Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 297
Cập nhật lúc: 19/04/2026 18:42
Lý Ngọc Phượng gật đầu: “Tiểu Bảo nói đúng, bà ủng hộ con, cố gắng học hành, cố gắng thi đại học, sau này sẽ có cơ hội cùng Phạn Đoàn, Trụ Tử, Tiểu Ngư Nhi học đại học!”
Tiểu Bảo thực ra còn muốn nói với bà về chuyện những người kia vừa rồi nhai lại chuyện cũ, nhưng nghĩ lại thôi, người muốn cố gắng thi đại học thì không nên chấp nhặt với họ làm gì.
…
“Đồng chí Tô, chúng tôi xin cô đấy, có thể dẫn chúng tôi cùng học được không?”
Tô Tiếu Tiếu cạn lời, cô có phải mở lớp luyện thi cho người lớn đâu, sao mà dẫn họ cùng học được?
“Đúng vậy, chúng tôi thật sự rất muốn học đại học. Chúng tôi đã xem cuốn sách tuyên truyền đó rồi, cô có thể dạy con mình xuất sắc như vậy, dạy chúng tôi chắc chắn không có vấn đề gì.”
Dạy họ đương nhiên có vấn đề lớn, con nhà cô đứa nào cũng thông minh bẩm sinh, cô căn bản không cần dạy nhiều được không?
“Đúng đúng đúng, chúng tôi có thể trả thù lao cho cô. Chúng tôi biết mẹ của Trụ T.ử cũng đang học cùng cô, tiện thể dẫn chúng tôi theo được không? Chúng tôi bỏ sách vở lâu quá rồi, căn bản không biết bắt đầu từ đâu, chúng tôi xin cô làm phúc đi mà!”
“Đồng chí Tô Tiếu Tiếu, quân khu chúng ta có thêm mấy sinh viên đại học, cô cũng vẻ vang chứ phải không? Lãnh đạo chắc chắn cũng ủng hộ.”
“Cũng có lý…”
…
Tô Tiếu Tiếu bị họ làm cho đau cả đầu, bây giờ chỉ có một mình cô ở nhà, lại không dám cho nhiều người như vậy vào.
Cặp song sinh hôm nay theo các anh đi học, lúc về Phạn Đoàn và Trụ T.ử mỗi người cõng một đứa trên lưng. Hàn Thành cũng vừa lúc đạp xe về, từ xa đã thấy một đám người vây quanh cửa nhà. Phạn Đoàn và bố nhìn nhau, tình hình gì đây? Nhà có chuyện gì sao?
Phạn Đoàn không nghĩ nhiều, đặt Tiểu Nhục Bao xuống cho tự đi, co giò chạy về nhà. Lúc cậu đến nơi, Hàn Thành cũng đã đến, bóp chuông xe đạp inh ỏi.
Phạn Đoàn hét lớn: “Tránh ra, các người vây quanh cửa nhà tôi làm gì thế? Nhà tôi không bán rau!”
Mọi người quay đầu lại nhìn, áo trắng quần đen, môi hồng răng trắng, thật là một thiếu niên tuấn tú phong độ. Có người nhận ra là Phạn Đoàn, tiến lên bắt chuyện: “Phạn Đoàn chào em, chị là chị của Tiểu Thạch Đầu, muốn tham gia kỳ thi đại học năm nay. Mẹ em dạy em giỏi như vậy, là một giáo viên rất xuất sắc, chúng chị đến đây là thành tâm hy vọng mẹ em có thể giúp chúng chị ôn tập, em có thể giúp chúng chị thuyết phục mẹ em được không?”
Phạn Đoàn cuối cùng cũng hiểu ra chuyện gì, chớp mắt hỏi lại: “Lạ thật, tôi với mẹ tôi là quan hệ gì? Các người với mẹ tôi lại là quan hệ gì? Các người muốn tham gia kỳ thi đại học thì có liên quan gì đến mẹ tôi? Tại sao lại đến làm phiền mẹ tôi chứ?”
…
Mọi người khựng lại một chút, hình như đồng chí Tô không có nghĩa vụ giúp họ, nhưng họ đã đến tận cửa cầu xin, vẫn hy vọng Tô Tiếu Tiếu sẽ đồng ý.
Chị của Tiểu Thạch Đầu nói: “Đúng vậy, chúng tôi biết đồng chí Tô Tiếu Tiếu không có nghĩa vụ giúp chúng tôi, chúng tôi chỉ nghĩ rằng giữa các đồng chí có thể giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau tiến bộ, vẫn hy vọng đồng chí Tô Tiếu Tiếu có thể giúp chúng tôi.”
