Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm - Chương 64: Sóng Gió Lại Nổi Lên

Cập nhật lúc: 10/04/2026 13:12

Trong phòng tắm, thời gian đã đến, Phó Hiểu đẩy cửa gọi hai người anh ở bên ngoài vào.

Phó Hiểu nói với hai người: "Được rồi, về phòng uống thêm một viên Nhân Sâm Dưỡng Vinh Hoàn là có thể ngủ."

Phó Tuy cùng Phó Dục hai người dùng khăn lông lau khô nước trên người Phó Dư, mặc quần áo cho cậu, thấy sắc mặt cậu đã không còn khó coi như vừa rồi, mở miệng hỏi: "Tiểu Dư, cảm giác thế nào a?"

Tóc Phó Dư đều bị mồ hôi thấm ướt, cầm lấy khăn lông nhẹ nhàng lau tóc, nghe vậy cười nói: "Anh, cũng chỉ đau một lát, nửa phần sau chính là ngứa, một chút cũng không đau, hơn nữa em cảm giác thân thể nhẹ nhàng không ít, chính là có chút buồn ngủ..."

Nghe cậu nói buồn ngủ, Phó Dục vội vàng bảo cậu về phòng ngủ, chờ cậu đi rồi, hai người hợp lực thu dọn phòng tắm sạch sẽ, lúc này mới về phòng.

Phó Dục vừa nằm ở trên kháng, bên cạnh vang lên thanh âm của Phó Hoành: "Anh, Tiểu Dư không sao chứ..."

"Ừ, không sao, ngủ sớm đi."

Phó Hoành ừ một tiếng, xoay người tiếp tục ngủ.

Phó Tuy trở lại phòng, Phó Dư đã ngủ rồi, nhìn chằm chằm cậu vài lần, cảm giác sắc mặt không có gì không đúng, yên tâm nằm trên kháng nhắm hai mắt lại.

Sáng sớm hôm sau.

Hôm nay Phó Dư rõ ràng cảm giác thân thể có không ít biến hóa, đi theo mọi người luyện quyền cũng kiên trì được thời gian dài hơn hôm qua một chút.

Tuy rằng luyện xong ra một thân mồ hôi, nhưng cả người cảm giác nhẹ nhàng không ít.

Phó Dư lúc này mới thật sự tin tưởng lời Phó Hiểu nói, thì ra cậu thật sự có hy vọng thoát khỏi ác mộng.

Cả người cậu mắt thường có thể thấy được cởi mở không ít.

Giống như là bóng ma che ở trên đầu rốt cuộc tan đi, đón nhận ánh mặt trời.

Người nhà nhìn thấy biến hóa của cậu, đều rất cao hứng.

Lần trị liệu d.ư.ợ.c d.ụ.c thứ hai, đúng như Phó Hiểu nói trước đó, tuy rằng vẫn có chút đau, nhưng so với lần đầu tiên thật sự không tính là gì.

Trải qua khoảng một tuần trị liệu và rèn luyện, Phó Dư hiện tại đã có thể đi theo bọn họ chạy lên trên núi...

Chiều hôm nay, Phó Dư lại một lần nữa đi theo Phó Hiểu và Phó Khải cùng nhau đi lên núi cắt cỏ heo, đệ khống Phó Tuy đương nhiên cũng muốn đi theo.

Vì thế một hàng bốn người đi tới trên núi, bởi vì người quá nhiều, hôm nay không có tách khỏi đội ngũ trong thôn, đi tìm Tiểu Ngư Nhi, mà là lựa chọn đi theo một đám trẻ con trong thôn cùng nhau đi một hướng khác.

Bốn người, tổng cộng cõng ba cái gùi, hai lớn một nhỏ, Phó Dư thuần túy là đi theo bọn họ tới trên núi tản bộ.

Sau khi gùi đầy, mấy người thong dong tự tại đi xuống núi, đi đến chuồng heo giao nhiệm vụ, lại một lần nữa lên núi, bởi vì chiếu cố thân thể Phó Dư, mấy người đi rất chậm, cuối cùng ba cái gùi đều không làm đầy, chỉ có thể ba cái không đầy hợp thành một cái đầy.

Cái gùi đầy kia do Phó Tuy cõng, ba người khác ở phía sau đông hái một cây thảo d.ư.ợ.c, tây hái một quả dại, vừa chơi, vừa đi xuống dưới.

