Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 100
Cập nhật lúc: 10/04/2026 10:03
Trong bữa tiệc, Phó Vĩ Luân ngồi ngay ngắn bên bàn ăn, mở lời:
“Buổi chiều còn nơi nào muốn dạo nữa không?”
Thấy mấy đứa trẻ không ai mở lời, “Vậy thì về thẳng thôn luôn đi, chiều nay chú không có việc gì, vừa hay đưa các cháu về.”
Phó Hoành lúc này mở lời nói:
“Em gái muốn mua một cái máy may, làm sao mang về được ạ...”
Phó Vĩ Luân quay sang nhìn Phó Hiểu, lộ vẻ dò hỏi.
Phó Hiểu cười cười, “Cháu thấy mợ phải làm nhiều quần áo như vậy vất vả quá, có cái máy may mợ cũng có thể nhẹ nhàng hơn chút.”
“Ngoan, Tiểu Hiểu thật chu đáo, chúng ta đều không nghĩ tới chuyện này.”
Phó Vĩ Luân cười xoa đầu cô, “Máy may các cháu đừng lo, chú sẽ bảo người chở về nhà cho.”
Phó Hiểu gật đầu, lấy phiếu công nghiệp và phiếu từ trong túi đưa cho ông.
Cô có nghe mợ nói rồi, tiền và phiếu chú ba phát hàng tháng đều đưa về nhà cả, chắc hẳn trong tay ông cũng không có nhiều phiếu như vậy đâu nhỉ.
Phó Vĩ Luân nhìn xấp phiếu trước mặt cười khẽ thành tiếng, “Không cần đâu, cháu cứ giữ lấy đi, chú ba có cách khác, không cần dùng đến mấy cái này.”
Phó Hiểu đầy ẩn ý ồ một tiếng, chẳng lẽ ông định đi chợ đen sao?
Đợi thêm một lát, Phó Vĩ Luân thấy mọi người đều đã ngừng đũa, “Đều ăn xong rồi chứ?”
Thấy mọi người gật đầu, ông đứng dậy, “Vậy thì đi thôi, đưa các cháu về.”
Mấy người đi theo sau ông từ trong phòng bao đi ra ngoài, ra ngoài trả tiền và phiếu xong liền bước ra khỏi tiệm cơm quốc doanh.
Một đoàn sáu người tổng cộng ba chiếc xe đạp, một người chở một người, cũng rất tiện lợi, đi đến một con hẻm nhỏ Phó Vĩ Luân dừng xe gõ cửa một ngôi nhà, đi vào nói mấy câu.
Lúc đi ra nhìn Phó Hiểu nói:
“Tiểu Hiểu, máy may chiều nay sẽ có người chở đến nhà, còn gì cần mua nữa không?”
Phó Hiểu lắc đầu, “Hết rồi ạ, tụi mình mau về thôn thôi.”
Phó Vĩ Luân đạp xe chở Phó Dư tiếp tục đạp về phía trước, hai chiếc xe phía sau theo sát.
Lúc này Phó Tuy ngồi ở ghế sau xe Phó Hoành hét lớn:
“Chú ba, ở bưu điện có bưu kiện ạ.”
Phó Vĩ Luân dùng chân chống đất dừng xe lại, quay đầu nhìn anh một cái, “Sao cháu không nói sớm, giờ phải đi đường khác rồi.”
Nói xong dùng chân gạt bàn đạp, đạp xe về phía con phố khác.
Phó Hoành vừa đạp xe vừa phàn nàn với người phía sau, “Em nói xem cái thằng này, nói chuyện không biết nói sớm, giờ lại phải đi đường vòng,”
Phó Tuy ở phía sau cũng không nói gì, chỉ vận động ngón tay, bắt đầu tấn công Phó Hoành, gãi ngứa loạn xạ trên eo anh, Phó Hoành không chịu nổi ngứa nên xe bắt đầu lạng lách, suýt chút nữa thì đ-âm vào tường.
Phó Dục bất đắc dĩ nhìn hai người đang đùa giỡn, lắc đầu, chân tăng tốc vượt qua hai người.
Phó Hoành cười đến mức nước mắt sắp chảy ra rồi, cuối cùng không chịu nổi phải mở lời xin tha, người phía sau lúc này mới thôi, thấy họ bị rớt lại phía sau, Phó Tuy vỗ vỗ lưng người phía trước, “Xuống xe, để anh đạp cho, lề mề quá, tụi mình không thấy bóng dáng anh Dục đâu rồi kìa.”
Phó Hoành dừng xe lại, đổi vị trí với anh, “Nếu không phải tại em quậy phá thì tụi mình có bị rớt lại xa thế này không?”
Phó Tuy đón lấy tay lái, bước lên yên xe trước, đợi anh ngồi vững sau đó, “Xem anh biểu diễn cho em thấy thế nào là phong trì điện triệt này.”
