Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 117
Cập nhật lúc: 10/04/2026 10:07
“Phó Vĩ Bác rõ ràng là không muốn nghe thêm lời nhảm nhí của cô ta, liền gọi hai người tới khống chế cô ta, đưa thẳng ra chiếc xe bò bên ngoài.
Phương Húc Hoa và một nữ thanh niên tri thức khác đi theo làm chứng.”
Người vây xem ngày càng đông, Hứa Nguyệt ngồi bệt trên xe bò, vẻ mặt xám xịt như tro tàn.
Phó Hiểu đứng từ xa trước cửa nhà nhìn thấy xe bò đi tới, cô đi sau Phó Tuy tiến đến trước mặt Phó Dục, “Anh cả, anh định đi cùng bác cả sao?”
Phó Dục đưa tay xoa xoa tóc cô, mỉm cười nói:
“Đúng vậy, anh sẽ về sớm thôi.”
Hứa Nguyệt ngồi bệt trên xe bò dùng dư quang liếc nhìn Phó Hiểu và chàng trai bên cạnh cô, đều là do bọn họ đã làm hỏng chuyện của cô ta, nếu không cô ta đã chẳng t.h.ả.m hại thế này.
Phó Dục, nhìn chàng thiếu niên từ đầu đến cuối chưa từng để mắt tới mình, cô ta thấy anh dùng ánh mắt nuông chiều nhìn cô gái mà cô ta đố kỵ, trước mặt Phó Hiểu dường như anh luôn dịu dàng như vậy.
Anh dịu dàng vuốt ve mái tóc cô, cảnh tượng như vậy Hứa Nguyệt cũng từng cảm nhận được trong mơ.
Hứa Nguyệt nhìn thấy cảnh này, biểu cảm trên mặt thay đổi dữ dội.
Trong mắt xẹt qua đủ loại cảm xúc:
hâm mộ, đố kỵ, oán hận, không thiếu thứ gì.
Nhìn gương mặt tinh xảo của Phó Hiểu, trắng nõn như trứng gà bóc, trong lòng cô ta đột nhiên trào dâng một nỗi hận thù mãnh liệt.
Sự thúc đẩy từ bên trong khiến cô ta mất đi lý trí, lúc này cô ta chỉ muốn hủy hoại gương mặt khiến mình đố kỵ hâm mộ kia.
Xe bò lúc này đã dừng lại nhưng chưa khởi hành, vì Hứa Nguyệt bị trói hai tay nên những người ngồi trên xe bò cũng không canh giữ quá nghiêm ngặt.
Cô ta không biết lấy đâu ra sức lực, đột ngột nhảy xuống xe bò, dùng đôi bàn tay đang bị trói nhặt một hòn đ-á ven đường lao thẳng về phía Phó Hiểu...
“Á á á...”
Những người trên xe bò thốt lên kinh hãi, nhìn thấy cô ta lao tới cũng không kịp ngăn cản.
Phó Dục và Phó Tuy đang nói chuyện với Phó Hiểu vì đứng quay lưng về phía xe bò nên nhất thời cũng không chú ý đến Hứa Nguyệt đang lao tới.
Nhưng Phó Hiểu phản ứng rất nhanh, ngay khoảnh khắc cô ta tiếp cận, cô đã tung một cước đ-á bay người ra xa một mét.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, khi mọi người phản ứng lại thì Hứa Nguyệt đã nằm dưới đất với khóe miệng rướm m-áu.
Phó Tuy đi tới bên cạnh Hứa Nguyệt đang nằm dưới đất, xốc người dậy, thần sắc lạnh lùng nói:
“Cô định làm hại em gái tôi?
Ai cho cô cái gan đó hả.”
Nói đoạn định đ-ấm cho cô ta một phát, nhưng bị Phó Vĩ Bác từ trên xe bò đi xuống ngăn lại.
Phó Vĩ Bác từ trên cao nhìn xuống Hứa Nguyệt đang nằm đó một cái, ánh mắt lạnh lẽo nói:
“Ném cô ta lên xe, đưa lên huyện để văn phòng thanh niên tri thức xử lý.”
Giờ đây cùng lắm chỉ khiến cô ta chịu chút đau đớn xác thịt thôi, ngộ nhỡ người ở văn phòng thanh niên tri thức thấy cô ta quá đáng thương mà xử nhẹ thì sao.
Cách thức trả thù có rất nhiều, ông tuy là người nhà nông nhưng cũng có khối thủ đoạn.
Phó Tuy xách Hứa Nguyệt lên, lôi xềnh xệch tới bên cạnh xe bò, không chút nương tay ném mạnh cô ta lên xe.
Hứa Nguyệt ngã nhào trên xe bò ho lên một tiếng, khóe miệng rỉ m-áu, trông thê t.h.ả.m vô cùng.
Mọi người đều lạnh lùng nhìn, không một ai nảy sinh lòng đồng cảm với cô ta.
Phó Vĩ Bác gọi Phó Dục lên xe bò rồi khởi hành lên huyện.
