Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 180
Cập nhật lúc: 10/04/2026 11:00
“Phó Hoành sực tỉnh, phi như bay theo sau hai người.”
Ông nội Phó lại nhìn sang Phó Vĩ Bác ở bên cạnh:
“Con đi gọi điện cho lão tam đi, rồi tìm thêm vài người nữa cùng lên sau núi tìm, nhanh lên..."
Phó Vĩ Bác vội vàng đứng dậy đi ra ngoài, Lý Tú Phấn ở bên cạnh sốt ruột đến phát khóc.
Ông nội Phó vẻ mặt nghiêm nghị đứng trong sân.....
Phó Hiểu vẫn luôn bám sát phía sau họ.
Lúc này, trời đã tối.
Ba người nhanh ch.óng xuyên qua khu rừng này.
Phó Hiểu dùng tinh thần lực tấn công vào đại não của gã mặt sẹo đang tụt lại phía sau, khiến động tác của gã có chút chậm chạp.
Cô nhanh ch.óng tiến lên, tóm lấy cánh tay gã rồi vật một cú qua vai, sau khi chế ngự được người, cô dứt khoát đ-á gãy một chân của gã, giao người cho Phó Dục vừa đuổi kịp tới:
“Anh cả, trông chừng gã,"
Nói xong quay người tiếp tục đuổi theo phía trước.
Phó Dục còn chưa kịp nói gì thì bóng dáng cô đã biến mất tiêu.
Chỉ đành tại chỗ tìm đồ trói gã mặt sẹo bị gãy chân vào gốc cây.
Gã mặt sẹo bị bịt miệng cũng không nói được lời nào, chỉ phát ra những tiếng kêu ư ư.
Phó Dục sau khi trói người xong liền lấy vật nhét trong miệng gã ra.
Gã mặt sẹo hằn học nhìn Phó Dục, bật cười:
“Mày không đi tìm con bé đó à?
Đại ca của tụi tao không giống tao đâu, mày không sợ con bé đó không ra được sao?"
Tuy biết cô bé đó có võ công trong người, nhưng gã mặt sẹo vẫn có lòng tin vào Cố Kỳ Sâm, trong mắt gã, Cố Kỳ Sâm chính là một kẻ điên.
Phó Dục nhíu mày, lạnh lùng liếc nhìn gã một cái, tuy trong lòng rất lo lắng nhưng lúc này vẫn không có bất kỳ hành động nào.
Một lát sau, tiếng của Phó Hoành từ phía sau truyền tới.
“Anh cả, em gái đâu...."
Phó Dục hét lớn:
“Phó Hoành, ở đây..."
Nhìn thấy cậu ta, Phó Dục giao người đàn ông bị trói cho cậu ta trông coi, quay người đi theo hướng Phó Hiểu vừa biến mất đuổi theo.
Hiện tại tinh thần lực cấp hai không có tính tấn công.
Cô cưỡng ép vận chuyển toàn bộ tinh thần lực để tấn công, nhất thời di chứng của việc sử dụng tinh thần lực quá độ liền kéo tới.
Cô vừa đuổi theo, vừa vận chuyển dị năng hệ trị liệu điều chỉnh một chút, chẳng mấy chốc đã khôi phục lại như cũ.
Lúc này trong rừng đã là một màn đen kịt.
Chỉ có những chỗ lá cây thưa thớt mới thấy có một tia ánh trăng len lỏi qua.
Tuy rằng đã trì hoãn một lúc, người đó đã biến mất không còn tăm hơi.
Nhưng Phó Hiểu dùng tinh thần lực cảm nhận, rất nhanh đã xác định được vị trí của gã, nhanh ch.óng từ trong không gian lấy kính nhìn đêm ra đeo vào, trong rừng đêm tối om nhìn thấy rất rõ ràng.
Phó Hiểu lúc này không hề nương tay, sử dụng tinh thần lực và dị năng hệ trị liệu liên tục bổ sung thể lực cho mình, rất nhanh đã đuổi kịp gã.
Kính nhìn đêm được đưa vào không gian một cách kín đáo, rồi cô lại từ không gian lấy ra một con d.a.o găm, tay phải lật một cái cầm chắc trong tay.
Nhanh ch.óng xông lên.
Động tác của cô lúc này cực nhanh, chẳng mấy chốc đã tới phía sau gã.
Cố Kỳ Sâm cảm nhận được cô đã đuổi tới, đôi mắt đen hẹp dài nheo lại, ánh mắt trở nên dò xét và đầy vẻ trêu đùa.
Lúc này cũng không vội chạy nữa, đứng tại chỗ, cứ thế định thần nhìn cô.
“Cô bé, gan cô cũng lớn thật đấy, dám một mình đuổi theo...
Không sợ sao?"
Đôi mắt Phó Hiểu lúc này giống như bị phủ lên một lớp băng lạnh lẽo, lạnh thấu xương.
