Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 99
Cập nhật lúc: 10/04/2026 10:02
“Phó Dục gật đầu, lại tiếp tục trò chuyện với cậu thêm mấy câu, ánh mắt chẳng thèm liếc nhìn Phó Tuy bên cạnh.”
“Thế nào đấy hả...”
Phó Tuy nhướn mày, nói với Phó Dục, “Phân biệt đối xử đúng không..”
“Theo anh lên trên, gọi điện lại cho chú hai,” Phó Dục lạnh lùng nhìn anh.
Nói xong liền kéo Phó Dư đi lên tòa nhà văn phòng.
Trong văn phòng Phó Vĩ Luân đang xem tài liệu, ngẩng đầu nhìn họ một cái, chỉ chỉ cái điện thoại bên cạnh:
“Gọi lại cho ba cháu đi, lúc nãy mẹ cháu gọi tới, giọng điệu không được tốt lắm đâu.”
Nói xong liền tiếp tục xem tài liệu.
Phó Tuy cười ngượng ngùng một tiếng, đi tới bên điện thoại, quay s-ố đ-iện th-oại quân khu, tiếp theo lại là một loạt các câu hỏi han, cuối cùng sau khi chuyển máy thành công, nghe thấy tiếng “tút tút” truyền ra bên trong, Phó Tuy vội vàng gọi Phó Dư qua nghe, “Tiểu Dư, bên kia chắc chắn là mẹ nghe máy, em nghe đi.”
Điện thoại được kết nối, bên kia quả nhiên là Đàm Linh Linh, bên kia đầu tiên là hỏi han sức khỏe của cậu, khi nghe thấy trả lời là không sao thì trái tim Đàm Linh Linh mới được buông xuống.
Đàm Linh Linh lại dặn dò thêm mấy câu trong điện thoại, thấy Phó Vĩ Hạo vẻ mặt nghiêm túc bên cạnh, do dự một chút vẫn mở lời:
“Tiểu Dư à, anh con có ở bên cạnh không?
Ba con muốn nói chuyện với nó.”
Phó Dư còn chưa kịp mở lời thì Phó Tuy bên cạnh đã ra hiệu cho cậu, ám chỉ bảo anh không có ở đây, cậu lúng túng không sao nói nên lời, lúc này Phó Vĩ Hạo ở đối diện giống như đã biết tình hình thế nào rồi, giọng nói to hơn, giọng điệu lạnh lùng, nghe có chút rợn người, “Con bảo anh con, nó mà còn nghịch ngợm nữa là ba sẽ ném nó vào trại huấn luyện đấy,”
Cuối cùng hừ một tiếng rồi cúp điện thoại.
Văn phòng khôi phục một mảnh tĩnh lặng, chỉ còn tiếng Phó Vĩ Luân lật tài liệu ở vị trí đầu bàn.
Lúc này Phó Vĩ Luân cười nhạt một tiếng, mở lời:
“Được rồi, hai đứa đừng có đứng ngây ra đây nữa,”
Nhìn sang Phó Dục, “Thằng Dục, dắt hai đứa nó về khu tập thể trước đi, bữa trưa chú sẽ đón các cháu đi ăn ngoài.”
Phó Dục vâng lời dẫn hai người ra khỏi văn phòng.
Cửa huyện ủy.
Phó Tuy cười nói với nhân viên trực ban lúc nãy:
“Đồng chí, giờ tin tôi rồi chứ, lần sau tôi tới không được chặn tôi nữa đâu nhé.”
Nhân viên trực ban vẻ mặt cười như không cười.
Phó Tuy sau đó đạp xe chở em trai tăng tốc đuổi theo Phó Dục phía trước.
Chương 58 Anh em
Mấy người nhanh ch.óng đến khu tập thể huyện ủy.
Phó Dục lịch sự chào hỏi ông nội Vương ở phòng bảo vệ rồi dẫn hai người lên lầu.
Khi tiếng gõ cửa vang lên, Phó Hiểu đang cùng Phó Hoành tán gẫu, nghe thấy tiếng gõ cửa, Phó Hoành tiến lên mở cửa.
Mở cửa thấy mấy người, vui mừng xông lên ôm chầm lấy Phó Tuy, “Ha ha, em tới rồi, nhớ em ch-ết đi được...”
Phó Tuy cũng cười lớn tương tác với anh, ánh mắt còn liếc nhìn Phó Dục bên cạnh một cái, giống như đang nói, thấy chưa, đây mới là cách chào hỏi đúng đắn sau mấy năm không gặp chứ.
Phó Dục chẳng thèm để ý đến anh, dẫn Phó Dư vào phòng.
Nhìn thấy Phó Hiểu trong nhà, Phó Dư sững người một lát, cậu không ngờ cô gái mà anh vừa cứu lúc nãy lại xuất hiện ở đây.
