Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 298
Cập nhật lúc: 08/01/2026 13:18
Cho đến khi anh ta điều tra rõ nguyên nhân khiến anh tự sát, anh ta đã ngồi lỳ trước mộ anh suốt một đêm.
Sau đó Quý Trường Thanh bắt đầu tiến hành thu thập chứng cứ, điều tra rõ ràng mọi chuyện đã qua.
Sau khi biết được những vướng mắc giữa bốn người Quý Minh Viễn, Lâm Lan Lan, Chu Thanh Tùng và Thẩm Miên Miên - người đã tự sát sớm hơn cả Quý Minh Viễn.
Quý Trường Thanh mắng một câu: "Đồ ngu."
Câu mắng "đồ ngu" này là dành cho ai? Đương nhiên là Quý Minh Viễn.
Lúc đó Quý Minh Viễn nghe xong cũng cảm thấy mình đúng là khá ngu ngốc.
Sau khi thấy chú mắng mình xong, đối phương bắt đầu thay anh báo thù, anh ta chỉ mất có một ngày đã thâu tóm được nhà họ Lâm.
Tất cả tài sản của nhà họ Lâm bị tịch thu chỉ vì một việc trốn thuế lậu thuế, hơn nữa lúc đó còn bị bắt làm gương.
Đầu tiên là nhà họ Lâm, ngay sau đó là Lâm Lan Lan.
Thành thật mà nói, Quý Minh Viễn đã c.h.ế.t đối với Lâm Lan Lan dường như không còn thích nhiều như vậy nữa, anh chỉ nhìn đối phương khóc, nhìn Lâm Chung Quốc đi cầu xin Lâm Lan Lan bảo cô bé tới xin lỗi Quý Trường Thanh.
Để anh ta tha cho nhà họ Lâm.
Dù sao thì Quý Trường Thanh ra tay với nhà họ Lâm cũng chỉ vì Lâm Lan Lan gián tiếp hại c.h.ế.t Quý Minh Viễn, Quý Trường Thanh lúc này mới tìm tới nhà họ Lâm để báo thù.
Nhưng ngay cả như vậy, với tư cách là kẻ cầm đầu Lâm Lan Lan cũng không muốn đi qua đó.
Cô bé khóc lóc rồi nói mình sợ Quý Trường Thanh, cô bé không dám, rồi trơ mắt nhìn nhà họ Lâm sụp đổ.
Sụp đổ tan tành.
Khoảnh khắc đó cùng với Quý Trường Thanh chứng kiến cảnh tượng này, trong lòng Quý Minh Viễn có một cảm giác không nói nên lời.
Cứ như thể cô gái mà anh đã nâng niu trong lòng bàn tay bao nhiêu năm, nhìn cô bé lớn lên từ nhỏ thực ra cũng chỉ đến thế mà thôi.
Khoảnh khắc đó trong lòng Quý Minh Viễn dường như có thứ gì đó đã đứt đoạn, đã loạn rồi.
Về sau, tâm trạng anh cứ thế thăng trầm theo những cuộc trả thù của Quý Trường Thanh.
Đợi sau khi dọn dẹp xong xuôi tất cả mọi người.
Quý Trường Thanh cầm một vò rượu chạy tới trước mộ anh, mắng một câu: "Đồ ngu, chú mày báo thù cho mày rồi đấy."
"Mày nói xem mày ngu thì thôi đi, bản thân mình mất rồi, người mình thích lại không thích một người tốt, còn liên lụy tới một cô bé tên là Thẩm Miên Miên nữa, con bé đó có tội tình gì chứ?"
Nói ra thì họ đều hiểu Thẩm Miên Miên lại đột ngột tự sát như vậy, không đấu lại nổi Lâm Lan Lan, một mặt là do nguyên nhân từ gia đình cô ấy.
Nhưng nguyên nhân lớn nhất là vì Lâm Lan Lan có Quý Minh Viễn làm chỗ dựa, đến mức người nhà họ Lâm đều đi nịnh bợ Lâm Lan Lan.
Thậm chí cả cha mẹ Lâm Lan Lan cũng vậy.
Chịu đựng sự ghẻ lạnh của tất cả mọi người, Thẩm Miên Miên mang theo sự cô đơn và thù hận, tuổi đời còn trẻ đã hương tiêu ngọc vẫn.
Nói tới đây.
Quý Trường Thanh đầu tóc bạc phơ uống một ly rượu lại rót một ly xuống trước mộ, thế mà lại có tâm trí đùa giỡn.
