Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm - Chương 65: Có Người Cưỡng Ép Phó Dục?

Cập nhật lúc: 10/04/2026 13:13

Nhìn thiếu niên thanh tú trước mắt, Hứa Nguyệt rất tự nhiên vén tóc mái ra sau tai, lộ ra khuôn mặt xinh đẹp, khẽ c.ắ.n môi dưới, vẻ mặt thẹn thùng nhìn anh một cái, nũng nịu hơi cúi đầu, "Đồng chí Phó Dục, tôi có chuyện muốn nói với anh..."

Phó Dục khoanh tay trước n.g.ự.c, dưới ánh mặt trời, cả người giống như ánh nắng lạnh lẽo trong ngày đông, trong đạm mạc lộ ra lơ đãng, "Nói đi..."

Trong lòng Hứa Nguyệt thầm vui, anh chịu nghe cô ta nói chuyện rồi, bình thường anh đều là trực tiếp bỏ đi.

Cô ta liền biết đàn ông đều giống nhau, anh khẳng định là cũng cảm thấy cô ta xinh đẹp, không uổng công cô ta hôm nay trang điểm một phen.

Cô ta thu liễm biểu tình trên mặt một chút, thay đổi một bộ thần sắc đáng thương, hung hăng nhéo đùi một cái, nặn ra hai giọt nước mắt, ấp ủ cảm xúc một chút, điềm đạm đáng yêu nói: "Đồng chí Phó, khoảng thời gian này tôi thật sự quá thống khổ, tôi bị bệnh, hơn nữa việc nhà nông quá nặng nhọc, tôi căn bản làm không nổi."

Cô ta nghĩ, cô ta đều nói đến mức này rồi, anh hẳn là đã hiểu ý tứ của cô ta, chỉ cần anh mở miệng, cô ta lập tức có thể gả cho anh, đến lúc đó những việc nhà nông này ai thích làm thì làm.

Chỉ là nước mắt cô ta sắp khô rồi, sao anh còn chưa mở miệng?

Hứa Nguyệt theo bản năng ngẩng đầu nhìn biểu tình của Phó Dục, lại thấy anh đang tìm tòi nghiên cứu đ.á.n.h giá mình, vội vàng cúi đầu tiếp tục lau nước mắt.

"Bị bệnh cô có thể xin nghỉ... Làm không nổi cô có thể không làm... Nói với tôi cái này làm gì?"

Nước mắt nháy mắt chảy không ra, cô ta ngừng tiếng khóc, chớp đôi mắt to hy vọng nhìn Phó Dục, "Đồng chí Phó có thể giúp tôi nghĩ cách hay không, tôi..."

Sợ anh không hiểu ý tứ của cô ta, cô ta vội vàng ra hiệu, "Thật ra, tôi vẫn luôn cảm thấy đồng chí Phó rất lợi hại,"

Nghe đến đó, Phó Dục không có phản ứng gì, Phó Hiểu ở nơi xa lại ngồi không yên, trà xanh này là muốn dùng mỹ nhân kế a, cô tuy rằng tin tưởng ánh mắt của anh cả, nhưng khó bảo toàn có người ăn vạ a.

Tròng mắt Phó Hiểu động động, cô không muốn hiện tại liền đi ngăn cản, cô phải nghĩ biện pháp một lần vất vả suốt đời nhàn nhã, lộng cái thứ ghê tởm này đi, giữ lại ở chỗ này quá ảnh hưởng phong thủy thôn Đại Sơn.

Vừa khéo lúc này Phó Khải cùng Tiểu Ngư Nhi đi tới, cô vội vàng kéo hai nhóc con, hỏi: "Tiểu Khải, bên kia nhiều người không?"

Phó Hiểu chỉ chỉ phương hướng bọn nó vừa tới.

Phó Khải gật gật đầu, "Nhiều, mấy thím đang tán gẫu..."

Ánh mắt Phó Hiểu lưu chuyển, vội kéo cậu bé nói nhỏ bên tai vài câu, lại dặn dò Tiểu Ngư Nhi vài câu, nhìn bọn nó đều chạy xuống núi, không vài phút liền có mấy thím chạy tới, nhìn thấy cô, ánh mắt kích động hỏi: "Tiểu Tiểu, kịch hay ở đâu a..."