Cô một lời thừa thãi cũng không muốn nói, nắm c.h.ặ.t d.a.o găm xông lên.
Cố Kỳ Sâm ra chiêu đón đỡ, vốn dĩ gã ra chiêu vẫn còn có chút kiêng dè, nhưng vừa giao thủ là biết cô gái trước mặt không cần gã phải nương tay.
Chiêu thức của hai người giao nhau, chiêu nào chiêu nấy đều là chiêu chí mạng.
Con d.a.o găm trên tay cô rạch về phía cổ gã, Cố Kỳ Sâm nghiêng người né tránh, con d.a.o găm lướt qua dưới cằm gã một cách mập mờ, Phó Hiểu xoay người đ-á một cú thật mạnh về phía gã.
Cố Kỳ Sâm lùi lại một bước, khựng lại.
Gã tháo kính xuống, ánh mắt hung ác âm hiểm nhìn cô gái trước mặt, cảm nhận được cơn đau truyền tới từ dưới cằm, đưa tay sờ sờ, giơ tay nhìn vết m-áu trên đầu ngón tay.
Cố Kỳ Sâm thu lại vẻ trêu đùa lúc nãy, giọng nói lạnh lùng, không rõ vui buồn:
“Con nhóc này cũng khá đấy chứ, thế mà lại có thể làm tao bị thương..."
Phó Hiểu không cho gã cơ hội nói câu tiếp theo, trực tiếp phát động tấn công.
Người trước mặt này chắc hẳn đã qua đào tạo bài bản, chiêu thức rất giống loại chuyên dụng cho sát thủ, cứ đ-ánh thế này thì cô trong tay gã e rằng trong nhất thời cũng khó mà giành chiến thắng.
Cô tuồn từ trong không gian ra một cây kim bạc, tìm cơ hội đ-âm vào một huyệt đạo.
Cố Kỳ Sâm lập tức cảm thấy khắp người tê dại, trong nhất thời tay chân đều không thể cử động, lùi lại một bước, tựa vào cái cây phía sau.
Ánh mắt gã u tối thâm trầm nhìn cô, giọng điệu đáng sợ:
“Mày đã làm gì..."
Phó Hiểu vô cảm tiến lại gần gã, nhét một viên thu-ốc vào miệng gã, nâng cằm gã lên để gã nuốt viên thu-ốc xuống.
Lùi lại hai bước, im lặng đợi d.ư.ợ.c hiệu phát tác.
Cố Kỳ Sâm tuy không biết cô cho gã ăn thứ gì, nhưng chắc chắn không phải là kẹo đường rồi, lúc này trong lòng đầy rẫy sự phức tạp.
Vốn dĩ tưởng là một nhiệm vụ đơn giản, không ngờ....
Trông xinh xắn mềm mại thế này, sao mẹ nó còn điên hơn cả gã vậy.
Cái thói gì mà chưa hỏi han gì đã cho người ta ăn đồ rồi.
Mày mẹ nó thì cũng phải hỏi trước xem tao là ai chứ, tao không nói rồi mới cho uống thu-ốc chứ.
Đi lại trên giang hồ bao nhiêu năm nay, quan trọng nhất chính là cái sự thức thời.
Vả lại...
Gã căn bản không định che giấu mà....
Nhưng cái quy trình trước mắt này rõ ràng là sai sai rồi....
Khoảng một phút sau gã không còn tâm trí đâu mà nghĩ đông nghĩ tây nữa, vì bên trong c-ơ th-ể bắt đầu đau đớn dữ dội.
Gã nghiến răng chịu đựng mới không phát ra tiếng động.
Gã muốn đứng dậy nhưng lại không có sức, gân xanh trên trán lộ rõ, hai tay bóp c.h.ặ.t lòng bàn tay, khẽ run rẩy.
Cơn đau thấu xương kéo dài ròng rã mười phút đồng hồ, sau mười phút, cảm giác đau đớn tan biến, khắp người gã đầm đìa mồ hôi lạnh.
Hiểu rõ d.ư.ợ.c hiệu, Phó Hiểu biết lúc này cơn đau đã qua đi, cô đi tới ngồi xổm trước mặt gã, dùng d.a.o găm nâng cái đầu hơi lệch của gã lên, khẽ nói:
“Được rồi, giờ có thể nói chuyện rồi...
Anh là ai?
Tại sao lại hạ thu-ốc..."
Giọng Cố Kỳ Sâm khàn đặc:
“Mày cho tao ăn cái gì?"
Phó Hiểu hạ d.a.o găm xuống, bình thản ngẩng đầu nhìn gã:
“Ồ...
Thu-ốc độc, nửa tiếng đau một lần, mỗi lần mười phút, lần sau đau hơn lần trước, cho tới khi ch-ết...
Tuy nhiên, anh trả lời trung thực câu hỏi của tôi, tôi có thể đưa thu-ốc giải cho anh..."
