Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 118
Cập nhật lúc: 10/04/2026 10:07
Phó Dục cười nói:
“Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì cả đời này sẽ không gặp lại cô ta nữa đâu...”
Phó Hiểu mỉm cười nhạt, cú đ-á hôm nay của cô tuy không ch-ết người nhưng chắc chắn sẽ bị nội thương.
Nếu được cứu chữa kịp thời thì không sao, nhưng nghĩ lại chắc cô ta cũng chẳng có cơ hội được cứu chữa đâu.
Như vậy thì nếu những ngày tháng bị giam cầm vất vả một chút, e là khó mà sống qua nổi hai năm.
Trong lòng thầm lắc đầu, cô liền gạt chuyện này sang một bên.
Hứa Nguyệt rời đi, thôn làng lại một lần nữa khôi phục lại sự hài hòa như trước, dần dần mối quan hệ giữa dân làng và điểm tri thức cũng bắt đầu trở nên hòa hợp hơn.
Không còn sự xúi giục của Hứa Nguyệt, cộng thêm hình phạt của thôn, Điền Quyên cũng bắt đầu dốc sức kiếm điểm công, dù sao điểm công vốn dĩ đã không nhiều lại còn bị phạt mất bao nhiêu, vì để không bị ch-ết đói đương nhiên phải nỗ lực thôi.
Con người không còn quá quắt như trước nữa, chỉ có điều các nữ thanh niên tri thức cùng phòng vẫn không mấy để tâm đến cô ta.
Dần dần cô ta trở nên trầm mặc hơn.
Thời gian trôi qua rất nhanh...
Lại là một buổi tối, Phó Hiểu đang châm cứu cho Phó Dư.
Đáng nói là lúc này c-ơ th-ể Phó ông nội đã tốt lên rất nhiều, đã ngừng châm cứu, việc tắm thu-ốc cũng không cần phải thực hiện hàng ngày nữa, thỉnh thoảng tắm một lần là được.
Phó Dư nhìn những cây kim bạc châm trên người mình, không nhịn được bật cười khẽ thành tiếng.
“Cười cái gì?”
Phó Hiểu giơ tay rút từng cây kim bạc xuống đặt vào túi châm cứu.
Phó Dư nhìn cô với ánh mắt chứa chan nụ cười, “Không có gì, chỉ là cảm thấy cảm khái, anh thế mà cũng có được những ngày tháng như bây giờ.
Hôm qua đ-ánh quyền với anh Hoành, ông nội bảo anh tiến bộ rất nhiều.”
Cô gật đầu mỉm cười nhạt:
“Quả thực là vậy, anh rất thông minh, sau này muốn làm gì thì cứ đi làm đi, đừng có áp lực tâm lý gì cả, c-ơ th-ể anh cơ bản đã hoàn toàn bình phục rồi.”
Phó Dư đờ người tại chỗ, nhất thời không nói gì.
Anh muốn làm gì nhỉ?
Từ nhỏ đã luôn cảm thấy mình không sống được bao lâu nên căn bản chưa từng nghĩ đến tương lai, giờ đột ngột bảo anh nghĩ đến những thứ này, nhất thời anh thực sự chưa nghĩ ra được.
Gió đêm hiu hiu thổi, làm những bóng cây ngoài cửa sổ lay động.
Những sợi tóc mai trên trán chàng thiếu niên cũng bị gió thổi bay, giữa đôi lông mày ấy thêm vài phần thanh minh và mong đợi vào tương lai, không còn vẻ u uất như trước nữa.
“Đi tắm đi...”
Phó Hiểu mỉm cười cắt ngang dòng suy nghĩ của anh:
“Còn về những thứ khác, anh có thể đợi sau khi về vùng Tây Bắc rồi hãy từ từ suy nghĩ.”
Phó Dư lên tiếng:
“Hiểu Hiểu, em không thể đi cùng bọn anh về đó sao?”
Phó Hiểu lẳng lặng liếc anh một cái nói:
“Tại sao em phải đến vùng Tây Bắc môi trường khắc nghiệt đó chứ?
Ở nhà không tốt sao...”
“Nhưng anh nhớ em thì phải làm thế nào?
Hơn nữa bố mẹ bọn anh cũng luôn muốn gặp em một lần...”
“Được rồi, anh cũng đâu phải là đi ngay bây giờ đâu, còn nửa tháng nữa mà.
Ngày mai đi lên huyện chúng ta đi chụp ảnh... anh mang về đó, lúc nào nhớ em thì lấy ảnh ra xem.”
Phó Hiểu nói xong liền đứng dậy rời đi.
Trở về phòng, cô tiến vào không gian, xem sách y thuật một lát, thu dọn lại số thu-ốc đã làm trong thời gian qua.
Thấy lọ thu-ốc mua lần trước đã sắp dùng hết, ngày mai đi lên huyện phải mua thêm một ít về mới được.
