Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 181
Cập nhật lúc: 10/04/2026 11:01
“Cố Kỳ Sâm khựng lại một chút, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo.”
Gió núi thổi qua...
Lá cây theo gió rơi xuống bên cạnh hai người.
Cố Kỳ Sâm nhìn cô, bỗng nhiên bật cười thành tiếng, chỉ là tiếng cười đó không chạm tới đáy mắt, khiến người ta không khỏi rùng mình.
Gã cố gượng dậy để mình ngồi xuống, tựa lưng một cách thoải mái vào thân cây.
Giọng điệu hờ hững nói:
“Đúng là một con nhóc độc ác..."
“Trả lời câu hỏi của tôi," Phó Hiểu nhíu mày, thật sự là không thích cái hành vi nói đông nói tây của gã.
“Ồ..."
Cố Kỳ Sâm ánh mắt định thần nhìn cô, từ tốn nói:
“Tôi chỉ là một kẻ chạy việc thôi, có người đưa tiền cho tụi tôi bảo giải quyết cô...."
“Tôi?"
Phó Hiểu giọng điệu vẫn rất bình thản:
“Cho nên mục tiêu chỉ có một mình tôi thôi sao?"
“Vốn dĩ chỉ có một mình cô," Cố Kỳ Sâm nhướn mày cười.
“Nhưng sau đó chủ thuê lại thêm tiền, lại thành cả gia đình cô rồi...
Thế nên tôi mới hạ thu-ốc chứ.
Vốn dĩ định chuốc mê hết rồi giải quyết một lượt, ai dè con nhóc cô lại lợi hại thế này..."
Nhìn thấy ánh mắt cô gái trước mặt càng lúc càng lạnh, Cố Kỳ Sâm càng thấy thú vị, ý cười trên mặt càng lúc càng lớn.
Phó Hiểu giọng lạnh thấu xương:
“Cả gia đình nghĩa là sao?"
“Một người cũng không để lại..."
Cố Kỳ Sâm tốt bụng giải đáp thắc mắc.
Trong lòng Phó Hiểu lập tức bùng lên một ngọn lửa giận, cổ tay xoay chuyển, con d.a.o găm hướng xuống dưới đ-âm mạnh vào đùi Cố Kỳ Sâm.
Cố Kỳ Sâm phát ra một tiếng rên rỉ, mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán, ý cười trên mặt ngược lại không giảm mà còn tăng thêm.
Gã hững hờ nhướn mày, giọng điệu vô tội nói:
“Con nhóc này, cô nên hận tên chủ thuê ấy, tôi chỉ là kẻ chạy việc thôi."
“Xin lỗi, nhất thời không nhịn được," nói rồi, Phó Hiểu vẻ mặt thản nhiên rút d.a.o găm ra.
Cố Kỳ Sâm giọng nói mang theo ý cười:
“Không sao, tôi không trách cô.
Có điều con nhóc này, cô còn gì muốn hỏi không?
Nếu không thì cho tôi thu-ốc giải được không, vừa nãy thật sự là đau quá, thêm lần nữa tôi sợ mình ch-ết mất ở đây..."
Phó Hiểu dùng quần áo của gã lau sạch vết m-áu trên d.a.o găm, đứng dậy, nhìn xuống gã từ trên cao, giọng điệu hờ hững nói:
“Tại sao tôi phải cho anh thu-ốc giải chứ, để anh ch-ết ở đây không tốt sao?"
Đêm mỗi lúc một đậm...
Ánh trăng mờ ảo xuyên qua tán lá chiếu xuống người hai người.
Mượn ánh trăng, Cố Kỳ Sâm ngẩng đầu nhìn cô gái, nhìn thấy sự nghiêm túc trong mắt cô liền biết cô không nói đùa, cô thật sự muốn để gã ch-ết ở đây.
Cố Kỳ Sâm ngẩng đầu đối diện với ánh mắt cô, cười cười:
“Cô không muốn biết là ai bỏ tiền ra thuê tụi tôi tới đây sao?"
Phó Hiểu khẽ nói:
“Muốn chứ, anh có chịu nói không?"
“Tất nhiên rồi..."
Cố Kỳ Sâm tỏ vẻ nghe theo:
“Tôi vốn dĩ đã thấy chủ thuê có chút tàn nhẫn rồi, trẻ con cũng không tha, tôi vốn định chỉ đối phó qua loa nhiệm vụ thôi, không định thật sự làm quá đáng thế đâu."
Phó Hiểu cười khẩy một tiếng, châm chọc nhìn gã.
Lời này nói ra ai mà tin chứ, lời giả dối thế này mà gã cũng thật sự mặt dày nói ra được.
Cố Kỳ Sâm khẽ thở dài:
“Con nhóc à, cô có thể đưa cho tôi thu-ốc giải của một tháng trước, tìm được người rồi mới đưa nốt chỗ còn lại, thấy sao?
