Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 538
Cập nhật lúc: 23/04/2026 22:05
Nhị Nữu vốn dĩ còn có chút hứng thú, giờ thì không vui rồi.
Đây rõ ràng là coi bọn họ như những kẻ khờ khạo mà.
"Cái này khác chứ, đây là thỏ cảnh, giống tốt, quý hiếm, cô xem đẹp thế này mà." Ông chủ không ngờ bọn họ lại thạo giá đến thế, tiếp tục vùng vẫy bịa chuyện.
"Mua rồi tuyệt đối không lỗ, mua quần áo còn có giá của thương hiệu nữa mà, con thỏ này của tôi, đáng giá lắm."
"Tôi lại thèm nghe ông bốc phét, đây chẳng phải giống thỏ trắng thường thấy nhất ở quê sao? Một lứa đẻ cả đàn, ông chủ làm ăn thế này là không uy tín rồi." Nhị Nữu bĩu môi, "Hai đồng một con, đưa luôn cả cái l.ồ.ng cho tôi thì tôi lấy."
"... Cô bé ơi, cô ép giá ác quá rồi đấy." Ông chủ trợn mắt.
"Không bán thì bọn tôi đi." Nhị Nữu làm bộ muốn rời đi.
"Được được được, hai đồng thì hai đồng, thời buổi này làm ăn khó khăn quá mà." Ông chủ cười khổ.
Nhị Nữu đâu có mắc lừa, cô thích mua đồ thật đấy, nhưng cô cũng biết mặc cả cơ mà.
Xem cái tóc của cô kìa, người ta đòi giá gốc hơn một nghìn, cô đi xin cái giá hữu nghị một trăm, chẳng phải là biết tiết kiệm vun vén gia đình là gì.
Nhị Nữu hớn hở chọn xong thỏ đang định rút tiền thì Nhị Cẩu T.ử đã nhanh tay trả trước, xách con thỏ ngây ngô đưa cho Nhị Nữu, miệng không quên chê bai:
"Chỉ biết mua mấy thứ linh tinh, bản thân thì chẳng có thời gian, để tôi xem lúc đó cậu chăm sóc kiểu gì."
"Mặc kệ tôi, tôi thích đấy." Nhị Nữu giật lấy con thỏ, lườm Nhị Cẩu T.ử một cái, hai người tại chỗ diễn một màn liếc mắt đưa tình.
Tuế Tuế và mấy người kia đứng bên cạnh với vẻ mặt không cảm xúc nhìn hai người này, thật sự là không chịu nổi nữa rồi.
May mà phía bên kia Ôn Hiến đã tới nơi, cắt ngang màn trêu đùa của họ. Bởi vì Ôn Hiến cũng không đi một mình, bên cạnh còn có Trang Hòa Dụ đi cùng, lần này đến lượt Hà Song Hạ bực mình.
Đúng là nhìn thôi đã thấy phiền.
Vừa đến đã chạm ngay cái lườm của Hà Song Hạ, Trang Hòa Dụ thấy nhói lòng.
Anh thật sự không hiểu nổi, bấy nhiêu năm qua anh cũng chẳng làm gì quá đáng, tại sao cái người này lại ghét anh đến thế.
Hỏi thì cũng chỉ là không có lý do, tóm lại là Hà Song Hạ chẳng buồn để ý đến anh.
"Đang mua thỏ à?" Ôn Hiến lại gần thấy con thỏ trong tay Nhị Nữu, quay sang nhìn Tuế Tuế, nói: "Tuế Tuế không mua sao?"
"Không mua đâu, thỏ nuôi lên hôi lắm." Tuế Tuế vội vàng lắc đầu.
"Vậy em có thích ch.ó mèo không?" Ôn Hiến như đang suy nghĩ điều gì, lại hỏi.
"Không thích, vừa xấu vừa rụng lông, lại còn đi chân đất dẫm lên sàn nữa." Tuế Tuế lắc đầu như trống bỏi, đủ thấy sự không thích thú với thú cưng của cô.
"Cũng đúng. Anh mua vé xong rồi, đợi em vào thẳng luôn là được, nhưng mà..." Nói đoạn Ôn Hiến khựng lại, nhìn Tuế Tuế, bảo: "Phần lớn trò chơi em đều không chơi được."
Chính xác mà nói, Tuế Tuế ngoại trừ vòng quay ngựa gỗ, xe điện đụng và vòng quay mặt trời thì chẳng còn trò nào chơi được nữa.
"Không sao đâu, em xem các anh chị chơi là được rồi." Tuế Tuế tỏ vẻ không quan tâm, "Em chỉ là ra ngoài dạo vòng quanh thôi."
Tự mình chơi thì kích thích quá, xem mọi người chơi là vừa đẹp.