Trên đường gặp được không ít thôn dân và thanh niên trí thức, Phó Hiểu lễ phép chào hỏi với mấy người quen biết.

Bỗng nhiên, Phó Hiểu cảm nhận được một luồng ánh mắt nồng đậm tràn ngập ác ý rơi xuống trên người cô.

Theo cảm ứng nhìn lại, liền nhìn thấy phương hướng của mấy thanh niên trí thức kia, nữ thanh niên trí thức vẫn luôn dính lấy anh cả đang dùng ánh mắt ghen ghét nhìn cô.

Phó Hiểu cũng không để ý tới cô ta, nghĩ cũng biết cô ta ghen ghét cái gì.

Không phải là cái thói hận người có cười người không kia sao.

Cô không biết vì sao khoảng thời gian này lại dính lên Phó Dục, chỉ cần vừa thấy anh liền nghĩ mọi cách sáp lại gần, đồng chí, anh trai gọi không ngừng.

Tuy rằng biết anh cả sẽ không để ý tới cô ta, nhưng cứ ghê tởm người ta như vậy cũng không được a, phải nghĩ biện pháp lộng cô ta đi.

Phó Hiểu lúc này cũng không biết cơ hội này rất nhanh sẽ đến.

Mấy anh em giao cỏ heo xong nhiệm vụ, liền về nhà.

Buổi tối, Phó Hiểu theo lệ thường trị liệu cho hai người bệnh trong nhà xong, liền về phòng.

Trong phòng tắm, hai người cùng nhau ngâm d.ư.ợ.c d.ụ.c, đương nhiên chia làm hai thùng tắm, hiện tại Phó Dư ngâm d.ư.ợ.c d.ụ.c đã một chút cũng không đau, hai người cùng nhau còn có thể nói chuyện phiếm.

Phó Hiểu về phòng, trực tiếp vào không gian, cô cảm giác được dị năng hệ trị liệu của cô trải qua một đoạn thời gian sử dụng, rốt cuộc có dấu hiệu buông lỏng.

Trong bồn tắm đổ đầy nước linh tuyền, cô nằm ở bên trong, nhắm mắt, yên lặng dùng dị năng hệ trị liệu vận chuyển tự thân, một luồng năng lượng chữa khỏi cọ rửa kinh mạch toàn thân.

Một lần lại một lần.

Không bao lâu, Phó Hiểu mở hai mắt.

Rốt cuộc...

Hệ trị liệu cũng thăng lên cấp hai rồi, hiện tại năng lực chữa khỏi càng mạnh hơn.

Nếu không phải sợ bại lộ, chỉ bằng năng lực cô nắm giữ hiện tại, thân thể Phó Dư hoàn toàn có thể giải quyết nhanh hơn, nhưng bảo cô bại lộ chính mình chữa bệnh cho cậu là không có khả năng, dù sao cũng không phải vấn đề lớn gì, vẫn là từ từ trị đi.

Nước trong bồn tắm không thể lãng phí, ý niệm dẫn tới đất đai bên ngoài biệt thự.

Cô đơn giản tắm rửa một cái, ra khỏi không gian nằm ở trên kháng không bao lâu liền ngủ rồi...

Ký túc xá nữ điểm thanh niên trí thức.

Hứa Nguyệt nằm ở trên giường một lần lại một lần hồi tưởng nội dung trong thư gửi cho cô hôm nay, càng nghĩ càng ngủ không được.

Ở trong thành phố, cô ta vẫn luôn là người xinh đẹp nhất trong khu tập thể, cô ta cũng lợi dụng dung mạo của mình đạt được không ít thứ mình muốn.

Nhưng từ khi tới nông thôn, đối mặt lao động nặng nhọc, cô ta bị mài mòn mất đi thần thái ban đầu.

Ở chỗ này cô ta không còn bộ dáng quang vinh xinh đẹp trong thành phố, ăn mặc lại không tốt, không cam lòng trong lòng càng tích càng nhiều, đã đến bên cạnh hỏng mất.

Hơn nữa lá thư nhận được hôm nay, người nhà nói với cô ta, trong nhà hiện tại tình huống vi diệu, đã không thể cho cô ta bất luận trợ giúp gì nữa, gửi cho cô ta hai mươi đồng, nói là lần cuối cùng, chuyện sau này đều phải dựa vào chính cô ta.