Vừa hay lúc này Phó Tuy cũng đi vào, nhìn thấy cô cũng tỏ vẻ ngạc nhiên.
Phó Hiểu nhìn chằm chằm thiếu niên trước mắt, đôi lông mày thanh tú nhướn lên, kẻ phá hỏng chuyện của cô chính là anh ba của cô?
Cô thầm phàn nàn trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ hết sức bình thản.
“Tiểu Hiểu, lại đây làm quen chút, đây là anh ba của em,” Phó Dục đi tới chỉ vào Phó Tuy giới thiệu với Phó Hiểu, lại nhìn sang Phó Dư bên cạnh, “À...
Hai đứa chắc là bằng tuổi nhau nhỉ, đây là Phó Dư.”
Sau đó lại nói với Phó Tuy:
“Đây là em gái,”
Phó Tuy quan sát Phó Hiểu, ánh mắt đầy suy tư, ẩn hiện một chút phòng bị, nhớ tới những chiêu thức cô vừa dùng để đ-ánh người trong con hẻm nhỏ, toàn là những chiêu g-iết người, cô em gái trông có vẻ yếu đuối này của anh xem ra không hề đơn giản nha.
Anh nhếch môi, đưa tay ra với Phó Hiểu:
“Chào em, em gái.”
Phó Hiểu đưa tay ra bắt lấy một cái, ngoan ngoãn chào hỏi:
“Chào anh ba ạ.”
Sau đó trên mặt mang theo nụ cười ngọt ngào, bắt tay Phó Dư một cái, “Mình gọi cậu là Tiểu Dư nhé?”
Phó Dư cười gật đầu.
Phó Tuy:
......
Ánh mắt đầy ẩn ý nhìn Phó Hiểu đột nhiên trở nên rất ngoan ngoãn trước mặt mình, khác hẳn với cô gái sát phạt quyết đoán lúc nãy.
Thật là quá thú vị rồi, không hổ là em gái của anh.
Mấy anh em mới gặp mặt không tránh khỏi một trận hàn huyên, Phó Hiểu ở bên cạnh im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng phụ họa thêm mấy câu.
Phó Tuy lúc này nhìn sang cô, cười nói:
“Em gái, thu-ốc em làm rất hiệu quả, xem ra y thuật rất tốt nhỉ?”
Phó Hiểu cười nhạt:
“Cũng tàm tạm ạ,”
Nói xong nói với Phó Dư ở một bên:
“Tiểu Dư, đưa tay ra, mình bắt mạch cho cậu xem sao.”
Phó Tuy ở một bên cười khẽ, cô em gái này quả thực lợi hại, anh còn chưa nói gì mà cô đã biết anh định làm gì rồi.
Phó Dư ngoan ngoãn đưa tay trái đặt lên bàn, ngón tay cô nhẹ nhàng đặt lên cổ tay cậu, tĩnh tâm cảm nhận mạch tượng của cậu, mọi người trong phòng đều căng thẳng nhìn về phía cô, không ai phát ra một tiếng động nào.
Qua mấy phút, ngón tay cô rời khỏi cổ tay Phó Dư, Phó Tuy thấy sắc mặt cô không lộ ra biểu cảm gì, có chút nôn nóng, căng thẳng mở lời hỏi han:
“Thế nào rồi?”
Phó Hiểu thấy cái vẻ căng thẳng đó của anh, cười nhạt, “Không sao, chỉ là c-ơ th-ể yếu thôi, về nhà mình điều dưỡng cho cậu một thời gian, đảm bảo có thể khôi phục sức khỏe.”
Vẻ mặt mấy người bên cạnh đều tràn đầy nụ cười.
“Nhưng mà...”
Lời này vừa nói ra, Phó Tuy lập tức biến sắc, “Sao thế?....”
Phó Hiểu bình thản nhìn anh nói:
“Tiểu Dư tốt nhất là bắt đầu rèn luyện đi,”
Ánh mắt cô đầy ẩn ý liếc nhìn cổ tay Phó Dư, cái cổ tay này còn nhỏ hơn cả cổ tay cô nữa, nhìn đúng là cái vẻ yếu ớt không chịu nổi gió.
Phó Tuy thở phào một hơi dài, “Rèn luyện hả, được thôi, anh giám sát,”
Phó Dư ở một bên im lặng ngồi đó, từ đầu đến cuối trên mặt luôn mang theo nụ cười nhạt.
Giống như không hề bận tâm đến tình trạng c-ơ th-ể của mình vậy.
Ngược lại là Phó Tuy bên cạnh đầy vẻ kích động, Phó Hiểu có chú ý thấy, vành mắt anh còn hơi đỏ lên..
Trong lòng thầm gật đầu.
Ừm...
Là một người anh tốt.
Mấy người tán gẫu một lát, khoảng hơn mười một giờ Phó Vĩ Luân quay lại dẫn họ đến tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa cơm.