Bảo robot quản gia xả đầy nước suối linh thiêng vào bồn tắm, cô tắm một lát, uống một cốc sữa ấm rồi ra khỏi không gian, nằm trên giường gạch khép đôi mắt lại...
Sáng sớm hôm sau.
Hôm nay là ngày trong thôn không phải đi làm, Phó Hiểu định đi cùng mấy người anh lên huyện.
Một chiếc xe đạp đương nhiên là không đủ rồi, chỉ có thể đợi đến chín giờ để đi xe bò của thôn.
Hơn tám giờ một chút, mấy anh em đã đến điểm tập trung ở đầu thôn đợi sẵn, dù sao hôm nay toàn thôn đều nghỉ làm, người lên huyện cũng đông, đến muộn thì chỉ còn cách nghĩ biện pháp khác hoặc là đi bộ mà thôi...
Phụ chương 69:
Chụp ảnh ở tiệm ảnh
Khi Phó Hiểu đến nơi, ở đây đã có vài người đang đợi rồi.
Sau khi bác Tống tới, mọi người đều nhao nhao lên xe bò tranh chỗ.
Cô có nhân duyên khá tốt, ở hiện trường có một người thím thường ngày nói chuyện rất hợp cạ đã chiếm chỗ cho mấy anh em họ.
Xe bò dừng lại ở cửa huyện lúc đó đã gần mười giờ.
Mấy anh em trước tiên đi dạo một vòng ở đại lầu bách hóa, lại đi xem một bộ phim, khi phim kết thúc đã gần mười một giờ, dự định buổi chiều sẽ đến tiệm ảnh.
Sắp đến giờ trưa, mấy người định tìm Phó Vĩ Luân để cùng ăn cơm trưa.
Trên đường đến huyện ủy, Phó Tuy lên tiếng:
“Mọi người cứ đến văn phòng tìm chú ba trước đi, anh với Hoành ca đến chỗ này một chút, lát nữa tập trung ở tiệm cơm quốc doanh sau...”
Nói xong liền kéo Phó Hoành đi về hướng khác.
Nhìn con hẻm nhỏ trước mặt yên tĩnh như thể không có một bóng người, Phó Tuy có chút hoài nghi mở miệng:
“Phó Hoành, em chắc chắn trong này có đồ tốt chứ?
Chẳng thấy bóng dáng một ai cả,,”
Phó Hoành lườm anh một cái, kéo anh gõ cửa một cái sân theo quy luật.
Đợi vài phút cửa mở, hai người đi vào trong rồi lại vòng qua một vòng ra sân sau.
Đi vào liền thấy bên trong có đủ loại sạp hàng, bên trên bày bán toàn là những món đồ cổ trân quý gì đó, một số thứ không thể đem ra ánh sáng.
Phó Tuy hạ thấp giọng:
“Anh bảo này Phó Hoành, sao em biết chỗ này thế.”
“Em cùng bạn học đến đây một lần rồi,” Phó Hoành nhỏ giọng nói:
“Anh chẳng phải đang rầu rĩ không biết tặng quà gì cho em gái sao?
Trong này có nhiều thứ hay ho lắm.”
“Được, vậy em đi dạo cùng anh cho kỹ vào.”
Kéo anh đi dạo quanh các sạp hàng.
Phía bên kia, Phó Dục dẫn hai đứa em đến huyện ủy.
Sắp đến giờ cơm nên đúng lúc gặp rất nhiều người tan làm đi ăn cơm.
Mấy người chào hỏi nhân viên bảo vệ trực ban một tiếng rồi đi về hướng văn phòng Phó Vĩ Luân.
Bước vào văn phòng, Phó Vĩ Luân đang nghe điện thoại, giọng nói trầm thấp của người đàn ông mang theo tiếng cười.
Phó Hiểu nghe thấy cảm thấy giống như lời hỏi thăm khách sáo giữa các đồng nghiệp chính trị với nhau.
Cảm nhận được ánh mắt của cô, ông ngẩng đầu nhìn họ, dùng ánh mắt ra hiệu cho họ ngồi xuống trước.
Đợi vài phút, ông gác máy đi tới trước mặt mấy đứa cháu mỉm cười, “Sao lúc này lại qua đây thế...”
Phó Dục cười nói:
“Chúng cháu chuẩn bị đến tiệm ảnh chụp ảnh ạ.”
Câu nói này khiến Phó Vĩ Luân đang định châm thu-ốc khựng lại động tác, ngước mắt lên, “Chụp ảnh?”
Sau đó như không có chuyện gì mà châm điếu thu-ốc trong tay lên, rít một hơi, “Sao lại nghĩ đến chuyện chụp ảnh thế.”
Phó Dư ở bên cạnh lên tiếng:
“Bọn cháu chẳng phải cũng sắp phải về rồi sao, lần sau tới còn chưa biết là khi nào nữa.
Để lại tấm ảnh làm kỷ niệm, bố mẹ cháu vẫn chưa được gặp Hiểu Hiểu mà, còn chẳng biết con bé trông như thế nào.”