Bức thư này nghiễm nhiên là cọng rơm cuối cùng đè c.h.ế.t lạc đà.

Nhớ tới hôm nay ở chân núi nhìn thấy cô bé tên Phó Hiểu nhà Đại đội trưởng kia, váy cô mặc trên người là kiểu dáng cô ta ở trong thành phố mới có thể nhìn thấy.

Tuy rằng tuổi còn nhỏ, nhưng từ ngũ quan tinh xảo, làn da trắng nõn, không khó nhìn ra lớn lên là một cô gái xinh đẹp cỡ nào.

Đáy mắt Hứa Nguyệt hiện lên một mạt ghen ghét nồng đậm.

Dựa vào cái gì đều là thân ở nông thôn, người nhà cô đều sủng cô, cô dựa vào cái gì cái gì cũng không cần làm.

Còn có nhiều anh trai ưu tú vây quanh bên người cô như vậy.

Mà Hứa Nguyệt cô ta nói với anh vô số lần, anh ngay cả tên của cô ta cũng không nhớ được.

Nếu trong nhà không thể giúp đỡ cô ta, vậy cô ta chỉ có thể tự cứu, hiện tại biện pháp thoát khỏi tất cả những thứ này, hoặc là về thành phố, hoặc là gả chồng.

Về thành phố là không có cách nào, vậy thì chỉ có thể gả chồng, tuy rằng cô ta cũng không muốn gả ở nông thôn, nhưng hiện tại cũng không còn cách nào.

Cho nên cô ta theo dõi Phó Dục.

Điều kiện nhà Đại đội trưởng là tốt nhất, hơn nữa còn có người chú làm Bí thư, gả cho anh, sau này nếu thật sự có danh ngạch về thành phố gì đó, đến lúc đó lại tính toán khác.

Còn có một nguyên nhân chính là cô ta ghen ghét Phó Hiểu, cô một con nha đầu nông thôn, dựa vào cái gì hưởng thụ tất cả những thứ cô ta đều không có cơ hội hưởng thụ.

Hứa Nguyệt tin tưởng, với dung mạo của cô ta, rất khó có người không động tâm.

Cô ta chỉ cần chủ động chút, thật sự không được, giở chút thủ đoạn, chỉ cần cô ta gả vào Phó gia, lại sinh đứa con, vậy đến lúc đó nắm bắt một con nha đầu không phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao.

Hơn nữa, cô lại không phải em gái ruột của Phó Dục, cho dù là đuổi cô ra ngoài, cũng không ai sẽ nói cái gì.

Nghĩ đến khoảng thời gian này cô ta vẫn luôn nghĩ mọi cách tiếp cận Phó Dục, anh đều đối với cô ta không giả sắc thái, nhưng lúc ấy có người khác ở đó, anh hẳn là không bỏ được mặt mũi, cho nên cô ta quyết định ngày mai một mình tìm anh, loại ngày tháng này cô ta một ngày cũng không sống nổi nữa, nhất định phải gả vào Phó gia.

Thật sự không được, thì chỉ có thể giở chút thủ đoạn.

Hứa Nguyệt nhìn thoáng qua Điền Quyên đang ngáy bên cạnh, trong mắt hiện lên một tia ghét bỏ.

Ngày mai có thể lợi dụng con ngu này một chút, chờ cô ta gả vào Phó gia, lại nghĩ cách điều cô ta đi, đến lúc đó chuyện cô ta từng làm sẽ không ai biết.

Trong đầu cô ta qua một lần kế hoạch, cảm thấy không có gì sơ hở, rốt cuộc vừa lòng trầm trầm ngủ.

Ngày hôm sau, sáng sớm.

Mấy người cháu đều rời giường, theo lệ thường bồi ông nội cùng nhau luyện quyền, Phó Dư hiện tại tuy rằng quyền đ.á.n.h không tốt lắm, nhưng động tác cơ bản đều đúng, hơn nữa có thể kiên trì từ đầu đến cuối rồi.

Buổi sáng, Phó Dục Phó Hoành hai người đi theo Phó Vĩ Bác đi làm.

