Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 296

Cập nhật lúc: 19/04/2026 18:41

“Không sao không sao, mẹ chỉ vui thôi. Văn bản chính thức đã có từ lâu rồi phải không anh?” Tô Tiếu Tiếu hỏi Hàn Thành.

Hàn Thành: “Tin tức trọng đại thế này chắc là công bố đồng loạt. Văn bản chính thức dù có đến quân khu sớm cũng sẽ được giữ kín đến hôm nay mới công bố, bao gồm cả tivi và báo chí đều sẽ công bố thống nhất vào hôm nay. Lát nữa chắc sẽ thấy tin tức tràn ngập khắp nơi.”

Quả nhiên, loa phát thanh địa phương trên bầu trời quân khu đã lâu không vang lên lúc này được vặn to hết cỡ, giọng phát thanh viên cũng đặc biệt kích động: “Các đồng chí chú ý, các đồng chí chú ý, sau đây xin thông báo một tin tức trọng đại, Bộ Giáo d.ụ.c quyết định từ năm nay khôi phục chế độ thi đại học thống nhất, tuyển sinh theo nguyên tắc ưu tú…

Đồng chí ơi, tóm gọn lại là bốn chữ: Khôi phục thi đại học! Tôi xin nhắc lại một lần nữa: Đồng chí ơi, chúng ta cuối cùng đã khôi phục kỳ thi đại học rồi, mười năm rồi, người bình thường chúng ta cuối cùng cũng có cơ hội được tiếp nhận giáo d.ụ.c đại học, chúng ta cuối cùng cũng có cơ hội lên đại học rồi! Hu hu hu…”

Phát thanh viên kích động đến mức bắt đầu nói tiếng địa phương, bản thân anh cũng thuộc “lão tam giới”, ngày nào cũng mong ngóng khôi phục kỳ thi đại học để được lên đại học, nói rồi anh không kìm được mà bật khóc ngay trong phòng phát thanh.

Quần chúng nghe thấy loa phát thanh liền sôi sục:

“Tôi không nghe nhầm chứ? Loa vừa nói là khôi phục kỳ thi đại học đúng không?”

“Đúng rồi đúng rồi, tôi cũng nghe thấy, khôi phục kỳ thi đại học rồi!”

“Khôi phục kỳ thi đại học rồi!”

Cùng lúc đó, tại Tô Gia Thôn.

Tô Vệ Dân nhận được văn bản chính thức, tay cứ run lên, mãi không thể bình tĩnh lại, cho đến khi ngồi vào phòng phát thanh, bật loa lên, giọng nói vẫn còn run rẩy: “Các xã viên chú ý, tạm thời gác lại công việc đang làm, sau đây tôi xin thông báo một tin tức trọng đại…

Đồng chí ơi, tôi xin nhắc lại một lần nữa, khôi phục kỳ thi đại học rồi! Đồng chí ơi, tri thức thật sự có thể thay đổi vận mệnh. Tất cả những thanh niên có chí hướng, lý lịch chính trị không có vấn đề, có thể học, muốn học, muốn thay đổi vận mệnh bằng cách thi đỗ đại học, lát nữa tập trung thống nhất tại điểm thanh niên trí thức, chúng ta sẽ bàn bạc về việc sắp xếp công việc và học tập sau này.

Tôi biết rõ hơn ai hết cơ hội này khó khăn đến nhường nào, vì con gái tôi, Tô Tiếu Tiếu, cũng đã chờ đợi mười năm mới có được cơ hội này. Con bé cũng như các bạn, sẽ tham gia kỳ thi đại học lần này. Đội sản xuất sẽ, trên cơ sở không ảnh hưởng đến sản xuất, dành ra đủ thời gian học tập cho mọi người, để các bạn ôn tập thật tốt, nắm bắt thật tốt cơ hội này.”

Xã viên ở Tô Gia Thôn cũng sôi sục, đặc biệt là những thanh niên trí thức không có cửa về thành phố đã ôm nhau khóc nức nở, đây là con đường duy nhất để họ trở về thành phố.

“Bí thư Tô nói vậy là sao? Khôi phục thi đại học? Tức là có thể thi đại học à?”

“Khoan đã, bí thư Tô nói Tô Tiếu Tiếu sẽ tham gia kỳ thi đại học? Nếu tôi nhớ không lầm thì cô ta sắp ba mươi tuổi rồi mà? Không thể nào, lớn tuổi như vậy, con cũng đã sinh hai đứa rồi còn đi thi đại học?”