Phó Hiểu cười chỉ chỉ phương hướng Phó Dục và Hứa Nguyệt cho các bà, nhìn thấy một màn này, thím Vương mở to mắt nháy mắt tới hứng thú, "Người đứng trước mặt anh cả cháu kia là con nha đầu không biết kiểm điểm của điểm thanh niên trí thức đi..."

Bác gái Lý phi một tiếng, mở miệng: "Còn không phải là nó sao, cái thứ đĩ thõa này, câu dẫn thằng ba nhà bác làm việc cho nó hai ngày... Đây hiện tại lại nghĩ câu dẫn thằng cả nhà Đại đội trưởng..."

Thím Vương vỗ đùi, "Ai da, cái này cũng không được, hậu sinh trong thôn chúng ta, cũng không thể bị loại phụ nữ không biết xấu hổ này hủy hoại, chúng ta phải đi nhìn chằm chằm chút, vạn nhất con tiện nhân kia giở âm chiêu thì sao."

Lời này vừa nói ra, mấy người phụ nữ sôi nổi gật đầu, được mọi người duy trì, thím Vương hứng thú mở rộng, xắn tay áo, liền phải xông lên.

"Các thím, chờ một chút," Phó Hiểu ngăn cản các bà, nhỏ giọng giải thích nói: "Chúng ta hiện tại qua đó người nọ cùng lắm bị mắng một trận, vẫn là giải quyết không được vấn đề, đến lúc đó cô ta vẫn sẽ tai họa con trai trong thôn chúng ta."

Bác gái Lý chịu khổ sâu sắc mở miệng: "Loại hồ ly tinh tai họa này, phải nghĩ cách đuổi cô ta ra khỏi thôn,"

Thím Vương nói với Phó Hiểu: "Tiểu Tiểu, cháu nói đi, chúng ta làm sao bây giờ?"

Phó Hiểu kéo mấy người lầm bầm lầu bầu nói: "Chúng ta trước như vậy... Sau đó chờ cô ta... Chúng ta liền xông ra bắt cô ta tại trận."

Mấy bác gái bên cạnh tỏ vẻ đã hiểu, vì thế Phó Hiểu dẫn mấy người di chuyển về phía bên kia, trên đường còn gọi không ít đồng bạn, bởi vì hiện tại trên núi mọc đầy cỏ dại, thân hình mấy người các bà có thể hoàn mỹ che giấu, cho nên Hứa Nguyệt cũng không phát hiện nơi cô ta tự cho là không có ai tới, chung quanh đã tụ tập đầy người.

Mấy người vừa đến nơi này, liền nghe thấy tiếng nói chuyện tình ý miên man của Hứa Nguyệt: "Đồng chí Phó, tôi cảm thấy anh người rất tốt, tôi rất có hảo cảm với anh, hơn nữa tôi là người thành phố, hai chúng ta rất xứng đôi,"

Mấy bác gái ẩn nấp trong bóng tối nghe đến say sưa.

Hứa Nguyệt nói xong, không đợi được anh đáp lại, trộm liếc Phó Dục một cái.

Chỉ thấy trên khuôn mặt thanh tú kia của anh không có biểu tình gì, môi hơi mím lại gợi lên độ cong sắc bén, đôi mắt đen nhánh như mực, lúc nhìn cô ta, lộ ra từng tia lạnh bạc.

Lòng bàn tay Hứa Nguyệt đổ mồ hôi.

Trong lòng không hiểu sao có chút hoảng, vì sao anh dùng biểu tình này nhìn cô ta, vốn dĩ tự nhận nắm chắc mười phần có thể bắt lấy anh, hiện tại giờ khắc này trở nên không xác định.

Chẳng lẽ thật sự phải dùng thủ đoạn gả cho anh sao?

Ngay tại lúc cô ta thấp thỏm bất an, kiên nhẫn của Phó Dục rốt cuộc dùng hết, vòng qua cô ta liền muốn đi về phía trước.

Hứa Nguyệt nhìn thấy anh muốn đi, hoảng hồn, vội vàng chắn trước mặt anh.

"Anh Phó Dục," Hứa Nguyệt mắt đẫm lệ m.ô.n.g lung nhìn về phía Phó Dục, tràn đầy mong đợi hỏi: "Anh thật sự không thể cưới em sao?"