"Chú thấy một mình mày ở đây cũng khá cô đơn, chú đưa ngôi mộ cô độc của con bé Thẩm Miên Miên đó tới đây cho mày nhé, hai đứa có đôi có cặp, dưới suối vàng mày cũng chăm sóc cho con bé một chút, coi như mày bù đắp cho sự nợ nần."
Điều này khiến linh hồn vất vưởng như Quý Minh Viễn có chút cạn lời, chú anh đúng là đã lớn tuổi như vậy rồi mà vẫn thích mang anh ra làm trò đùa.
Tuy nhiên, chuyển mộ của Thẩm Miên Miên tới đây cũng tốt, con bé Thẩm Miên Miên đó còn t.h.ả.m hơn anh, c.h.ế.t đi rồi biến thành một nắm đất vàng đến cả người cúng bái cũng không có, chứ đừng nói tới việc có được một ngôi mộ.
Quý Minh Viễn muốn nói: "Chú ơi, chú cứ chuyển tới đi."
Nhưng vừa mở miệng ra thì đối phương lại hoàn toàn không nghe thấy, điều này khiến Quý Minh Viễn có chút hụt hẫng.
Sau này hụt hẫng nhiều rồi anh cũng thành quen.
Anh đi theo bên cạnh chú Quý Trường Thanh cả đời, chứng kiến anh cô đơn cả đời, không cưới vợ không sinh con.
Chỉ vào dịp lễ tết xách một bình rượu tới thăm anh.
Đây là điều mà cha mẹ anh đều không làm được, bởi vì cha mẹ anh không chỉ có mình anh là con.
Anh mất rồi cha mẹ anh vẫn còn những đứa con khác vui vầy bên cạnh.
Nhưng chú thì khác, bao nhiêu đứa cháu trai thế mà chú dường như chỉ đặt mình anh vào trong mắt.
Dùng lời của chú nói thì cái tình nghĩa cùng nhau lớn lên đúng là nợ anh rồi.
Đúng vậy.
Nhưng chú đã nói sai câu này rồi, không phải chú nợ anh mà là anh nợ chú.
Anh nợ chú cả một đời.
Nghĩ tới đây Quý Minh Viễn cay cay khóe mắt, như cách một thế hệ mà gọi một tiếng: "Chú."
Ánh mắt tuy mang vẻ thương tang nhưng lại đầy sự hoài niệm.
Quý Trường Thanh thấy một Quý Minh Viễn như vậy cơn giận lập tức tan biến, anh định giơ tay lên định tát một cái như trước đây nhưng khi nhận thấy lớp băng gạc trên đầu Quý Minh Viễn.
Lập tức lại nới lỏng động tác.
"Nghe nói mày ngã từ trên cây xuống ngã thành ra thế này à? Giỏi cho mày nhỉ?"
Đúng là giỏi thật rồi.
Đàn ông nhà họ Quý mà còn có người ngã từ trên cây xuống thành ra nông nỗi này.
Nghe thấy chú cứ thế tiếp tục giáo huấn mình, Quý Minh Viễn không những không tức giận mà ngược lại còn có chút hoài niệm, đôi mắt thương tang sâu thẳm đó đều mang theo vẻ vui mừng.
"Chú ơi."
Anh định ngồi dậy để nắm lấy tay đối phương.
Nhưng lại bị Quý Trường Thanh ấn xuống: "Nắm cái gì mà nắm? Không thấy mày ra nông nỗi này rồi à, nằm yên cho chú."
Quý Minh Viễn ừ một tiếng, ánh mắt nhìn anh không rời một giây.
Chú lúc còn trẻ đúng là tốt thật, ý khí phong phát, không suy sụp không tóc bạc, tinh thần phấn chấn.
Đây mới là chú của anh.
Quý Trường Thanh bị ánh mắt này của cháu trai mình nhìn cho nổi hết da gà, anh cầm cái gối đặt sau lưng Quý Minh Viễn, không nhịn được mà nói: "Mày dùng ánh mắt gì thế hả? Chú là chú mày, là bậc bề trên của mày chứ không phải là cháu trai mày đâu, cái ánh mắt từ bi đó mau thu dọn lại cho chú ngay."
Sao cứ như ông già vậy.
Quý Minh Viễn: "..."
Quý Minh Viễn bật cười, anh đúng là có ánh mắt từ bi thật, không tính kiếp này chỉ tính kiếp trước anh cũng đã sống tới ngoài sáu mươi tuổi rồi.
Ba mươi năm đầu là người, ba mươi năm sau là linh hồn vất vưởng.
Cộng thêm số tuổi ở kiếp này thì tính ra cũng là một lão già trăm tuổi rồi.
Nghĩ tới đây Quý Minh Viễn mỉm cười nói: "Chú ơi, chú không giới thiệu cho cháu một chút sao?"
