thể hiện sự tức giận của anh ấy.
Lục Duật nhìn về phía Lữ doanh trưởng, Lữ doanh trưởng tiếp lời Từ Yến nói: "Lưu Cường sau khi đưa Từ Yến đi liền trả lại nhà ở khu người nhà, tôi bảo mẹ tôi đến nhà mẹ đẻ Từ Yến thăm cô ấy mấy lần, mẹ tôi nói mẹ con ba người họ sống không tốt. Nghe người trong thôn bọn họ nói, mẹ ruột Từ Yến muốn gả Từ Yến cho lão quang côn trong thôn, đuổi ba mẹ con cô ấy ra ngoài."
Anh ấy ngẩng đầu nhìn thoáng qua Từ Yến, thấy trên mặt Từ Yến rơi nước mắt, lại cúi đầu nói: "Tôi sáng sớm hôm sau liền đi đến nhà mẹ đẻ Từ Yến, nói cho người nhà họ Từ thân phận của tôi, đưa cho bọn họ một trăm đồng, để người của đại đội làm chứng sau này không được quấy rầy mẹ con Từ Yến, cuối cùng đưa mẹ con ba người Từ Yến đi."
Nghĩ đến ngày đó anh ấy đến nhà họ Từ nhìn thấy dáng vẻ của Từ Yến mà đau lòng, còn tiều tụy hơn so với lúc ở khu người nhà.
Rõ ràng là mẹ ruột, làm lại là chuyện mẹ kế cũng không làm được.
Đêm anh ấy và Từ Yến kết hôn, Từ Yến khóc nói cho anh ấy biết, nếu như ngày đó anh ấy không tới tìm cô ấy, cô ấy đã định mang theo hai đứa con c.h.ế.t ở bên ngoài.
Khương Niệm đau lòng nắm c.h.ặ.t t.a.y Từ Yến, giọng nói đều có chút nghẹn ngào: "Đều qua rồi, sau này sẽ càng ngày càng tốt."
Lữ doanh trưởng lau mặt, lòng bàn tay hơi ướt, cười với Từ Yến: "Tôi vẫn là câu nói kia, có tôi một miếng ăn, sẽ có một miếng ăn cho ba mẹ con em, tôi bảo đảm các em không bị lạnh không bị đói, chuyện trước kia cũng đừng nghĩ nữa, chúng ta bây giờ sống tốt ngày tháng của mình là được."
Từ Yến gật gật đầu: "Vâng."
Khương Niệm ngay từ đầu đã biết mẹ con Lữ doanh trưởng là người hiểu chuyện tốt bụng, Từ Yến có thể cùng Lữ doanh trưởng làm một đôi vợ chồng cũng coi như là một mối nhân duyên tốt.
Ăn cơm xong Lục Duật gọi Lữ doanh trưởng đi trong đoàn đi dạo, để lại không gian riêng cho Khương Niệm và Từ Yến.
Hai người ở nhà nói rất nhiều lời tâm tình, còn nói xong đợi tết năm nay cùng đi thành phố Đông chỗ chị Phùng ăn tết.
Lục Duật và Lữ doanh trưởng lúc trời tờ mờ tối mới về, Lục Duật từ trạm thực phẩm mang thịt về, Khương Niệm đích thân xuống bếp, Từ Yến làm trợ thủ cho cô. Buổi tối Lữ doanh trưởng uống chút rượu với Lục Duật, Lữ doanh trưởng uống hơi nhiều, ở trên bàn nói với Lục Duật và Khương Niệm, đời này sẽ đối xử tốt với Từ Yến, không để cô ấy chịu tủi thân, cũng sẽ coi Lưu Kiến Nghiệp và Lưu Kiến Võ như con trai ruột của mình, nuôi bọn nó đi học, cưới vợ cho bọn nó.
Khương Niệm từ khi quen biết Lữ doanh trưởng đến nay biết anh ấy xưa nay là người ít nói, tối nay lại phá lệ nói rất nhiều.
Nói đến cuối cùng dịch đến bên cạnh Từ Yến, nắm lấy tay Từ Yến, hôn lên lòng bàn tay cô ấy một cái. Mặt Từ Yến bỗng chốc đỏ bừng, dùng sức rút cũng không rút được tay mình ra, Lữ doanh trưởng ợ một cái nói: "Yến Nhi, còn nhớ đêm kết hôn anh nói gì không?"
