Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 299
Cập nhật lúc: 08/01/2026 13:18
Anh nhìn về phía Thẩm Mỹ Vân ở bên cạnh.
Cái này ——
Không khí lập tức trở nên yên tĩnh.
Nụ cười trên mặt Quý Trường Thanh cũng biến mất, anh im lặng một lát rồi giới thiệu với Quý Minh Viễn: "Đây là thím út của mày, Thẩm Mỹ Vân."
Khi nói lời này anh nhìn chằm chằm vào đối phương không rời mắt một giây, dường như không định bỏ qua bất kỳ biểu cảm li ti nào của đối phương.
Quý Minh Viễn dường như không thấy gì cả, anh đưa tay về phía Thẩm Mỹ Vân, gọi một tiếng: "Thím út."
Vô cùng chân thành.
Kiếp này chú anh có thể gặp được một người mình thích, có thể kết hôn cũng coi như thỏa mãn tâm nguyện làm linh hồn vất vưởng ở kiếp trước của anh.
Về sau anh còn sốt ruột hơn cả những người nhà họ Quý khác nữa.
Sốt ruột vì Quý Trường Thanh sao không cưới vợ, nếu cứ cô đơn đến già thì biết làm sao?
Giờ đây được làm người trở lại, cuối cùng cũng thấy được cảnh này, thực ra anh có chút an lòng.
Thấy một Quý Minh Viễn như vậy Quý Trường Thanh thấy bất ngờ, Thẩm Mỹ Vân cũng thấy bất ngờ.
Cô nhìn vào mắt Quý Minh Viễn, phát hiện ra tiếng gọi "thím út" này của đối phương là thật lòng thật dạ.
Điều này cũng khiến Thẩm Mỹ Vân hoàn toàn thản nhiên lại, gọi một tiếng: "Cháu trai lớn."
Quý Minh Viễn: "..."
Nụ cười dần đông cứng trên mặt.
Thành thật mà nói tuổi của anh so với Thẩm Mỹ Vân và Quý Trường Thanh cộng lại còn hơn một đoạn.
Thôi kệ.
Đây là người mà chú anh thích.
Quý Minh Viễn không chắc chắn mà nghĩ, cũng thật kỳ lạ kiếp trước chú cô đơn đến già, kiếp này lại gặp được một người mình thích.
Vấn đề là ——
Kiếp trước có người tên Thẩm Mỹ Vân này không nhỉ?
Hình như là không có thì phải?
Quý Minh Viễn bắt đầu tìm kiếm trong ký ức mấy chục năm qua, Thẩm Mỹ Vân —— người mẹ tuyệt sắc c.h.ế.t sớm của Thẩm Miên Miên.
Tìm thấy rồi.
Nghĩ tới đây ánh mắt Quý Minh Viễn mang theo vài phần dò xét, anh đột nhiên quay đầu nói với Quý Trường Thanh: "Chú ơi, cháu muốn nói riêng với thím út vài câu có được không?"
Cái này ——
Quý Trường Thanh vô thức cau mày, Thẩm Mỹ Vân vỗ vỗ tay anh: "Được rồi, anh ra ngoài trước đi, yên tâm đi, không thấy cháu trai lớn hiện giờ trạng thái rất tốt sao?"
Quý Trường Thanh tuy không yên tâm nhưng không chịu nổi việc cả Thẩm Mỹ Vân và Quý Minh Viễn - hai người trong cuộc - đều bảo anh ra ngoài.
Anh lúc này mới bước một bước quay đầu nhìn ba lần đi ra khỏi cửa phòng bệnh.
Quý Minh Viễn nói: "Chú ơi chú phải đi xa một chút, không được nghe lén đâu đấy."
Chú anh trước đây xuất thân là lính trinh sát, đôi tai thính lắm.
Kiếp trước anh sống quá tệ rồi, anh không muốn để chú biết được rằng à, đứa cháu trai lớn này của chú hóa ra không chỉ là một đồ ngu mà còn là một phế vật nữa.
Quý Trường Thanh không ngờ Quý Minh Viễn còn chơi chiêu này với mình.
Động tác vốn định nghe lén lập tức khựng lại, anh thản nhiên nói: "Vậy chú đi tới đầu hành lang kia, hai người nói nhanh một chút đấy."
Quý Minh Viễn mỉm cười ừ một tiếng với anh.
Sau khi Quý Trường Thanh đi ra ngoài nụ cười trên mặt Quý Minh Viễn mới hoàn toàn biến mất, anh quay sang nhìn Thẩm Mỹ Vân.
Anh suy nghĩ một lát: "Tôi nên gọi cô là đồng chí Thẩm Mỹ Vân, hay gọi thanh niên tri thức Thẩm, hay là gọi thím út đây?"