Phó Hiểu thì bị Phó Khải lôi kéo đi tới trên núi, nói là bạn tốt Tiểu Ngư Nhi của cậu bé muốn gặp cô.

Tới nơi mới phát hiện là Tiểu Ngư Nhi có đồ muốn đưa cho cô, đứa nhỏ trộm đưa một cái hộp nhỏ cho cô, Phó Hiểu nhận lấy, mở ra nhìn thấy bên trong là mấy cái nhẫn vàng và một thỏi vàng, đây hẳn là tiền t.h.u.ố.c Từ Tông Sâm đưa.

Cô nghĩ nghĩ, vẫn là nhận lấy, tuy rằng t.h.u.ố.c của cô không đáng giá nhiều đồ như vậy, nhưng dù sao cũng là cứu một mạng người, thu của anh ta nhiều chút đồ thì sao chứ.

Phó Hiểu vỗ vỗ đầu Tiểu Ngư Nhi, "Ngoan, chị nhận, đi làm việc đi."

Cô bỏ cái hộp vào trong gùi, nhưng thật ra đồ bên trong đã sớm bỏ vào không gian.

Hôm nay cô không có ý định cắt cỏ heo, chỉ là một đường đi theo gần hai đứa nhỏ hái thảo d.ư.ợ.c.

Trên đường nhìn thấy trên cây hạt dẻ trong núi kết không ít quả, qua một đoạn thời gian nữa là có thể hái rồi.

Hạt dẻ rang đường cũng là một món ngon khiến người ta hoài niệm.

Gùi nhỏ của hai nhóc con đã đầy, Phó Hiểu trên đường bọn nó xuống núi vẫn luôn đi theo phía sau, đi đến sườn dốc cao dưới chân núi dừng bước chân, ngước mắt nhìn lại, nhìn thấy Phó Dục đang đi về phía bên này dưới chân núi.

Vừa định gọi anh, liền nhìn thấy một cô gái đứng ở trước mặt anh.

Nhìn thấy một màn này Phó Hiểu không khỏi khẽ cười ra tiếng, "A... Vận đào hoa của anh cả tôi không tồi a..."

Nhưng khi nhìn thấy người phụ nữ kia là ai, nụ cười trên mặt nháy mắt biến mất không thấy.

Sao lại là cô ta...

Dùng tới tinh thần lực, nghe xem trà xanh nhỏ này lại muốn làm cái gì...

Phó Dục ánh mắt lạnh băng nhìn người phụ nữ trước mắt, đội nắng to mệt mỏi cả buổi sáng rốt cuộc trước thời hạn hoàn thành nhiệm vụ, anh ngay cả Phó Hoành cũng chưa chờ, vốn định đi đường tắt về nhà nghỉ ngơi thật tốt một chút, kết quả đi đến đây đã bị người phụ nữ này ngăn lại.

Cô ta là phụ nữ, anh nếu trực tiếp đẩy cô ta ra, bị người ngoài nhìn thấy lại là một cọc phiền toái, chỉ có thể tận lượng đứng cách cô ta xa một chút.

Hứa Nguyệt vốn định tìm đứa nhỏ trộm gọi Phó Dục đến chỗ vắng vẻ, đến lúc đó cô ta chủ động yêu thương nhung nhớ, cũng không tin anh không động tâm.

Đến lúc đó cô ta lại la to gọi nhỏ, để Điền Quyên dẫn người tới, mặc kệ là ai, chỉ cần nhìn thấy một màn này, đều sẽ cảm thấy là anh muốn cưỡng bức cô ta, đến lúc đó Phó gia nếu không muốn Phó Dục bởi vì giở trò lưu manh mà vào đồn công an, vậy thì chỉ có thể cưới cô ta.

Không nghĩ tới đứa nhỏ còn chưa tìm được, liền xa xa nhìn thấy Phó Dục một mình đi về phía bên này, đây quả thực chính là trời ban cơ hội tốt a, phải biết rằng bình thường anh em bọn họ đều là dễ dàng không tách ra.

Hơn nữa, vừa lúc chỗ này cũng sẽ không có người nào tới, cô ta trộm đưa mắt ra hiệu cho Điền Quyên, ý bảo cô ta đi tìm người tới.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm - Chương 64: Chương 64: Sóng Gió Lại Nổi Lên | MonkeyD