“Đúng vậy, chưa nói đến chuyện có thi đỗ hay không, cho dù thi đỗ, đi học cùng một đám trẻ con không lớn hơn Đại Bảo, Tiểu Bảo là bao sao? Ôi, cũng không sợ người ta cười cho.”

“Cũng không thể nói vậy, tôi nhớ Tiếu Tiếu đi học sớm, năm nay nhiều nhất cũng chỉ hai bảy, hai tám tuổi thôi.”

“Hai bảy, hai tám tuổi với ba mươi tuổi có gì khác nhau? Nhà ai hai bảy, hai tám tuổi còn đi học chứ? Theo tôi nói thì cô ta bị ám ảnh rồi, cô ta đi học thì con ở nhà ai trông? Năm đó cô ta vì muốn đi học mà cứ lần lữa đến hai mươi mấy tuổi không chịu lấy chồng, còn vì muốn gả cho thanh niên trí thức mà đi nhảy giếng, có nhớ không?”

“Nhớ chứ, chuyện lớn như vậy sao mà không nhớ được. Nhưng mà người ta vẫn số tốt, cuối cùng chẳng phải đã gả cho chủ nhiệm Hàn, sinh được một cặp song sinh long phụng sao, biết đâu lại thi đỗ đại học thật thì sao.”

“Nằm mơ đi, tôi thật không tin một người mẹ đã bỏ sách vở mười năm lại có thể thi đỗ qua một đám học sinh ngày nào cũng đi học.”

Những bà tám rảnh rỗi này lúc nào cũng hiểu sai trọng điểm, biến chuyện chính sự thành chuyện phiếm để nói, niềm vui lớn nhất mỗi ngày là tụ tập lại nói chuyện thị phi, nhai lại chuyện cũ. Chuyện tốt lành như vậy qua miệng họ lại biến thành một mùi vị khác.

Tiểu Bảo vừa tan học đi ngang qua, nghe thấy mấy bà tám này nói xấu cô mình, cậu tức đến mức muốn nhặt một cái lõi ngô ném vào họ.

Nhưng bây giờ cậu đã là một đứa trẻ có giáo d.ụ.c và hiểu chuyện, không thèm chấp với những người phụ nữ vô tri này. Cậu đeo cặp sách chạy về nhà, vào cửa gọi một tiếng “Bà nội”, trêu Yêu Bảo một chút, đặt cặp sách xuống rồi bắt đầu học ngay.

Lý Ngọc Phượng hôm nay ở nhà trông Yêu Bảo, nghe xong loa phát thanh cũng ngẩn người một lúc lâu, mắt đỏ hoe quay đi không cho Yêu Bảo thấy. Con gái đã nói trong thư, chỉ cần khôi phục kỳ thi đại học, nó sẽ đi thi, đi học đại học. Bà vừa thương con gái, vừa mừng cho con gái, tuy đã chờ mười năm, nhưng cuối cùng cũng chờ được rồi phải không?

“Tiểu Bảo hôm nay sao chăm chỉ thế?” Tiểu Bảo bình thường buổi trưa không mấy khi học, bài tập thường đã làm xong trong giờ ra chơi, buổi trưa về nhà hoặc là đi đào giun cho gà ăn, hoặc là chơi với Yêu Bảo, nhiều nhất cũng chỉ là luyện chữ và vẽ tranh, hoặc là viết thư cho cô, Phạn Đoàn, thầy Dương. Hôm nay hiếm thấy cậu giờ này còn lật sách giáo khoa ra.

Tiểu Bảo không quay đầu lại: “Bà nội, mắt bà đỏ hoe rồi kìa, chắc cũng nghe loa nói khôi phục kỳ thi đại học rồi phải không ạ. Cô và thầy Dương vẫn luôn nói phải cố gắng học tập, luôn luôn sẵn sàng. Trước đây con không biết cố gắng học tập để làm gì, sẵn sàng cho cái gì, sẵn sàng rồi thì có thể làm gì. Bây giờ con biết rồi, con muốn giống như cô, cố gắng học hành, sau này cùng Phạn Đoàn, Trụ Tử, Tiểu Ngư Nhi thi đại học, biết đâu sau này chúng con còn có cơ hội học cùng một trường nữa, bà nói có đúng không ạ?”

Cùng học, cùng chơi với Phạn Đoàn, Trụ Tử, Tiểu Ngư Nhi là ước mơ từ nhỏ đến lớn của Tiểu Bảo, bây giờ lại thật sự thấy được hy vọng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 296: Chương 296 | MonkeyD