"Tôi không có em gái thứ hai, mời cô gọi tên tôi." Phó Dục lạnh lùng đ.á.n.h gãy lời cô ta.

Giọng anh đầy chán ghét, "Tôi cũng không biết cô tên là gì, càng đừng nhắc tới cưới xin gì... Tránh ra, đừng cản tôi nữa,"

Hứa Nguyệt không nghĩ tới, cô ta đều nói chuyện với anh như vậy rồi, thái độ của anh vẫn cường ngạnh như thế, chẳng lẽ cô ta một người thành phố còn không xứng với anh hay sao?

Lửa vô danh bốc lên trong lòng, bỗng nhiên đi về phía anh một bước, giận dữ nói: "Anh dựa vào cái gì chướng mắt tôi, tôi chính là người thành phố, nếu không phải không còn cách nào, tôi sẽ gả cho một tên chân lấm tay bùn như anh?"

Phó Dục lui về phía sau một bước, dùng một loại ánh mắt nhìn bệnh nhân tâm thần nhìn cô ta, ngay cả lời cũng lười nói, liền phải xoay người, anh thật là dư thừa lãng phí nhiều thời gian ở chỗ này như vậy, còn không bằng đi đường vòng, tuy rằng xa một chút, nhưng tổng so với đối mặt cái đồ thần kinh này mạnh hơn.

Mắt thấy bắt không được anh, Hứa Nguyệt hoàn toàn mất đi lý trí, nếu đã làm đến bước này rồi, vậy thì nhất định phải gả cho anh.

Vì thế rắc bát ngụy trang uy h.i.ế.p nói: "Phó Dục, anh đi nữa tôi liền gọi người, đến lúc đó người khác đều sẽ cảm thấy anh bắt nạt tôi, anh không muốn mình bị coi như lưu manh vào đồn công an chứ."

Vừa nói, còn vừa dùng tay làm rối tóc mình, cúc áo cũng cởi ra một cái.

Một loạt động tác này, làm mấy bác gái ẩn nấp trong bóng tối nhìn đến sửng sốt sửng sốt, bác gái Lý hạ thấp giọng nói: "Con hồ ly tinh này tâm địa thật nhiều a,"

Nói xong còn dùng khuỷu tay chọc chọc thím Vương bên cạnh, ý bảo bà ấy cũng phát biểu ý kiến một chút.

Thím Vương đang xem đến cao hứng, trừng lớn đôi mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm Hứa Nguyệt, cũng không nói gì.

Bác gái Lý bị quét hứng, quay đầu c.ắ.n lỗ tai với chị em bên cạnh đi...

Phó Hiểu:... Ăn dưa, là thiên tính của nhân loại.

Cái này nếu có hạt dưa, khẳng định liền c.ắ.n rồi đi.

Phó Hiểu thấy Hứa Nguyệt đã bắt đầu xé rách quần áo của mình, cô lén lút gạt cỏ chắn trước mặt sang một bên, trừng lớn đôi mắt say sưa ngon lành nhìn chằm chằm.

Mục đích chủ yếu của cô cũng không phải xem náo nhiệt, mà là muốn nhìn chằm chằm trà xanh này, không để anh cả chịu xâm hại.

Ừm...

Chính là như vậy.

"Em tới khi nào?" Phó Hiểu hạ thấp giọng hỏi.

"Sớm hơn em..." Cậu lặng yên không một tiếng động từ trên cây xuống dưới, đi đến bên cạnh cô ngồi xổm xuống, "Ai, em nói xem, anh cả sao lại chiêu phụ nữ như vậy..."

Phó Hiểu không để ý tới cậu, tiếp tục xem thao tác của Hứa Nguyệt.

"Cô thật sự cho rằng cô nói như vậy sẽ có người tin lời cô?" Sắc mặt Phó Dục chưa biến, ngữ khí rất lạnh nói.

Anh thế mà không sợ hãi? Hứa Nguyệt không dám tin tưởng tiếp tục bức hỏi: "Anh thật sự không cưới tôi sao, anh chẳng lẽ không sợ ảnh hưởng người nhà sao, nếu anh bị coi như lưu manh bắt lại, đến lúc đó cha anh còn có thể làm Đại đội trưởng sao? Chú anh ở huyện ủy vị trí cũng sẽ rất xấu hổ đi..."

