Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 433

Cập nhật lúc: 03/03/2026 18:27

Đến giờ ăn trưa ngày hôm sau, cảnh vệ viên đến nhà báo có điện thoại gọi cho Khương Niệm, người gọi tên là Trương Tiếu. Khương Niệm và Từ Yến cùng nhau đi đến bốt điện thoại ngoài bộ đội. Lúc nhận điện thoại, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của Lư Tiểu Tĩnh: “Khương Niệm?”

Khương Niệm sửng sốt: “Chị Lư?”

Lư Tiểu Tĩnh vừa nghe thấy, miệng bắt đầu liến thoắng không ngừng: “Chị sáng sớm tinh mơ đã bắt xe từ thành phố đến bộ đội, đi mất bốn tiếng đồng hồ mới gặp được Trương Tiếu, bây giờ gọi cho em một cuộc điện thoại đúng là tốn sức thật. Chuyện chị sắp kết hôn chị đã bảo Trương Tiếu nói với em rồi, sợ em quên nên gọi lại nhắc một tiếng, em nhớ về đấy nhé, mùng ba tháng sau, chị đợi em đấy.”

Khương Niệm cười nói: “Em nhớ mà, còn sáu ngày nữa cơ.”

Lư Tiểu Tĩnh hừ một tiếng: “Chị chịu đựng ba mươi năm cuối cùng cũng được gả đi rồi, em định tặng chị món quà gì đây?”

Khương Niệm đáp: “Đợi em về chị sẽ biết.”

Nói chuyện với Lư Tiểu Tĩnh vài câu, Trương Tiếu liền nhận lấy điện thoại, trò chuyện với Khương Niệm một lúc.

Mùng ba tháng sau Lư Tiểu Tĩnh kết hôn, Từ Yến dự định đi cùng Khương Niệm. Thứ nhất là trên đường đi hai người có bạn đồng hành, thứ hai là về thăm Trương Tiếu. Cô không quan tâm người trong khu người nhà nói gì về chuyện của cô với Lưu Cường và Lữ Quốc Sinh, ai nói cô sẽ tát người đó.

Từ Yến bây giờ đã có chỗ dựa, cô nói với Khương Niệm, những chỗ dựa này đều là do Lữ Quốc Sinh mang lại.

Cô theo Lưu Cường bao nhiêu năm nay, một mình bận rộn trong ngoài nhà, mang tiếng có chồng nhưng lại sống những ngày tháng như góa phụ. Kết hôn với Lữ Quốc Sinh được một tháng nay, cô mới biết cảm giác được người ta đặt trong lòng yêu thương là như thế nào. Thỉnh thoảng cô nhớ đến Trịnh Hồng, cảm thấy Trịnh Hồng lúc trước đúng là không biết tốt xấu.

Buổi tối Khương Niệm nói chuyện này với Lục Duật, người đàn ông hơi nhíu mày, đôi môi mỏng mím lại không nói gì.

Khương Niệm biết Lục Duật lo lắng cho mình, khóe mắt cong lên: “Anh đích thân đưa em và Từ Yến lên xe lửa, bên kia có Chu Tuấn đón bọn em, đợi Lư Tiểu Tĩnh kết hôn xong, Chu Tuấn lại đưa em và Từ Yến về, anh lại ra ga xe lửa đón em, thấy sao nào?”

Cô hôn lên môi Lục Duật một cái, môi người đàn ông hơi lạnh, cô không nhịn được thè đầu lưỡi l.i.ế.m nhẹ một cái.

Lục Duật: “…”

Anh giữ c.h.ặ.t eo Khương Niệm, yết hầu lăn lộn hai cái: “Đừng lộn xộn.”

Khương Niệm hiếm khi làm nũng: “Được không anh?”

Lục Duật: “…”

Khương Niệm nắm lấy bả vai Lục Duật, lật người nằm sấp trên người anh, lại dùng răng c.ắ.n nhẹ lên môi anh một cái: “Lục Duật, được không mà?”

Gân xanh trên trán Lục Duật giật mạnh mấy cái. Trước mặt Khương Niệm, mọi sự tự chủ của anh đều không chịu nổi một kích. Khi tay Khương Niệm luồn vào trong áo anh, Lục Duật đảo khách thành chủ, siết c.h.ặ.t eo Khương Niệm, đổi vị trí của hai người, giọng khàn khàn nói: “Ngày mai anh sẽ gọi điện cho Chu Tuấn.”

Mắt Khương Niệm cong lên: “Được ạ.”

Lục Duật: “…”

Lữ Quốc Sinh phải đi làm, ở thành phố Nguyên hai ngày rồi đi. Từ Yến ở lại tòa nhà gia quyến, đợi mấy ngày nữa sẽ cùng Khương Niệm đến chỗ Trương Tiếu.