Bắt đầu đạp xe thật nhanh, xe đạp chạy vù vù trên đường, chẳng mấy chốc đã đuổi kịp Phó Dục phía trước.
Hai chiếc xe song hành đi sau Phó Vĩ Luân, đạp một mạch đến bưu điện, lấy bưu kiện.
Lúc về Phó Tuy cứ nhốn nháo đòi đổi xe với Phó Dục, thế là suốt dọc đường về thôn, do Phó Tuy chở Phó Hiểu.
Trên đường, Phó Hiểu kéo kéo áo anh, khẽ mở lời:
“Chuyện ở con hẻm hôm nay, không được nói ra ngoài.”
Phó Tuy đang đạp xe phía trước không nói gì, chỉ là tốc độ dần chậm lại, khi rớt lại sau cùng anh mới dừng xe lại, dùng chân chống đất, quay đầu, một đôi mắt đen láy dừng trên mặt cô, đáy mắt mang theo sự suy tư.
Lát sau anh cười khẽ, “Em đang nói chuyện với ai thế...”
Phó Hiểu lặng thinh trong giây lát, thong thả ngước mắt:
“Anh ba...”
Nghe vậy nụ cười trên mặt Phó Tuy càng lớn hơn, khóe môi không nhịn được mà nhếch lên, “Ơi...
Em gái ngoan, sau này anh ba bảo kê cho em.”
Nói xong một tay giữ xe, tay kia bắt đầu xoa đầu cô, cho đến khi tóc tai hơi bù xù lên mới hài lòng thu tay lại, nhấn mạnh bàn đạp bắt đầu tăng tốc đuổi theo xe phía trước.
Phó Hiểu oán hận nhìn bóng lưng anh, u u mở lời:
“Anh vẫn chưa hứa với em đâu,”
Tốc độ xe đạp càng lúc càng nhanh, thậm chí Phó Tuy còn đứng dậy khỏi yên xe để đạp, giọng anh theo gió truyền vào tai cô, “Em yên tâm đi, anh sẽ không nói đâu, nhưng lần sau em đừng mạo hiểm nữa, em đã sớm phát hiện họ là bọn buôn người nên mới dẫn họ vào con hẻm nhỏ đó đúng không.”
Giọng điệu khẳng định chứ không phải câu hỏi.
Phó Hiểu ngồi sau không mở lời trả lời câu hỏi này của anh.
Phó Tuy chỉ cười thú vị một tiếng, cũng không để tâm đến sự im lặng của cô.
Giờ anh đối với cô em gái này quả thực là quá thích rồi, cảm thấy hành sự của cô rất hợp khẩu vị của anh.
Ừm...
Quả nhiên không hổ là em gái anh.
Chẳng mấy chốc xe đã chạy vào trong thôn, giờ đúng lúc đang là giờ làm việc nên suốt dọc đường vào thôn cũng không gặp ai, đẩy cửa nhà ra liền thấy ông nội Phó ngày thường lúc này đều đi đ-ánh cờ đang nằm trên chiếc ghế ở sân trước, nghe thấy tiếng mở cửa liền mở mắt ra, từ trên ghế bước xuống.
Không hề để ý đến Phó Vĩ Luân đang đẩy cửa đi vào, ánh mắt vượt qua ông nhìn về phía sau, nhìn thấy Phó Dư đi theo sau, vành mắt lập tức đỏ lên, cười đón lấy, nắm tay cậu, “Tiểu Dư à, về nhà rồi, đi đường có mệt không, c-ơ th-ể có chỗ nào không thoải mái không hả...”
Phó Dư cười trả lời từng câu hỏi của ông nội Phó.
Bên cạnh Phó Tuy đã dựng xe xong liền nhảy ra, tót đến trước mặt ông nội Phó, cười hì hì mở lời:
“Ông nội, ông càng ngày càng trẻ ra đấy ạ, cháu suýt nữa thì không nhận ra, ông có nhớ cháu không, cháu ở Tây Bắc ngày nào cũng nhớ ông, nhớ ông đến nỗi cháu g-ầy sọp cả đi đây, ông xem có phải g-ầy đi nhiều rồi không.”
Nói đoạn ghé sát mặt mình vào trước mắt ông nội Phó.
Ông nội Phó nhìn cái mặt to đùng ghé sát vào mình, cười mắng thành tiếng:
“Cút xéo đi, nhìn thấy mày là bực mình, cái thằng khỉ con này,”
Vốn dĩ ông cũng định tiếp tục cho thằng ranh này nếm chút mùi lợi hại nên luôn không cho anh vẻ mặt tươi cười, nhưng đối diện với cái vẻ hi hi ha ha của anh thì thật sự là không còn cách nào.