Sau khi văn phòng thanh niên tri thức huyện tìm hiểu diễn biến sự việc, tuy cũng cảm thấy rất kỳ quặc, chuyện nữ thanh niên tri thức cưỡng ép lao vào đàn ông thế này quả thực không hiếm thấy, chưa kể còn bị nhiều người bắt quả tang như vậy.
Đúng là lần đầu tiên thấy có đứa tự lột đồ tìm đàn ông để rồi tự tống mình vào đây.
Ai nấy đều ném cho Hứa Nguyệt những ánh nhìn kỳ lạ, thấy vết thương trên người cô ta cũng không hỏi han gì thêm.
Chuyện như vậy dù sao cũng ít gặp, cũng không biết định án thế nào, dưới sự bàn bạc của mấy chủ nhiệm văn phòng thanh niên tri thức, họ quyết định phạt giam giữ ba tháng.
Hứa Nguyệt nghe thấy kết quả bàn bạc của mấy người, trên mặt xẹt qua một tia vui mừng.
Chỉ ba tháng thôi mà, nhanh thôi, đến lúc đó cô ta vẫn sẽ quay về thôn Đại Sơn.
Phó Vĩ Bác lúc này bước tới đưa tờ giấy ghi đầy tội trạng trong tay cho mấy vị lãnh đạo, đồng thời bày tỏ rằng cô thanh niên tri thức này lúc đi lên huyện còn cầm đ-á tấn công người khác.
Nhân phẩm quá tồi tệ, kiến nghị xử phạt nặng, hơn nữa tư tưởng cũng có vấn đề, e là ở trong thôn sẽ ảnh hưởng đến việc sản xuất bình thường, hy vọng tổ chức có thể giáo d.ụ.c nhiều hơn.
Mấy vị lãnh đạo xem xong tờ giấy viết đầy tội trạng, lại nghe đội trưởng điểm tri thức đ-ánh giá về cô thanh niên tri thức này, nhất thời trong lòng đều thay đổi ý định.
Nhìn cô gái trông yếu đuối thế này sao làm việc lại độc ác như vậy chứ?
Tố cáo?
Chịu ảnh hưởng của những năm gần đây, đa số những người làm quan đều vô cùng chán ghét những kẻ tố cáo lung tung.
Cho nên, những vị lãnh đạo vừa nãy thấy cô ta đáng thương có ý định xử nhẹ cũng đã sắt đ-á lại, cuối cùng quyết định giam hai năm, sau khi ra ngoài sẽ phân phối đến nông trường lao động.
Nghe thấy kết quả xử phạt, trong mắt Phó Vĩ Bác xẹt qua một tia hài lòng.
Tuy kết quả chưa hoàn toàn như ý nhưng ít nhất tai họa này sẽ không quay lại thôn Đại Sơn nữa.
Không thèm nhìn lấy Hứa Nguyệt đang tuyệt vọng như tro tàn một cái, ông bước ra khỏi văn phòng.
Ra khỏi văn phòng thanh niên tri thức, ông không quay về thôn ngay mà rẽ qua mấy khúc quanh, đến một hộ gia đình.
Phó Vĩ Bác tay xách một bình r-ượu đi vào nhà đó, một lúc sau mới ra ngoài.
Làm đại đội trưởng bao lâu nay, sao có thể không quen biết vài người chứ.
Hộ gia đình này chính là nhân viên công tác ở văn phòng thanh niên tri thức, tặng chút quà nhỏ để người đó gây khó dễ cho Hứa Nguyệt một chút, chuyện nhỏ nhặt này vẫn có thể lo được.
Giải quyết xong chuyện của Hứa Nguyệt, mấy người đ-ánh xe bò quay về thôn.
Về tới thôn đúng lúc tan làm, thấy mấy người họ ai nấy đều nhao nhao hỏi kết quả xử lý Hứa Nguyệt, biết phải giam hai năm sau đó còn phải đi nông trường, đa số phụ nữ có mặt đều cảm thấy đáng đời, giam là đúng lắm.
Thi thoảng có vài người đàn ông cảm thấy hơi tiếc nuối, bảo là trong thôn nhiều anh chàng độc thân thế này, một cô gái xinh đẹp thế kia tùy tiện chọn lấy một người gả đi chẳng phải là được rồi sao.
Đương nhiên lời này họ cũng chỉ dám nghĩ trong lòng, không dám nói ra vì sợ bị ăn đòn.
Phó Vĩ Bác và Phó Dục về đến nhà trời đã rất tối rồi, thấy họ đẩy cửa vào, Lý Tú Phân lập tức bảo họ rửa tay ăn cơm.
Họ xoay người đi rửa tay, Phó Hiểu đuổi theo hỏi:
“Chuyện của Hứa Nguyệt phạt thế nào ạ?”
“Giam hai năm,” Phó Dục lên tiếng.
“Vậy hai năm sau cô ta có quay về thôn mình nữa không ạ?”
“Không đâu,” Phó Vĩ Bác giải thích:
“Ra ngoài xong sẽ bị đưa trực tiếp đến nông trường.”