Mấy người khác cũng đã quen rồi, chẳng ai thần kinh đến mức bắt Tuế Tuế cùng chơi tàu lượn siêu tốc cả. Còn về việc chỉ chơi mấy trò đó cùng Tuế Tuế ư?
Ây chà, đến thì cũng đến rồi, hồi nhỏ lên núi cũng toàn là Tuế Tuế nhìn bọn họ leo núi mà, quen hết rồi.
Mấy người bàn bạc xong liền đi vào bên trong.
Đã chơi thì phải chơi từ dễ đến khó, mấy người trước tiên đi cùng Tuế Tuế chơi vòng quay ngựa gỗ, xe điện đụng.
Mấy trò này Tuế Tuế vẫn chơi được, hớn hở đi cùng bọn họ quay một vòng, để Ôn Hiến đứng bên cạnh chụp cho bao nhiêu là ảnh, rồi mới chuyển địa bàn, nhìn Hà Song Hạ và mấy người kia lên chơi tàu lượn siêu tốc.
Cái tàu lượn siêu tốc cao cực kỳ, cực kỳ, cực kỳ cao luôn.
Dù sao thì Tuế Tuế cũng sẽ không lên đâu, có bệnh tim hay không cũng không ảnh hưởng đến việc cô nhát gan mà. Nhưng mà bản thân thì sợ, đứng dưới nghe tiếng la hét bên trên lại thấy khá là thú vị.
"Anh thật sự không lên chơi à?" Nghe tiếng la hét, Tuế Tuế chớp chớp đôi mắt to nhìn Ôn Hiến đang đứng bên cạnh mình, con ngươi đen láy đảo qua đảo lại, nhìn là biết đang nảy ra ý đồ xấu gì rồi.
Ôn Hiến liếc mắt cái là thấu ngay ý đồ của cô, dở khóc dở cười nhìn cô.
"Không phải chứ, trong mắt em anh gan bé thế sao?" Lại có thể nghĩ rằng anh lên đó cũng sẽ gào thét theo à?
"Cái đó cũng chưa biết chừng nha." Tuế Tuế lấy tay cuốn cuốn lọn tóc, mở to mắt vẻ mặt vô hại, nói: "Đánh đ.ấ.m giỏi cũng không có nghĩa là không sợ độ cao mà."
Xem Nhị Cẩu T.ử và mấy người kia kìa, ngày thường leo cây hăng hái lắm, giờ lên đó chẳng phải cũng hét hò vang trời đấy thôi.
"Muốn xem anh lên đó à?" Ôn Hiến thấy buồn cười, nhướng mày nhìn Tuế Tuế.
"Ừm ừm." Tuế Tuế gật đầu, vô cùng mong đợi.
Quen biết bao nhiêu năm rồi, Ôn Hiến vẫn luôn là dáng vẻ hiểu chuyện, vững vàng, ngay cả hồi đó bị gãy chân cũng chẳng khóc lấy mấy tiếng, sau này bắt đầu luyện võ thì lại càng không phải nói.
Tuế Tuế cực kỳ tò mò muốn biết cái người này lúc sợ hãi trông sẽ như thế nào.
"Vậy em cứ mơ đi." Ôn Hiến đưa tay vỗ vỗ đầu Tuế Tuế, ánh mắt mang theo vài phần trêu chọc, "Để lần sau anh đi."
Vốn tưởng sẽ được xem bộ dạng khó coi của người ta, Tuế Tuế hừ nhẹ một tiếng, khoanh tay trước n.g.ự.c, nũng nịu nói:
"Hừ, anh thích lên thì lên, không lên thì thôi."
Ôn Hiến buồn cười lắc đầu, miệng thì bảo lần sau tới, nhưng đợi sau khi Hà Song Hạ và mấy người kia xuống, anh lại kéo Nhị Cẩu T.ử - người đang có vẻ mặt hơi tái mét - đi lên.
Bảo không có chút tư thù cá nhân nào thì chắc chắn là nói dối.
Thấy anh đi lên, mắt Tuế Tuế sáng rực ngay lập tức, cầm máy ảnh lên "tách tách" vài phát, rồi đầy mong đợi nhìn nhân viên bên đó giúp họ thắt dây an toàn, rồi khởi động tàu lượn.
"Á á á á!" Lại là một tràng la hét của Nhị Cẩu Tử.
Mà Ôn Hiến bên cạnh anh ta từ đầu đến cuối vẫn im lìm như không, từ lúc lên cho đến lúc xuống, ngoại trừ mái tóc bị thổi rối đi đôi chút thì biểu cảm chẳng thèm thay đổi lấy một giây, trái ngược hoàn toàn với Nhị Cẩu T.ử bên cạnh.