Huyện Hồ Dương cách thành phố Nguyên chỉ hai tiếng đi xe. Hôm nay lúc Khương Niệm và Từ Yến lên xe lửa, Lữ Quốc Sinh cũng đến, gói cho Từ Yến một bộ quần áo và giày mới mua, bảo cô mang theo mặc. Ngồi xe lửa một đêm, chín giờ sáng hôm sau đến ga xe lửa, Chu Tuấn cùng Lư Tiểu Tĩnh và đối tượng của cô ấy cùng đến đón Khương Niệm và Từ Yến.

Khương Niệm lần đầu tiên gặp đối tượng của Lư Tiểu Tĩnh, dáng người không cao lắm, cao hơn Lư Tiểu Tĩnh nửa cái đầu, trông thật thà, sạch sẽ. Thấy Khương Niệm và Từ Yến, anh ta cười chào hỏi, nói chuyện cũng rất lịch sự. Lư Tiểu Tĩnh khoác tay Khương Niệm, nhỏ giọng hỏi cô: “Thế nào, không tệ chứ?”

Khương Niệm cố ý quay đầu nhìn một cái, đối phương gật đầu với cô một cái rồi hơi ngại ngùng nhìn ra chỗ khác. Cô nhìn Lư Tiểu Tĩnh, trêu ghẹo: “So với chị thì anh ấy chẳng có tâm cơ gì, đoán chừng sau khi kết hôn cũng bị chị nắm trong lòng bàn tay thôi.”

Lư Tiểu Tĩnh nghe xong vậy mà lại cười ha hả, thấp giọng nói: “Đây mới là kết quả chị muốn.”

Khương Niệm sửng sốt, lại nghe Lư Tiểu Tĩnh nói: “Trong mắt chị tiền quan trọng hơn đàn ông. Anh ấy thật thà, không có tâm tư trăng hoa gì, đứa bé chị cũng gặp rồi, giống bố nó, đều là người thật thà. Chị gả cho anh ấy không chỉ quản tiền trong nhà, còn phải giúp anh ấy chăm sóc con cái, không nắm c.h.ặ.t hai bố con này trong tay, sau này làm gì có ngày tháng tốt đẹp cho chị sống? Hơn nữa người đàn ông này có hộ khẩu thành phố, chị gả qua đây cũng coi như là người thành phố rồi, chuyện tốt vẹn cả đôi đường.”

Khương Niệm biết Lư Tiểu Tĩnh luôn coi trọng lợi ích của bản thân hơn, ngược lại Từ Yến bị những lời của Lư Tiểu Tĩnh làm cho giật mình.

Cô so sánh bản thân với Lữ Quốc Sinh, tình cảnh cũng gần giống Lư Tiểu Tĩnh, nhưng cô có hai đứa con, ngược lại còn tăng thêm không ít gánh nặng cho Lữ Quốc Sinh.

Lư Tiểu Tĩnh đã sắp xếp chỗ ở cho Khương Niệm từ trước, để cô ở lại ký túc xá của tú trang. Cô hiểu hoàn cảnh của Khương Niệm, biết cô về bộ đội chắc chắn sẽ bị người ta đàm tiếu, chi bằng ở lại chỗ cô ấy, tai còn được thanh tịnh hơn.

Đối tượng của Lư Tiểu Tĩnh là tổ trưởng trong xưởng, có một phòng ký túc xá riêng. Ngày mai cô ấy kết hôn, từ ký túc xá tú trang đi bộ đến ký túc xá xưởng cơ khí cách hai con phố, cũng không tính là quá xa.

Buổi chiều Chu Tuấn đưa Trương Tiếu và đứa bé qua, Địch Bội Bội làm bữa tối. Mấy người ở trong ký túc xá nói chuyện rất lâu, thay phiên nhau dỗ dành đứa bé chơi. Buổi tối đi ngủ, Trương Tiếu ngủ cùng đứa bé một giường, Địch Bội Bội và Lư Tiểu Tĩnh một giường, Từ Yến và Khương Niệm mỗi người một giường. Lư Tiểu Tĩnh hỏi: “Khương Niệm, Lục đoàn trưởng nhà em có bị em đạp xuống giường bao giờ chưa?”

Khương Niệm: “…”

Trương Tiếu cũng trêu: “Chị Khương, buổi tối chị có ôm Lục đoàn trưởng đến mức thở không nổi không?”

Khương Niệm: “…”

Chuyện này thì thật sự không có. Từ khi ngủ chung giường với Lục Duật, đêm nào cô cũng bị Lục Duật ôm c.h.ặ.t, đừng nói là lăn xuống giường, tay chân còn chưa từng vung vẩy lung tung.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.