Phạn Đoàn nói: “Chị ngoài việc học ra không cần làm gì khác đúng không? Mẹ tôi phải nuôi bốn đứa con, còn phải đi làm, còn phải nấu cơm cho chúng tôi, làm việc nhà, mỗi ngày đều bận đến tối mịt mới có thời gian học. Các người muốn mẹ tôi không ngủ để giúp các người ôn bài sao? Đến lúc đó các người thi đỗ đại học rồi, mẹ tôi mệt đến suy sụp, các người có đền cho tôi một người mẹ khác được không?”
Chuyện này…
Mọi người nhìn nhau, đồng chí Tô hình như rất bận? Yêu cầu của mình hình như có hơi quá đáng?
Tô Tiếu Tiếu thực ra có chút muốn cười, cũng có chút xấu hổ. Lúc cặp song sinh còn nhỏ thì đúng là rất bận rộn, Phạn Đoàn và Đậu Bao từ nhỏ không cần cô chăm sóc nhiều. Sau khi cặp song sinh lớn hơn một chút cũng đều do ba anh trai chăm sóc là chính, cô cơ bản cũng không cần lo lắng nhiều. Công việc ở Bộ tuyên truyền cũng không bận, nấu cơm thì cô nấu nhiều hơn, nhưng việc nhà khác đều do cả nhà cùng làm, cô ngược lại làm ít hơn. Tính kỹ ra thì thời gian học của cô thực ra vẫn khá nhiều.
Nhưng đương nhiên cô không thể vạch trần con trai mình.
Hàn Thành dựng xe đạp vào sân, liếc nhìn mọi người: “Bình thường không chịu đọc sách học hành, đến lúc nước đến chân mới nhảy, cũng không xem vợ tôi bình thường học thế nào, con tôi bình thường học ra sao, các người lấy gì để so sánh với họ?
Các người coi kỳ thi đại học là gì? Mười năm tích lũy lại có bao nhiêu thí sinh chờ đợi được vào đại học? Bây giờ chỉ còn hơn một tháng nữa là đến kỳ thi, các người tại sao lại nghĩ rằng chỉ cần ôn tập một tháng là có thể thi đỗ đại học? Vợ tôi mười năm nay chưa từng ngừng học, ngay cả ngày sinh con nằm trên giường bệnh cũng không buông sách. Các người lấy đâu ra mặt mũi để cô ấy buông sách xuống dạy các người?
Nếu các người có thể theo kịp tiến độ học tập của vợ tôi, đó gọi là cùng nhau học tập, cùng nhau thảo luận, cùng nhau tiến bộ. Tin hay không, bây giờ để giáo viên cấp ba ra một bộ đề, các người còn không thi lại được con trai tôi chưa tốt nghiệp tiểu học. Bây giờ tôi nói thẳng ở đây, nếu các người có thể thi đỗ hơn con trai tôi chưa tốt nghiệp tiểu học, tôi hoan nghênh các người cùng vợ tôi học tập, cùng nhau tiến bộ. Nếu ngay cả nền tảng này cũng không có, vậy thì về nhà củng cố nền tảng trước đi, năm nay không được thì năm sau thi lại, đừng vây quanh cửa nhà tôi nói những lời nực cười như vậy nữa.”
Phạn Đoàn ngơ ngác ngẩng đầu nhìn bố mình: “?” Bố không đùa đấy chứ? Con có thông minh đến mấy cũng không thể làm được bài thi cấp ba chứ?
Mọi người nghe xong những lời này của Hàn Thành, đều đỏ mặt cúi đầu. Họ đúng là nước đến chân mới nhảy, nghe tin này liền đầu óc mụ mị, muốn ngay lập tức nắm lấy Tô Tiếu Tiếu như một cọng rơm cứu mạng kéo họ lên bờ, đúng là cũng chưa từng xem xét đến năng lực của bản thân, cứ nghĩ mình đủ điều kiện là có thể tham gia kỳ thi đại học, là có hy vọng vào đại học.
Nếu là người khác nói những lời này, họ có thể sẽ nghi ngờ một chút, nhưng chủ nhiệm Hàn là sinh viên đại học danh tiếng chính hiệu thi đỗ qua kỳ thi đại học, ngay cả anh cũng nói không dễ dàng, vậy thì chuyện thi đại học thật sự không đơn giản như họ nghĩ.