Khuôn mặt Từ Yến đỏ bừng như ráng mây, cô đẩy đẩy Lữ doanh trưởng: “Anh say rồi, mau về phòng ngủ đi, đừng nói nữa.”
Lục Duật ung dung ngồi đó, quen biết Lữ Quốc Sinh bao nhiêu năm nay, đây cũng là lần đầu tiên anh thấy cậu ta nói nhiều như vậy.
Khương Niệm cũng nổi m.á.u tò mò, nhích lại gần một chút, thuận thế tựa vào cánh tay Lục Duật, nói với Từ Yến: “Chị đừng cản Lữ doanh trưởng, em còn muốn nghe xem Lữ doanh trưởng nói gì nữa cơ.”
Từ Yến: “…”
Cô giả vờ tức giận lườm Khương Niệm một cái, đứng dậy định kéo Lữ Quốc Sinh lên, ai ngờ người đàn ông say rượu sức lực như trâu, ấn cô ngồi xuống ghế, nắm c.h.ặ.t lấy hai tay cô rồi nói: “Em quên rồi thì anh sẽ nói lại lần nữa, Lữ Quốc Sinh anh đã kết hôn với em thì nhận định em là người của anh, việc trong nhà em quản, tiền lương của anh em giữ, mẹ chúng ta đã nói sẽ không can thiệp vào chuyện của hai đứa, chỉ cần hai đứa không cãi nhau là được.”
Khương Niệm thức thời trêu ghẹo: “Vậy sau này Từ Yến là người làm chủ gia đình rồi.”
Lữ Quốc Sinh hùa theo lời Khương Niệm: “Đúng, sau này cô ấy là người làm chủ gia đình rồi.”
Lữ Quốc Sinh uống nhiều quá, cuối cùng được Lục Duật đỡ về phòng. Từ Yến định dọn dẹp phòng ốc thì bị Lục Duật cản lại: “Chị đi chăm sóc anh Lữ đi, để tôi dọn cho.”
Khương Niệm nói: “Đúng đấy, cẩn thận anh Lữ nôn ra, chị đi trông anh ấy đi, ở đây có em và Lục Duật rồi.”
Từ Yến vẫn còn chút ngại ngùng, bị Khương Niệm đẩy vào trong phòng.
Dọn dẹp xong bên ngoài, Khương Niệm và Lục Duật rửa mặt xong mới về phòng ngủ. Trong phòng rất tối, Khương Niệm gối đầu lên cánh tay Lục Duật, có chút bực bội nói: “Lưu Cường đúng là không phải con người.”
Nói đến đây, cô lật người nằm sấp trên giường, hai tay chống cằm, mượn ánh trăng mờ ảo nhìn chằm chằm vào khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của Lục Duật, vươn một ngón tay chọc chọc vào n.g.ự.c anh: “Sau này nếu anh dám giống như Lưu Cường, em sẽ ly hôn với anh, đi thật xa, để anh cả đời này… Ưm!”
Môi Khương Niệm bị chặn lại một cách kín kẽ.
Cô chớp chớp mắt, nhìn đôi mắt gần trong gang tấc của người đàn ông, trên môi chợt nhói đau, Lục Duật như trừng phạt c.ắ.n nhẹ lên đầu lưỡi cô: “Đừng lấy anh ra so sánh với loại người đó.”
“Còn nữa.”
Môi người đàn ông di chuyển đến bên tai cô, l.i.ế.m nhẹ vành tai cô, hơi thở nóng rực phả vào vành tai, Khương Niệm cảm thấy nửa người đều tê rần, nghe anh nói: “Sau này đừng nhắc đến hai chữ ly hôn, đã kết hôn với anh rồi thì đừng nghĩ đến chuyện ly hôn nữa.”
Khương Niệm cũng không biết mình ngủ thiếp đi từ lúc nào, trước khi ngủ lại rút ra được một bài học, sau này đừng nhắc đến hai chữ ‘ly hôn’ trước mặt Lục Duật, người đàn ông này một khi đã nghiêm túc thì thật đáng sợ.