Thẩm Mỹ Vân cảm thấy đây mới đúng là Quý Minh Viễn chứ, cái Quý Minh Viễn cứ mỉm cười với Quý Trường Thanh lúc nãy làm cô thấy quá kỳ lạ.
Hơn nữa nụ cười đó cũng quá từ bi.
Càng quái đản hơn đúng không?
Thẩm Mỹ Vân trái lại không quan tâm tới những danh xưng này: "Tùy ý thôi, anh thích gọi thế nào thì gọi thế nấy, tôi không cầu kỳ mấy thứ đó đâu."
Cô tự kéo một cái ghế rồi ngồi xuống.
Điều khiến cô thấy lạ là trước mặt rõ ràng là Quý Minh Viễn nhưng so với Quý Minh Viễn của vài tháng trước lại có sự khác biệt cực kỳ lớn.
Cái Quý Minh Viễn trước đây sẽ biết thẹn thùng biết e thẹn, nhưng cái Quý Minh Viễn trước mặt này lại giống như một nhà sư khổ hạnh, không chút gợn sóng.
Vẻ mặt từ bi.
Đúng vậy, ngay cả ánh mắt nhìn cô cũng đầy vẻ từ bi.
Thì ——
Thẩm Mỹ Vân không biết nói gì cho phải, chỉ có thể xoa xoa lớp da gà nổi trên cánh tay mình.
Quý Minh Viễn thấy cảnh này không nhịn được mà mỉm cười một cái, mang theo sự bao dung: "Vậy tôi gọi là thím út vậy, tôi nghĩ chú chắc chắn sẽ hy vọng tôi gọi cô như thế."
Thẩm Mỹ Vân nhướng mày: "Ừm, gọi thế nào cũng tùy anh." Tiếp đó cô đổi chủ đề: "Nhưng mà anh riêng tư tới tìm tôi là có chuyện gì?"
Cô không cho rằng giữa mình và Quý Minh Viễn riêng tư có gì hay để trò chuyện cả.
Quý Minh Viễn nghe thấy câu hỏi này nụ cười dần biến mất, thậm chí trở nên nghiêm túc hơn: "Tôi muốn biết cô làm thế nào để thoát khỏi sự khống chế của cốt truyện?"
Lời này vừa thốt ra tựa như một tiếng sét đ.á.n.h ngang tai khiến Thẩm Mỹ Vân nửa ngày trời không hoàn hồn lại được.
"Anh nói cái gì cơ???"
Quý Minh Viễn nhìn thẳng vào cô, lặp lại và nhấn mạnh: "Tôi muốn biết cô làm thế nào để thoát khỏi sự khống chế của cốt truyện??"
Khi Thẩm Mỹ Vân nghe thấy câu nói này cô suýt chút nữa tưởng mình nghe nhầm, nhưng đối diện với đôi mắt nghiêm túc đó của Quý Minh Viễn.
Thẩm Mỹ Vân biết mình không nghe nhầm, nhưng cô không muốn thừa nhận, cô vẫn định giả ngu: "Cốt truyện gì cơ?"
Chuyện cô và Miên Miên xuyên không đây là bí mật lớn nhất của hai mẹ con họ, tuyệt đối tuyệt đối sẽ không để bất kỳ ai biết được.
Cô thậm chí ngay cả Trần Thu Hà và Thẩm Hoài Sơn cũng không nói thì càng đừng nói tới Quý Minh Viễn.
Quý Minh Viễn rũ mắt nói: "Thím út cô đừng giấu tôi nữa."
"Kiếp trước cô ở Bắc Kinh là mất rồi, đã gửi Miên Miên quay về nhà họ Lâm."
Nhưng kiếp này Thẩm Mỹ Vân không những không mất mạng mà còn luôn luôn ở đây không nói, hơn nữa còn dắt Miên Miên xuống núi cùng với Trần Thu Hà và Thẩm Hoài Sơn ở lại đại đội Tiền Tiến Mạc Hà.
Chỉ riêng điểm này Quý Minh Viễn đã biết được Thẩm Mỹ Vân đã thay đổi vận mệnh của tất cả mọi người.
Cái này ——
Khi Quý Minh Viễn nói lời này xong Thẩm Mỹ Vân cái gì cũng đã rõ cả rồi: "Anh trọng sinh rồi?"
Cô thử hỏi một câu.
Quý Minh Viễn lẩm bẩm hai chữ này: "Trọng sinh?"
Hình như có thể hiểu như vậy và cũng khá sát thực, anh từ một linh hồn vất vưởng của mấy chục năm sau quay trở lại quá khứ, tới lúc anh còn trẻ.