Phó Dục ánh mắt lạnh băng nhìn cô ta, ngữ khí như cũ rất bình tĩnh: "Cô có thể thử xem,"

Sự bình tĩnh của anh làm sắc mặt Hứa Nguyệt càng ngày càng âm trầm, vốn dĩ không muốn làm quá tuyệt, dù sao còn phải sống ở Phó gia, nháo quá cương đối với cô ta cũng không có chỗ tốt gì, nhưng hiện tại chỉ sợ không được.

Biểu tình trên mặt cô ta thay đổi, đột nhiên thét ch.ói tai ra tiếng, trong miệng còn cố ý mang theo nức nở, "Cầu xin anh... Hu hu, đừng như vậy,"

Ngoài miệng vừa làm bộ, vừa cởi áo khoác của mình xuống, còn thuận tiện cho mình hai cái tát.

Thím Vương hít hà một tiếng, lầm bầm nói: "Sức còn rất lớn, mặt đều tát sưng lên rồi."

Phó Tuy ở một bên giải thích nói, "Dưới này khẳng định là có người sắp tới rồi..."

Giọng cậu vừa dứt, liền nghe thấy bên kia truyền đến tiếng kêu la làm ra vẻ của Điền Quyên: "Ai da, Nguyệt Nguyệt, cậu làm sao vậy a, mau tới người a, con trai Đại đội trưởng giở trò lưu manh a..."

Lúc này đúng là lúc tan tầm,

Nghe thấy tiếng Điền Quyên, rất nhiều người đều vây quanh lại đây.

Hứa Nguyệt đang khóc trong lòng n.g.ự.c Điền Quyên, quần áo trên người ném ở một bên, dấu bàn tay trên mặt, còn có quần áo lộn xộn trên người, phảng phất đều đang kể ra bạo hành vừa rồi.

Mặt ngoài xem Phó Dục hoàn toàn ở vào hoàn cảnh xấu, loại cảnh tượng này mặc cho ai nhìn thấy, đều sẽ cảm thấy Hứa Nguyệt là người bị hại, dù sao con người đều là đồng tình kẻ yếu.

Nhưng bởi vì Phó Vĩ Bác cái người Đại đội trưởng này, ở trong thôn rất có uy vọng, luôn luôn công bằng công chính.

Phó Dục đứa nhỏ này cũng là lớn lên ở trong thôn, hơn nữa Hứa Nguyệt người này ấn tượng cho người ta không tốt lắm, cho nên mọi người đều không tin tưởng cách nói của cô ta lắm, cũng không có người nào ra mặt cho cô ta.

Tràng diện cứ như vậy giằng co ở chỗ này.

Thấy không đạt được hiệu quả mong muốn, sắc mặt Hứa Nguyệt thay đổi, thanh âm nức nở gia tăng.

"Anh ấy là con trai Đại đội trưởng, tôi nghĩ công đạo của tôi là không ai sẽ cho tôi rồi," Hứa Nguyệt c.ắ.n môi, nước mắt hạt lớn rơi xuống phía dưới, "Quyên Tử, cậu giúp tớ gửi phong thư cho cha mẹ tớ, cứ nói tớ bất hiếu, không thể tận hiếu..."

Nói xong liền muốn đ.â.m đầu vào cái cây to bên cạnh, Điền Quyên sớm tại lúc Hứa Nguyệt nhéo cô ta liền chuẩn bị tốt, đương nhiên rất dễ dàng liền ngăn cản cô ta.

"Chậc... Cái này rõ ràng là giả vờ, cách cây gần như vậy, nếu thật muốn đ.â.m, sao có thể sẽ bị người ngăn lại..." Thím Vương phát biểu một chút cảm nghĩ xem phim.

Bác gái Lý vội vàng tiếp lời, "Nhưng mà con tiện nhân này khóc còn rất đẹp, bà xem đám đàn ông bên ngoài kia có phải mắt đều nhìn thẳng rồi không..."

Thím Vương bĩu môi, khinh thường nói: "Đúng vậy, bà có muốn nhìn xem, bên trong có con trai bà hay không..."

"..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm - Chương 65: Chương 65: Có Người Cưỡng Ép Phó Dục? | MonkeyD