Đủ thành ý chứ."
Phó Hiểu nhìn gã, thong thả nói:
“Hình như anh quên mất là anh còn có một tên đồng bọn trong tay tôi, tới lúc đó tôi hỏi gã không phải cũng như nhau sao?"
Cố Kỳ Sâm cười nhạt:
“Con nhóc này, chỉ có tôi mới từng gặp chủ thuê thôi, gã thì không biết đâu..."
“Thật sao?"
Phó Hiểu ánh mắt không chút gợn sóng nhìn gã.
Chương 104 Cố Kỳ Sâm
Tiếp đó một cơn đau dữ dội hơn ập tới, cộng thêm vết thương trên đùi, lúc này gã không còn chịu đựng nổi nữa mà rên rỉ thành tiếng, ngồi không vững nữa, c-ơ th-ể cuộn tròn ngã xuống đất, phát ra từng đợt gầm rú.
Ngay lúc gã cảm thấy mình sắp không nhịn nổi nữa, liền nghe thấy giọng nói bình thản của cô:
“Lời anh nói cũng có chút lý lẽ, vậy tạm thời tha cho anh một mạng,"
Phó Hiểu tiến lên phía trước, cúi người nhét một viên thu-ốc vào miệng gã.
Cơn đau qua đi, Cố Kỳ Sâm mất hết sức lực nằm vật ra đất.
Mồ hôi làm mờ mắt gã, gã cố nén ý định muốn ngất xỉu, nhếch miệng cười:
“Con nhóc này, cô đã có một lựa chọn đúng đắn đấy, cô đợi tôi về thủ đô tìm người đó ra cho cô."
Đột nhiên, Phó Hiểu thoáng thấy bóng người đang chạy tới cách đó không xa.
Ngước mắt nhìn lên, thấy Phó Dục nhanh ch.óng chạy tới, đi đến bên cạnh cô, hai tay nắm c.h.ặ.t bả vai cô, vẻ mặt đầy lo lắng hỏi:
“Tiểu Hiểu, em không sao chứ, có bị thương không?"
Cô ngẩng đầu vừa định nói gì đó thì nghe thấy tiếng Cố Kỳ Sâm bên cạnh cười trầm thấp:
“Này...
Người bị thương ở đây này..."
Phó Dục lập tức kéo cô ra phía sau, chắn trước mặt cô, giọng điệu thản nhiên nhưng lại chứa đựng sự lạnh lẽo như băng giá!
“Tiểu Hiểu, người này là thế nào?"
Phó Hiểu từ sau lưng anh bước ra, đứng sóng vai cùng anh, khẽ nói:
“Dạ...
Một tên trộm vặt thôi ạ...
Chỉ là bản lĩnh không được tốt cho lắm."
Cố Kỳ Sâm nhắm nghiền mắt, lặng lẽ tựa vào thân cây, đùi đầm đìa m-áu tươi.
Gió thổi bay những lọn tóc của gã, nghe thấy lời cô nói, khóe miệng gã khẽ giật giật, chậm rãi mở mắt ra, ánh mắt lười biếng cứ thế nhìn sâu vào cô.
Phó Dục lạnh lùng liếc nhìn gã một cái, quay sang nói với Phó Hiểu, giọng ôn nhu:
“Đến lúc phải về rồi, mọi người ở nhà lo lắm đấy..."
Phó Hiểu gật đầu, quay sang nhìn Cố Kỳ Sâm đang ngồi dưới đất, lạnh giọng nói:
“Đứng dậy, tự mình đi..."
Cố Kỳ Sâm khẽ ho hai tiếng, khó xử nói:
“Con nhóc này, tôi thế này cũng không có sức mà đi, hay là để người anh em bên cạnh cô cõng tôi một cái đi..."
Phó Hiểu khẽ tặc lưỡi một tiếng, lấy kim bạc châm vào một huyệt đạo trên người gã.
Cố Kỳ Sâm lập tức cảm thấy tứ chi đang tê dại của mình lại có thể cử động tự do được rồi, gã vịnh vào cái cây bên cạnh, lảo đảo đứng dậy.
Phó Hiểu thu kim bạc lại rồi đi về phía Phó Dục.
Cô dừng bước, quay người lạnh lùng nhìn Cố Kỳ Sâm:
“Chất độc của anh vẫn chưa được giải đâu, chỉ là tạm thời bị phong tỏa thôi, nếu không muốn để xác lại đây cho sói ăn thì mau đi theo cho kịp,"
Nói xong chuyển tầm mắt sang Phó Dục, khẽ nói:
“Anh cả, tụi mình về thôi."
Cố Kỳ Sâm biết cô nói thật, cái cảm giác xé nát tim gan đó, gã không bao giờ muốn phải chịu đựng thêm lần nào nữa, gã cố nén cơn đau từ vết thương, nhấc chân đi theo phía sau.
